Lời này của ông ta khiến cho những người tới đây đều giật mình.
“Một tên ở cảnh giới Chân Dương mà đại náo cả nhà họ Viên được sao?”
“Cái này thì ngươi không biết rồi, hôm qua mấy người phía Viên Hồng đuổi theo tên tiểu tử này nhưng để tên này chạy thoát nên hắn mới lẻn vào Thương Lang Cổ Thành đại náo cả nhà họ Viên.
Trong tiếng bàn tán xôn xao, Thương Minh Thượng Nhân nghe rõ mồn một sự tình, đôi mắt như con bò cạp lạnh lùng nhìn Diệp Thành: “Tiểu tử, thả Hạo Nhi ra thì ta cho ngươi toàn thây”.
“Ông cho rằng tôi sẽ sợ sao?”, Diệp Thành gãi tai: “Nói thực, ta đã dùng bí pháp liên kết ta và sinh mệnh của Viên Hạo với nhau, nếu ta chết thì hắn cũng không sống nổi cho nên chư vị tiền bối à, chư vị thông thái một chút đi, ta không cần nhiều, một triệu linh thạch là được, việc này dễ mà”.
“Xem ta diệt ngươi…”, Viên Trí tức tối hằm hằm, ông ta lập tức xông lên, mẹ kiếp, hắn cướp của nhà họ Viên bao nhiêu bảo bối như vậy, còn muốn đòi tiền nữa sao?
“Lùi xuống”, Viên Thương lên giọng ngăn Viên Trí lại.
Viên Thương không phải sợ Diệp Thành giở trò gì, ông ta sợ rằng ở hiện trường có kẻ nào âm mưu ra tay. Cái mạng của Diệp Thành và Viên Hạo đã liên quan đến nhau, nếu như ra tay diệt Diệp Thành thì cháu ông ta là Viên Hạo lập tức mất mạng.
Cho nên Diệp Thành rất thông minh còn Viên Thương cũng chẳng phải kẻ ngốc, ông ta hiểu rõ dụng ý của Diệp Thành, hiện giờ bọn họ không những không thể ra tay với Diệp Thành mà ngược lại còn phải bảo toàn tính mạng cho Diệp Thành vì Diệp Thành không vấn đề gì thì Viên Hạo mới có thể bình an vô sự.
