Huynh muội Lý Phong Vũ, Lý Tư Tiên cũng tới, bắt chuyện với Lăng Hàn.
– Các ngươi khỏe.
Lăng Hàn cũng gật gù.
– Vị này là…
Lý Phong Vũ nhìn thấy Tần Liên Nguyệt, hai mắt không khỏi tỏa ánh sáng, lập tức đi lên trước hai bước.
– Cô nương xinh đẹp, tại hạ tên Lý Phong Vũ, anh tuấn đến kinh thiên, phong thái kinh người.
– Anh tuấn thì nhìn không ra, nhưng thổi lại rất mạnh.
Tần Liên Nguyệt cười nói.
– Hắn a, người xưng Lý Đại Chủy, thổi là cường hạng của hắn.
Lăng Hàn nói ra gốc gác của đối phương.
– Cái gì a!
Lý Phong Vũ giả vờ không thích.
– Ta không chỉ biết thổi, còn biết kéo đàn ca hát, mọi thứ tinh thông.
– Ca, ít nói vài câu đi!
Lý Tư Tiên đỏ mặt, mỗi lần tụ hội ca ca đều làm cho nàng cảm giác như sinh hoạt ở trong địa ngục, mất mặt a!
– Muội muội, cái trâm cài đầu này của ngươi thật đẹp.
Tần Liên Nguyệt đi tới bên Lý Tư Tiên, nữ nhân có phương thức câu thông của nữ nhân, rất nhanh cũng kéo Chư Toàn Nhi vào, ba nữ líu ra líu ríu, nói vô cùng hợp ý.
Lăng Hàn nhìn thấy Tàn Dạ, Hà Lan Vận tự nhiên cũng đi theo bên cạnh hắn, có điều Lăng Hàn lắc lắc đầu, không cho hắn lại đây chào hỏi.
– Xem, Văn Nhân Thiên Thiên đến rồi!
Tất cả mọi người chú ý, đây là thiên tài của Nghiễm Dương Tông, trước đó không có thanh danhhiển hách gì, nhưng gần đây đột nhiên quật khởi, có thực lực uy hiếp Yêu Hồi Nguyệt, Tiểu Đao Vương… và thiên kiêu lâu năm.
– Thực đẹp, tuyệt đối là cấp bậc tiên tử a.
– Ta xem, cũng chỉ có Y Vân Tiên Tử mới có thể so sánh.
– Lẽ nào ngươi quên Đông Linh Nhi sao?
– Ha ha, Đông Linh Nhi rõ ràng vượt qua một đoạn dài, thế gian không có nữ tử thứ hai có thể so sánh.
Tất cả mọi người nói như vậy, mỗi người đều si mê.
Lăng Hàn cũng có chút ngạc nhiên, đến cùng Đông Linh Nhi đẹp bao nhiêu, lại để nhiều thiên tài si mê như vậy.
Văn Nhân Thiên Thiên một thân một mình, sáng rực rỡ, lại thêm thực lực kinh người, trong nửa trượng quanh người không ai dám tiến vào, đều cách xa xa chiêm ngưỡng vị tiên tử này. Đương nhiên cũng có người gan to bằng trời đi tới, thái độ tốt chỉ bị từ chối lạnh lùng, còn muốn dùng gia tộc, tông môn bức ép, lại bị kiếm khí gọt trở lại, có vẻ cực kỳ chật vật.
Lăng Hàn còn nhìn thấy Lô Nguyên Cơ, người này vẫn cầm kiếm gỗ, biểu hiện chất phác, cả người giống như một thanh kiếm, nhưng là kiếm chưa ra khỏi vỏ, cho người ta một loại cảm giác phủ đầy bụi.
Người tương lai có thể tu ra Kiếm Tâm, này tất nhiên là ứng cử viên có khả năng nhất.
Cực tinh thông kiếm, cực si ở kiếm, trong lòng của đối phương chỉ có kiếm tồn tại. Thiên tài, lại thêm chăm chỉ, thậm chí si mê, đạt được thành tựu tự nhiên kinh người.
Ngày đó rất nhanh trôi qua, lúc rạng sáng, Bổ Thiên Học Viện tuyên bố, vòng thứ nhất bắt đầu.
Bọn họ tổng cộng có ba ngày, vượt qua ba đỉnh núi, đi tới một thung lũng tên Tỏa Quỷ Cốc, trong vòng ba ngày đến, thì có tư cách tiến vào vòng kế tiếp, hơn nữa là sớm tiến vào vòng kế tiếp, đến sau ba ngày, xin lỗi, dẹp đường hồi phủ đi.
Ở vòng thứ nhất, cấm chỉ ra tay, nếu như ai phá hoại quy củ, lập tức đuổi đi, vòng thứ hai lại có thể động thủ, nhưng không thể giết người, dù sao mọi người đều là đệ tử của Bổ Thiên Học Viện.
Nơi này, không ngừng có cường giả lấy thần thức quét nhìn, quản chế gợn sóng chiến đấu.
Ra lệnh một tiếng, mọi người dồn dập xuất phát.
Lăng Hàn gật gù với đám người Tần Nguyệt Liên, Lý Phong Vũ, dẫn Chư Toàn Nhi, Hổ Nữu xuất phát, tiến vào trong rừng núi.
– Hả?
Hắn hơi kinh ngạc, nơi này lại có khí lưu không nhìn thấy, từ bên trái thổi lại, suýt chút nữa thổi bay thân hình của hắn. Cũng may, thể phách của hắn mạnh mẽ, trọng tâm trầm xuống, cả người như một ngọn núi, mặc ngươi gió đông nam tây bắc, có thể làm khó dễ được ta sao?
Nhưng Chư Toàn Nhi lại bị quét lên, may là Lăng Hàn ra tay nhanh, nắm lấy nàng, Chư Toàn Nhi cũng nhân cơ hội quăng vào trong ngực hắn, mặt cười sinh xấu hổ, nhưng tràn ngập vui mừng.
Hổ Nữu cười khanh khách, bay múa theo gió, mắt thấy sắp bị thổi xa, lại hóa thành một tia sét xuất hiện ở bên người Lăng Hàn.
– Xú nữ nhân, nhanh thả Lăng Hàn của Nữu ra!
Tiểu nha đầu kêu to oa oa, chua ngoa quá độ.
Lăng Hàn cũng ôm Hổ Nữu lên, lúc này tiểu nha đầu mới chu miệng nhỏ không lên tiếng nữa.
Hô, chiều gió lại biến, lần này là thổi bọn họ đi về phía trước, nhưng không lâu lắm, lại biến thành về phía sau, lại về phía trước, lại về bên trái,… biến hóa cực nhanh.
Chẳng trách vượt qua ba đỉnh núi lại cho ba ngày thời gian, hóa ra nơi này có loạn phong, tin tưởng đối với đại bộ phận người mà nói, đừng nói ba ngày, dù ba mươi ngày cũng không thể đi tới cuối.
Trong vòng ba ngày đi ra ngoài liền có thể trở thành đệ tử của Bổ Thiên Học Viện, kiểm tra như vậy há có thể đơn giản?
—————