Song nghĩ lại thì cũng hợp lý, bởi dù huyện Ninh An không quá lớn nhưng nhân khẩu xấp xỉ hai vạn, trong đó dân cư nội thành hơn một vạn, lại thêm quan phụ mẫu quản lý có hiệu quả nên ngày càng phát triển. Về điểm này, huyện Đức Viễn còn thua kém xa.
Nhưng chim sẻ tuy nhỏ cũng đầy đủ ngũ tạng, đã là thành trấn thì âm thanh chào hàng vang vọng khắp đường, thương khách vãng lai cũng không hề ít.
Kế Duyên nắm chặt hành lý, theo mùi hương tìm đến phố tửu lâu. Hắn cũng không phải dùng thích lực xuất sắc của mình để tránh né người đi đường, vì đa số người dân đều tránh hắn như tránh tà.
Phản ứng của đám đông khiến Kế Duyên có tật giật mình, vô thức giơ tay áo lên ngửi ngửi.
“Uhm, có bốc mùi lắm đâu nhỉ?”
Giờ đã xấp xỉ chính ngọ, càng đi vào khu vực quán hàng dày đặc thì âm thanh xung quanh lại càng ồn ào hơn, trong tầm trăm bước chân cơ man là người.
– Đến đây, đến đây, đến đây… Các vị khách quan, Hối khách lâu của chúng tôi hôm nay có món thịt cừu non mới, canh gà hầm cách thuỷ bổ dưỡng, rượu đế tự ủ vị cực thơm… Khách muốn ăn cơm uống rượu mời mau mau ghé vào.
Hối khách lâu là quán rượu, cấu trúc chỉ gồm hai tầng, diện tích quy mô đều không thể so sánh với Miếu Ngoại lâu nổi danh huyện Ninh An. Nhưng tiểu nhị của quán cổ họng tốt, tiếng chào mời to vang khắp nơi. Kế Duyên nghĩ, giọng tốt cũng là một dạng thiên phú, chứ thường dân mà hò hét suốt ngày kiểu này thì thanh quản sớm muộn gì cũng tắt tiếng.
Biết thân biết phận, Kế Duyên cũng chẳng mong chờ tiểu nhị nhiệt tình phục vụ, nép theo dòng khách đi vào Hối Khách lâu.
Lỡ như bị đuổi ra thì đi tìm chỗ tắm rửa vậy.
Tiểu nhị tửu lâu nhìn thấy Kế Duyên, duỗi tay há miệng nhưng không làm sao thốt được lời đuổi khách.
Vừa bước vào cửa khách lâu, mùi thơm thức ăn bốc lên ngào ngạt, âm thanh nhai nuốt thức ăn khiến Kế Duyên nuốt nước bọt ừng ực.
Quả táo dù thơm ngọt đến đâu thì cũng chỉ độc vị, huống chi giờ này hắn còn chẳng có táo mà ăn. Lâu thật lâu không được ăn đồ ăn nóng sốt khiến Kế Duyên thèm nhỏ dãi, hắn loáng thoáng thấy một bàn trống liền nhanh chân đến ngồi vào. Kế Duyên đặt hành lý và dù đi mưa xuống góc bàn, chờ tiểu nhị tới để gọi món.
Chưởng quỹ của tửu lâu là một người mập mạp râu cá trê đứng tuổi nhìn thấy Kế Duyên lấm lem bùn đất thì mắt nhíu mày cau. Nhưng ngặt nỗi đạo làm ăn buôn bán phải lưu lại thanh danh, đã vào tới Hối Khách lâu đều là khách, bộ dáng của vị khách kia đang chờ gọi món gã sao dám đuổi.
Chỉ là quan khách trong quán thấy vị khách kia thì đều ra vẻ ghét bỏ tránh như tránh tà, thậm chí có khách vừa vào cửa thấy Kế Duyên đã quay lưng đi thẳng.
Chưởng quỹ trầm tư một chút rồi ngoắc tay gọi tiểu nhị lại bên quầy.
– Ngươi đến hỏi vì khách kia xem có đồng ý chuyển chỗ không? Chúng ta sẽ bố trí bàn chỗ vắng khách hơn, lại miễn phí một đĩa đồ mồi, nói chuyện nhẹ nhàng vào đấy, hiểu chưa?
Tiểu nhị quấn khăn trùm đầu nhìn về hướng chưởng quỹ chỉ thì thấy Kế Duyên nổi bật trong đám đông, liền gật đầu tuân theo.
– Dạ, tiểu nhân biết ạ!
Dứt lời, tiểu nhị rảo bước tới chiếc bàn nhỏ sát cây cột trụ, hai tay liên tục chà vào chiếc khăn, chưa kịp mở miệng thì Kế Duyên đã hỏi:
– Tửu lâu muốn ta đổi chỗ sao? Chọn bàn vắng vắng cũng được, chúng ta chuyển nhanh thôi. Các người đưa đồ ăn lên nhanh nhanh dùm ta.
Vừa nói chuyện Kế Duyên vừa cầm bao hành lý, nhấc cây dù, thậm chí còn cầm theo cả đôi đũa vừa lấy ra rồi đứng lên.
– Dạ… được, khách quan, mời sang bên này, mời sang bên này!
Gã tiểu nhị nhìn đôi mắt vô thần của Kế Duyên rồi vội vàng dẫn đường, đồng thời quảng cáo mấy món trấn lâu của tửu quán.
Một lúc sau, bên cái bàn cạnh vách tường cửa chính, tiểu nhị đứng đờ người ra nghe Kế Duyên báo thực đơn.
– Chân giò muối, gà mái hầm, bánh ngọt hấp cách thuỷ là ba món chính. Cải trắng luộc, củ cải muối, rau xào,… Khách quan, tửu lâu chúng ta chỉ miễn phí cho quý khách một đĩa rau xào thôi, thực đơn này…. thực đơn này…
Tiểu nhị hạ giọng rất nhỏ, mắt không ngừng đảo qua đảo lại săm soi Kế Duyên từ đầu đến chân, lại nhìn sang túi hành lý xẹp lép. Xem ra thực khách này còn mỗi cái ô giấy dầu nhìn còn khá khẩm một chút.
– Ha ha, yên tâm đi, tại hạ vẫn có đủ tiền thanh toán, ngươi cứ báo nhà bếp làm đồ ăn cho ta đi.
Kế Duyên vừa cười an ủi, vừa lấy ra hai mẩu bạc vụn từ trong ngực. Hắn không vì bị người khác coi thường mà phẫn nộ, cứ suy bụng ta ra bụng người thì đây cũng là lẽ thường của cõi nhân sinh mà thôi.
Tiểu nhị nhanh chóng rời đi, chỉ để lại Kế Duyên một mình ngồi đợi. Lúc còn ở ngoài thành, hắn còn chưa cảm thấy đói, giờ thì con sâu háu ăn cồn cào ruột gan khiến hắn chịu không nổi.
Hắn vừa mút đũa, vừa ngồi hít hà mùi thức ăn trong quán, trời ơi, thèm chết Kế mỗ mà.
Gửi bạn đọc: Chúc các bạn năm mới ấm áp, an lành, hạnh phúc. Đây là bản dịch thô. Cám ơn các bạn đã đón đọc!