Nói chưa nói xong, Hạ Liên Phòng giống như là nghĩ tới điều gì liền cắt ngang, cố tình trương dung nhan tuyệt mỹ kia lại là ôn nhu mỉm cười, nhìn được Tần thị đáy lòng một tắc, không tiện nói cái gì: “Nếu không phải biểu bá mẫu nhắc nhở, ta làm cháu gái ngược lại suýt quên mất, quả nhiên là cái tội lớn.” Nàng đưa tay vẫy Cầm Thi, “Chuyện ta phân phó ngươi đã làm xong chưa?”
Cầm Thi cung kính đáp: “Bẩm đại tiểu thư, Tôn bà tử đã chờ ở bên ngoài ạ. “
Đám người Trương gia nghe mf như lọt vào trong sương mù, không biết Tôn bà tử này lại là người phương nào.
”Cho bà ta vào đi.” Hạ Liên Phòng khẽ giọng phân phó.
Rất nhanh, Tôn bà tử trang điểm loè loẹt đi vào. Bà ta đầu tiên là quy củ hành lễ với Hạ Liên Phòng, sau đó khoanh tay đứng ở một bên. Từ lần trước Hạ phủ thay đổi người bà ta đã nhìn đi ra, Đại tiểu thư này không phải kẻ dễ gạt gẫm, cho nên dù cho bà ta lưỡi nở hoa sen, ở trước mặt Hạ Liên Phòng vẫn là phi thường chi nhu thuận thành thật. “Lão nô Tôn bà tử, bái kiến đại tiểu thư!”
Hạ Liên Phòng cười nói: “Biểu bá mẫu, vị Tôn bà tử này chính là mẹ mìn được cao môn đại hộ trong Yến Lương tin dùng nhất, nha hoàn bà mụ dưới tay bà ấy đều là tốt nhất Yến Lương, mấy ngày trước đây biểu bá mẫu vừa đến quý phủ, trí nhớ ta không tốt nên quên mất, sáng hôm nay mới nghĩ tới đại di nãi nãi bên kia thiếu hạ nhân thì không tốt, nhưng dù sao đây cũng là chuyện riêng của Trương gia, ta thân là vãn bối, không tiện nhúng tay, ngài là phu nhân Trương gia, chuyện tuyển hạ nhân tất nhiên phải do ngài làm. Ta làm chất nữ cũng chỉ có thể giúp ngài kêu mẹ mìn tới.”
Tần thị nghe xong những lời này, suýt nữa thì hộc máu! Bà ta còn muốn vòi Hạ Liên Phòng mười mấy hạ nhân để sai sử, cũng học chủ tử phủ đại học sĩ bọn họ thể hiện uy phong, đi tới chỗ nào cũng mang một đống nha hoàn bà mụ, nhưng Hạ Liên Phòng lại nhẹ bẫng vài câu, vừa là tôn kính bà ta lại vừa là lo lắng vượt quá bổn phận, sống sờ sờ nói cho bà ta biết, ta giúp ngươi đem mẹ mìn mời tới, nhưng đây là việc riêng của Trương gia các ngươi, tất nhiên nha hoàn do chính các ngươi tuyển, mà bạc để mua người cũng do chính các ngươi trả!
Được Cầm Thi ám chỉ, Tôn bà tử nhất thời cười giống như đóa hoa, tiến ra đón, thao thao bất tuyệt nói: “Vị phu nhân này, đại tiểu thư nói không giả đây, nếu nói trong Yến Lương thành này nha hoàn dưới tay mẹ mìn nào tốt nhất, vậy Tôn bà tử ta dám nói thứ hai, không ai dám xưng đệ nhất! Ngài cứ xem thử đi, thuộc hạ của ta bất cứ ai ra ngoài đều là một thượng đẳng !”
Tục ngữ nói, nhân tranh một hơi, Phật tranh một nén nhang. Nếu hôm nay đến là Đại Từ thị, nói không chừng mấy lời của Hạ Liên Phòng chỉ là không đau không ngứa, nhưng Tần thị lại là người biết chút xấu hổ, bà ta lại hết sức thích sĩ diện, vì thế liền phồng má giả làm người mập tuyển hơn mười tên nha hoàn cùng mấy cái bà mụ, ngoài mặt nói cảm tạ Hạ Liên Phòng nhưng trong lòng lại đang rỉ máu.
Khi biết được vì thế muốn trả giá bao nhiêu bạc, thanh âm Tần thị cũng thay đổi: “Mắc như vậy!” Đủ bà ta ở Trừ Châu mua thêm gấp mấy lần người làm!
