Lục Tắc Hiên nói: “Tôi hiểu, chỉ khi diễn y như thật, quá trình mà Lữ Tiểu Long kể lại không có sơ hở nào thì tổ chức hắc ám mới không nghi ngờ.”
Hai người nhìn nhau, gật đầu thay cho lời nói rồi cùng ngủ trên lưng nhện chúa.
Đây là đêm cuối cùng hai người ngủ trên lưng bà ấy. Nhớ lại những chuyện diễn ra trong mấy ngày vừa rồi, Lục Tắc Hiên chỉ cảm thấy thật khó tin. Ngày mai, ngay khi rừng rậm đón bình minh, hắn không còn là Lục Tắc Hiên mà đã trở thành con rối không có tư duy bị Dụ Nhiên điều khiển.
Chỉ Dụ Nhiên mới biết những suy tư của hắn. —ĐỌC FULL TẠI TRUYENFULL.VN—
Hai người phải phối hợp thật ăn ý mới giành được sự tin tưởng của tổ chức.
Lục Tắc Hiên nhắm mắt lại, dưỡng sức cho cuộc đại chiến sắp tới. Tuy hắn là Lính gác cấp S nhưng Đội đặc chiến Liệp Ưng có rất nhiều Lính gác chiến đấu cấp A, còn phải cẩn thận không sẩy tay giết nhầm họ, hắn phải thật thận trọng.
Rất nhanh, Lục Tắc Hiên đã chìm vào giấc ngủ. Lúc này đây, Dụ Nhiên vẫn còn thức, giọng của nhện chúa vang lên trong đầu cậu: “Nhiên Nhiên, tôi có thể cảm nhận được sự bất an của cậu. Có phải kẻ địch cậu đang phải đối đầu rất mạnh không?”
Dụ Nhiên gật nhẹ đầu: “Đúng thế, kẻ đó rất có thể là lãnh đạo quyền cao chức trọng trong xã hội loài người chúng tôi. Có rất nhiều người đang làm việc theo sự chỉ huy của kẻ đó còn tôi vẫn chưa tìm ra được thân phận của gã.”
Nhện chúa: “Có chuyện gì cần tôi giúp cậu không?”
Dụ Nhiên nói: “Vẫn phải phiền bà để tâm tới những người rơi xuống đây thêm một thời gian nữa. Sau khi mọi chuyện êm xuôi, tôi sẽ trở lại đón họ.”
Nhện chúa khẽ cười, nói: “Yên tâm, tôi sẽ không ăn thịt bạn của cậu đâu. Thức ăn nước uống trong khu rừng này rất dồi dào, chỉ cần tôi không ra tay, họ sẽ được sống yên ổn ở đó.”
***
Hôm sau, khi ánh sáng vừa xuất hiện, Dụ Nhiên và Lục Tắc Hiên ăn uống qua loa một chút rồi cùng nhau xuất phát.
Lục Tắc Hiên nhìn quái vật khổng lồ trước mặt, cúi gập người với nó: “Cảm ơn bà những năm rồi đã chăm sóc Nhiên Nhiên. Nếu không có bà, có lẽ Nhiên Nhiên đã không thoát nổi khốn cảnh khi ấy.”
Nữ hoàng không hiểu được tiếng nói của hắn, nghi hoặc hỏi: “Cậu ta có ý gì thế?”
Dụ Nhiên giải thích bằng sức mạnh tinh thần: “Anh ấy cúi đầu với bà để biểu thị lòng biết ơn.”
Nhện chúa bật cười: “Con người các cậu đúng là lắm quy củ, cậu đã cảm ơn tôi rất nhiều lần rồi. Thực ra tôi giúp cậu là vì cậu từng giúp tôi thôi, đạo lý rất dễ hiểu.”
Dụ Nhiên nói: “Nhưng cũng không nhiều người làm được điều này.”
Suy nghĩ của nữ hoàng rất đơn giản, Dụ Nhiên giải quyết thiên địch, cứu sống hàng ngàn con cháu giúp bà nên bà sẽ hỗ trợ Dụ Nhiên hết sức. Không nhiều âm mưu toan tính nhau như thế giới con người, cuộc sống của loài nhện trên hành tình này thật sự đơn giản đến thảnh thơi.
