– Là chủ ý của ngươi đi?
– Không phải!
Hình Trường Phong vội vàng khoát tay nói:
– Tất cả đều do hoàng đế bệ hạ ra lệnh, Trường Phong tuyệt đối không dám làm loại chuyện này!
Tần Tiêu cười nói:
– Huynh đệ tốt, khẩn trương như vậy làm chi. Ta không có ý tứ muốn trách cứ ngươi. Tốt rồi, nguyên tưởng rằng người đi trà lạnh, không nghĩ tới mọi người còn nhớ rõ ta.
– Làm sao có thể quên!
Hình Trường Phong đột nhiên kích động nói:
– Trường Phong vĩnh viễn không thể quên ngày tháng xưa kia cùng đại đô đốc đi chinh chiến bốn phương! Trong Thiên Binh Giám, thiên binh thừa, thiên binh phủ, thiên binh bác sĩ lớn lớn nhỏ nhỏ, kể cả các học viên chưa từng gặp mặt đại đô đốc đều mong mỏi được nhìn thấy đại đô đốc một lần!
Tần Tiêu nghi hoặc hỏi:
– Thiên binh thừa, thiên binh phủ, thiên binh bác sĩ?
Hình Trường Phong cười nói:
– Thiên Binh Giám là dựa theo quy mô Quốc Tử Giám xây dựng. Quốc Tử Giám vốn lấy tế tửu làm đầu, nếu Thiên Binh Giám là cơ cấu võ tướng, vì vậy đã đem tế tửu đổi lại làm nguyên soái. Trường Phong tài đức nông cạn, hiện tại đảm nhiệm chức này. Mặt khác bố trí hai gã thiên binh thừa cùng thiên binh phủ, thiên binh bác sĩ làm trợ thủ cho Trường Phong. Trong đó có đồ đệ của đại đô đốc Hoàn Tử Đan, hiện tại là thiên binh thừa, người còn lại là lục suất đô đốc Điền Trân. Những huynh đệ đặc chủng doanh trước kia, hiện tại đảm nhiệm thiên binh phủ cùng thiên binh bác sĩ. Thực tế phụ trách bồi dưỡng huấn luyện các học viên. Hoàng đế bệ hạ còn chưa có người kế thừa, Đông Cung còn trống. Vì thế lục suất Đông Cung tạm thời do hoàng thành ngự suất ti, đại đô đốc Tống Vương điện hạ thống lĩnh.
– Vậy tốt lắm.
Tần Tiêu mỉm cười nói:
– Tống Vương thống lĩnh hoàng thành ngự suất ti cũng có thể làm người yên tâm. Tiểu tử Hoàn Tử Đan không tệ, chịu khổ, có lòng hăng hái. Tuy rằng đầu óc không bằng sư huynh Quách Tử Nghi của hắn, nhưng là một người trẻ tuổi làm việc đến nơi đến chốn.
– Nhắc tới là do đại đô đốc dạy dỗ được hai đồ đệ giỏi!
Hình Trường Phong cảm khái nói:
– Đại đô đốc vừa rời đi Trường An, vào tháng giêng triều đình liền cử hành võ cử. Hoàn Tử Đan vui vẻ báo danh, sư huynh Quách Tử Nghi của hắn vì nhường nhịn sư đệ, không tham gia. Kết quả Hoàn Tử Đan cũng giống như đại đô đốc năm đó, lấy ưu thế tuyệt đối giành được võ trạng nguyên. Sau đó quan bái hoàng thành ngự suất ti tứ phẩm tả lang tướng. Về sau không lâu, Thiên Binh Giám thành lập, Trường Phong da mặt dày đi tìm hoàng đế đòi hắn tới tay, đảm nhiệm thiên binh thừa cùng Điền Trân phụ trách huấn luyện hàng ngày. Tiểu tử kia cũng thật độc, binh lính huấn luyện đều chẳng khác gì sói hoang. Hiện tại có uy vọng cực cao trong Thiên Binh Giám, hơn nữa hắn thường xuyên nói với thủ hạ học viên: “Chứng kiến tượng đồng này hay không? Đây chính là sư phụ của ta, lão tổ tông bộ đội đặc chủng Tần đại tướng quân! Các ngươi có ai làm cho ta mất mặt, là làm Tần đại tướng quân mất mặt, ta nhất định phạt nặng không tha! Ai không chịu nổi khổ cực, đừng ở chỗ này mất mặt xấu hổ, chạy về nhà ôm vợ đi!”
– Ha ha, tiểu tử kia năm đó bị chỉnh thảm, hiện tại lại chọn đại đầu binh trút giận!
Tần Tiêu vui vẻ cười, giống như trước mắt nhìn thấy Hoàn Tử Đan cao lớn đang giáo huấn binh sĩ.
– Ngọc không mài không thành khí thôi, đại đô đốc năm đó dụng tâm lương khổ, bằng không hôm nay Đại Đường không có nhân tài như thế!
Hình Trường Phong nói:
– Tới năm thứ hai, Đông Cung lục suất cơ bản đã giải tán, Quách Tử Nghi tạm thời làm chức quan nhàn tản trong Kim Ngô Vệ. Vì thế hắn đi tìm binh bộ thượng thư Quách Nguyên Chấn từ quan, báo danh tham gia võ cử – bình thường võ cử không cho phép quan chức ngoài thất phẩm cùng tướng quân tham gia thôi! Năm đó Quách Tử Nghi cuối cùng đạt tới võ trạng nguyên, hoàng đế bệ hạ tự mình tiếp kiến tại Túc Vũ Đình, phong hắn làm hữu kiêu vệ đại tướng quân, Bắc Đình đại đô hộ. Cùng lúc đó Quách Kiền Quán cũng đạt bảng nhãn, thám hoa là Giải Uyển, đều được phong tướng quân, đồng thời đi Bắc Đình đô hộ phủ. Cùng An Tây Tứ Trấn đại đô hộ Cao Tiên Chi, Sóc Phương quân hành quân đại tổng quản Luận Cung Nhân nghe lệnh Đạo Hạnh quân đại nguyên soái Trương Nhân Nguyện ở Lũng Hữu, trấn thủ tây bộ Đại Đường chúng ta!
– Tốt lắm!
Tần Tiêu cao hứng, hôm nay là lần thứ ba nói lời này. Quách Tử Nghi đạt tới võ trạng nguyên xem như hoàn thành tâm nguyện, còn được trọng dụng, trấn thủ Bắc Đình đô hộ phủ, trông Đại Đường ti hộ. Cả tây bộ Đại Đường có Trương Nhân Nguyện, Cao Tiên Chi, Quách Tử Nghi cùng Luận Cung Nhân làm tướng soái, có thể nói như tường đồng vách sắt, không gì phá được!