Tôn bà tử vừa nghe vậy, mặt nhất thời kéo dài: “Xem ngài nói cái gì vậy! Ngài là quý nhân, chẳng lẽ còn để ý chút tiền lê này hay sao? Bà tử ta là ăn cơm bằng nghề này, thuộc hạ của ta cùng những người khác đương nhiên không thể so, cho nên giá cả tất nhiên cũng đắt hơn một ít! Chẳng lẽ… Phu nhân ngài là không định mua nữa? !”
Tần thị sao có thể chấp nhận có người xem thường mình, huống chi bên cạnh còn có hai di nương của trượng phu đang ở kia sung sướng khi người gặp họa, nhất thời âm thanh lạnh lùng nói: “Bổn phu nhân tất nhiên là muốn mua !”
Tôn bà mụ biến sắc mặt còn nhanh hơn lật sách, lập tức tươi cười rạng rỡ: “Bà tử ta liền cám ơn phu nhân ngài rất nhiều!”
Hạ Mạt Hồi đứng tại bên người Hạ Liên Phòng, đáy mắt là không nhịn được ý cười.
Trương Tử Tô nhìn không nổi dáng vê của Tần thị như vậy, cảm thấy Hạ Liên Phòng thật sự quá mức hẹp hòi. Chẳng qua chỉ là giúp bọn hắn gia mua mấy kẻ hạ nhân, có cần keo kiệt như thế hay không, mấy lượng bạc cũng không chi nổi sao? ! Nghĩ đến đây, nàng ta nhìn thấy mấy nha hoàn sau lưng Hạ Liên Phòng đều là dung mạo xinh đẹp dáng người yểu điệu, mỗi cái khí chất phi phàm, có nha hoàn như vậy, mang đi ra ngoài khẳng định sẽ rất uy phong! Lập tức bước lên một bước, yểu điệu hành lễ Hạ Liên Phòng: “Biểu muội.”
Vị nhị biểu tỷ này ngược lại là rất giống Hạ Hồng Trang, giống như đóa tiểu Bạch Hoa mềm mại nhu nhược, rất là làm người ta thương tiếc. Hạ Liên Phòng mỉm cười đáp lại: “Biểu tỷ có gì chỉ giáo?”
Trương Tử Tô e thẹn liếc mắt nhìn Hạ Liên Phòng, tuy có chút bất an nhưng vẫn cố lấy dũng khí yêu cầu: “Ta thấy mấy nha hoàn bên cạnh biểu muội đều ưa nhìn, không biết, không biết biểu muội có thể bỏ thứ yêu thích cho ta hay không, ta nguyện ý dùng nha hoàn của mình trao đổi!”
Nghe vậy, Hạ Liên Phòng hỏi: “Vậy không biết biểu tỷ coi trọng ai?”
Vừa nghe Hạ Liên Phòng nói vậy, Cầm Sắt nhị tỳ cùng Thiên Tuyền Diêu Quang đều còng lưng, gắt gao cúi đầu, sợ mình bị chọn trúng. Các nàng cũng không muốn rời đi tiểu thư nhà mình, đi hầu hạ cái loại mặt hàng phế phẩm kia!
Trương Tử Tô biểu tình rối rắm, cuối cùng vẫn là vươn tay chỉ về phía Cầm Thi, lúc trước thấy nha hoàn này ở trước mặt Hạ Liên Phòng có tiếng nói nhất, vậy liền muốn nha hoàn này đi!
Nàng ta đã tính toán rất tốt, chẳng qua là muốn một nha hoàn mà thôi, nếu Hạ Liên Phòng không cho, đó chính là Hạ Liên Phòng keo kiệt! Keo kiệt! Vắt cổ chày ra nước!
Hạ Liên Phòng tự tiếu phi tiếu nhìn nàng ta, nụ cười kia khiến Trương Tử Tô lập tức cảm thấy bất an: “Nguyên lai biểu tỷ coi trọng Cầm Thi của ta a? Biểu tỷ dfungs là có mắt nhìn, liếc mắt liền xem trọng Đại nha đầu bên cạnh ta.”
Cầm Thi trong lòng đang mắng tám đời tổ tông của Trương Tử Tô.
”Vậy… Biểu muội nguyện ý bỏ thứ yêu thích sao?” Trương Tử Tô trừng lớn một đôi mắt, chờ mong không thôi hỏi.
”Xin lỗi, sợ là phải khiến biểu tỷ thất vọng rồi.”
Nháy mắt sau đó, trong mắt Trương Tử Tô liền chứa đầy nước mắt, người khác không biết còn tưởng rằng Hạ Liên Phòng là kẻ phụ lòng bạc tình bạc nghĩa ấy chứ! Nàng ta run rẩy ngưng mắt nhìn Hạ Liên Phòng, hình như là muốn từ trên người nàng lấy được một ít áy náy cùng bồi thường, ánh mắt kia, cứ như là Hạ Liên Phòng nợ nàng ta mấy triệu lượng bạc vậy.
Hạ Liên Phòng lại bất vi sở động, tâm như bàn thạch, trừ bỏ thân nhân, ai cũng không chiếm được nàng mềm lòng: “Biểu tỷ, cũng không phải ta không chịu bỏ thứ yêu thích, mà là Cầm Sắt nhị tỳ chính là do ngoại tổ mẫu của ta, lão thái quân Phủ Tĩnh quốc công ban tặng, nha hoàn lão nhân gia cho ta, làm sao ta có thể tùy tiện tặng đi chứ?”
Lão thái quân là nhất phẩm cáo mệnh phu nhân, bà đối với hai cháu ngoại nữ yêu thương tận xương tuỷ, ai dám đoạt nha hoàn bà tận tâm đưa cho cháu gái? !
Ánh mắt Trương Tử Tô bao hàm nước mắt lập tức có tức giận, sau đó lại õng ẹo nói: “Vậy, vậy hai người còn lại thì sao?”
Hạ Liên Phòng ý cười càng thâm: “Lai lịch hai nha hoàn này thì lại càng lớn. Diêu Quang, nói cho nàng biết, ngươi là ai đưa đến.”
Diêu Quang ưỡn cao ngực, hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang lấy lỗ mũi xem người Trương gia nói: “Nô tỳ là Thanh vương điện hạ đưa cho tiểu thư !”
Thanh vương điện hạ, nam nhân uy danh hiển hách, có danh xưng Chiến Thần trong truyền thuyết kia!
Trương Tử Tô biết bốn nha hoàn này một cái mình cũng đừng nghĩ muốn tới tay, nhưng nàng ta vẫn ra vẻ một bộ lã chã chực khóc, giống như Hạ Liên Phòng thật sự khi dễ nàng ta.
Cũng may Vương di nương coi như biết đại thế, biết nếu gây sự nữa khiến đại tiểu thư sinh khí thì cả nhà họ chẳng có quả ngon để ăn —— nay người làm chủ trong phủ này không phải là vị đại tiểu thư như Bồ Tát sống này hay sao!
Tần thị tâm can đau đớn thanh toán bạc, Tôn bà mụ sau khi hành lễ với Hạ Liên Phòng, do Lục nương mang theo đi ra ngoài, Tần thị là không muốn lại ở chỗ Hạ Liên Phòng nữa, nơi này tuy tốt, nhưng Đại tiểu thư này lại là người không dễ sống chung, tùy tùy tiện tiện nói vài câu bà ta liền tổn thất vài trăm lượng bạc trắng!
Sau khi người Trương gia ảm đạm rời đi, Hạ Mạt Hồi nhíu mày chu môi nói: “Đại tỷ, vừa nãy tại sao tỷ phải giúp Hạ Lục Ý nha!”
Hạ Liên Phòng đưa tay nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mềm nộn nộn của nàng một cái, mấy ngày nay nàng đem muội muội nuôi rất tốt, lại ở chỗ Lục nương tập thêm mấy bài dưỡng sinh, thân mình Hồi nhi càng ngày càng khỏe mạnh. “Không giúp thì nàng ta làm sao có thể đi? Đôi lục bình men xanh kia căn bản không phải của tổ phụ !” Di vật của Tổ phụ đều bị tổ mẫu coi như trân như bảo cất giấu, làm sao có khả năng sẽ đặt tại trong sân Hạ Lục Ý nha, có để cũng là đặt tại chỗ Hạ Lịch hoặc là tỷ đệ đích xuất bọn họ nơi này. “Đầu óc Hạ Lục Ý không đủ linh quang, nếu không giúp nàng ta, sự tình truyền đến chỗ tổ mẫu thì không tốt.”
Diêu Quang cười hì hì nói: “Nhị tiểu thư có chỗ không biết, cái bình kia có thể vỡ, có một nửa công lao của nô tỳ cùng Sắt Từ đấy!” Sáng sớm nàng liền cùng Sắt Từ đến bên ngoài chỗ Hạ Lục Ý, cố ý tìm cái vị trí đứng nói mấy lời chọc giận nàng ta, Hạ Lục Ý người này tính tình rất dễ nổi giận, một phát khởi tính tình liền liều mạng, nàng lại vụng trộm bắn ra một hòn đá, bình hoa kia tất nhiên là sẽ vỡ.
Hết thảy đều ở trong lòng bàn tay của tiểu thư các nàng!
Hạ Mạt Hồi giờ mới thấy cao hứng, dựa vào đầu vai Hạ Liên Phòng nói: “Đại tỷ, tỷ thật thông minh.”
Hạ Liên Phòng cười cười, vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, thầm nghĩ, nếu không phải vì muội cùng Tiềm Nhi, đại tỷ sợ vẫn là một kẻ ngu xuẩn.
Quá vài giây, Hạ Mạt Hồi đột nhiên phì cười: “Đại tỷ, không biết khi đại di nãi nãi biết có tức hộc máu hay khoing? Bà ta đây chính là tiền mất tật mang nha!”
Hạ Liên Phòng vừa nghe, có chút buồn cười, tứ tỳ cùng với Lục nương trong phòng khách cũng đều lộ ra tươi cười nhìn có chút hả hê. Ở nhờ nhà người ta, ăn, mặc ở, đi lại người ta bao hết, lại còn có lòng tham muốn đoạt gia sản nhà người ta, loại người như vậy nên bị giáo huấn một trận!
Hạ Liên Phòng lại không cảm thấy mình làm quá, kiếp trước, đám người Tần thị trở thành mẹ chồng của Hồi nhi còn ngoan độc hơn nàng nhiều! Cả nhà bọn họ, dùng tính mạng Hồi nhi để trải đường cho phú quý vinh hoa của bọn họ.
Nàng muốn nhìn xem, cả đời này, người Trương gia có thể ở Yến Lương đi được bao nhiêu xa, “Trương thế gia” được xưng là tân thế gia kia còn có thể xuất hiện ở Đại Tụng hay không! Trên mặt người Trương gia còn có thể ý khí phong phát, ngông cuồng tự đại như kiếp trước hay không!
”Đúng rồi đại tỷ!” Hạ Mạt Hồi đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, nhưng lại tựa hồ không dám nói, ấp a ấp úng, làm cho Hạ Liên Phòng nhướn mày. Bảo bối muội muội này của nàng, xưa nay có gì nói đó, chưa từng gặp qua nàng muốn nói lại thôi như vậy? “Làm sao thế, có lời gì cứ nói.”
Hạ Mạt Hồi nhíu khuôn mặt nhỏ nhắn: “Mấy hôm nay muội lại gặp giấc mộng kỳ quái…” Nói xong, nàng nhìn khắp chung quanh. Đám người Lục nương hiểu ý vội vàng rời khỏi phòng khách đóng cửa lại, để cho hai tỷ muội nàng nói chuyện riêng.
Vì thế, Hạ Mạt Hồi kể lại hết nội dung giấc mơ dạo này nàng gặp phải cho Hạ Liên Phòng. Cuối cùng, nàng có chút bất an, sợ Hạ Liên Phòng không tin mình: “Đại tỷ, muội, muội cũng không biết đây không phải sự thật, nhưng người Trương gia thật sự xuất hiện ở Yến Lương , trừ bỏ tỷ, hết thảy trong mộng đều đã xảy ra!” Vừa nghĩ đến một màn điên long đảo phượng làm người ta ghê tởm kia lại xuất hiện ở trên người đại tỷ, Hạ Mạt Hồi liền không nhịn được hận ý trong lòng!
Hạ Liên Phòng tất nhiên biết đây hết thảy đều là chuyện từng chân thật phát sinh qua, nhưng nàng không nguyện ý để muội muội đeo hết thảy trên lưng! Ôn nhu mơn trớn mặt Hạ Mạt Hồi, nàng là xinh đẹp, nhu thuận, có hiểu biết làm cho nàng đau lòng. Đời này, Hồi nhi của nàng nên vui vẻ khoái hoạt lớn lên, ai cũng đừng nghĩ hủy diệt nhân sinh của nàng: “Đại tỷ tất nhiên là tin muội , nhưng bây giờ tỷ đệ ba người chúng ta chẳng lẽ đấu không lại những ngưu quỷ xà thần kia sao?”
Mia: Đúng vậy, đấu không lại còn có anh rể của muội mà 😀
P/s: Tiêu đề chương này ta tự sửa, tên gốc không thể dịch nổi nha