Dụ Nhiên mỉm cười, nói: “Tạm biệt nữ hoàng.”
Nhện chúa dịu dàng đáp: “Tạm biệt, chúc cậu thuận lợi.”
***
Dụ Nhiên và Lục Tắc Hiên sóng vai rời khỏi tổ nhện chúa. Sương đỏ bên ngoài tan đi, tạo thành một con đường cho hai người, dẫn họ đến chỗ Lữ Tiểu Long đang trốn.
Cùng lúc đó, tiểu đội bảy người của Đội đặc chiến Liệp Ưng đang tìm kiếm trong rừng.
Đường Sách dừng bước, cau mày nói: “Quái lạ, sương đỏ đằng trước hình như tan bớt rồi.”
Chim Ruồi cằn nhằn: “Cái khu rừng này đúng quái quỷ luôn. Chúng ta có nên qua đó xem thử không?”
Chó Săn cười khổ: “Chúng ta lòng vòng ở đây không biết bao nhiêu lâu, tìm mãi vẫn chưa thấy đường ra khỏi rừng. Tôi cứ có cảm giác nơi này giống như một mê cung khổng lồ vậy. Hơn nữa, mũi tôi cũng không tài nào dùng được, ngửi toàn thấy cái mùi bỏ mẹ gì đâu!”
Chim Ruồi vỗ vai hắn: “Hành tinh lạ mà, xung quanh toàn cỏ cây với thú hoang, đương nhiên toàn mùi lạ rồi. Không phải do mũi anh.”
Lính gác có thực thể tinh thần là cá sấu thở dài: “Haizz, may mà chỗ này không có quái vật ăn thịt người. Chứ mà lắm như lúc ở chòm sao Kiếm Ngư, đụng phải đám quái thú khổng lồ kỳ quặc kia, sợ mấy người chúng ta đã chết không toàn thây lâu rồi!”
Đường Sách gật đầu: “Cũng đúng, không biết Đội trưởng Lục sao rồi?”
Vừa dứt câu, trên trời chợt vang lên tiếng loài chim vỗ cánh. Mọi người ngẩng đầu nhìn liền thấy Lục Tắc Hiên đang dang đôi cánh trắng phau của mình bay thẳng tới một chỗ nào đó, người đang được ôm chặt trong vòng tay hắn chính là Dụ Nhiên.
Chim Ruồi mừng quýnh, vội nói: “Là Đội trưởng Lục và Nhiên Nhiên!” —ĐỌC FULL TẠI TRUYENFULL.VN—
Đường Sách thấy Dụ Nhiên xuất hiện, cuối cùng cũng thở phào một hơi. Dụ Nhiên đã nói bước tiếp theo của kế hoạch với hắn là sẽ đưa phi thuyền Liệp Ưng tới thiên hà Nam Tam Giác, tạo ra một “tai nạn” khiến tất cả mọi người, trừ nội gián, đều “gặp nạn”.
Vậy nên khi rơi xuống hành tinh này, Đường Sách rất bình tĩnh vì hắn biết đây là một phân đoạn trong kế hoạch của Dụ Nhiên.
Chẳng qua hắn không biết Dụ Nhiên sẽ thực hiện như thế nào. Cho đến khi thấy khu rừng đầy rẫy sương đỏ này, đây chẳng phải mê cung hoàn hảo có thể chia tách mọi người, tạo điều kiện thuận lợi cho Dụ Nhiên tiến hành kế hoạch hay sao?
Đường Sách hiểu ý Dụ Nhiên, vốn định hành động độc lập, không ngờ khoang thoát hiểm của Chim Ruồi lại rơi cùng hắn, hai người cách nhau chưa đầy mười mét. Ngay khi bước ra ngoài, Chim Ruồi kích động nói: “Cậu Đường, trời đất ơi, chúng ta vẫn sống!”
Đường Sách rơi vào thế bí đành phải giả vờ hoảng sợ, bám càng chị Chim.
Cả hai cùng đi tìm người, tập hợp được với vài đồng đội.
Lúc này, Lục Tắc Hiên bay qua khu rừng một cách phô trương như thế chắc chắn là đang cố tình thu hút sự chú ý của mọi người.
Đường Sách còn chưa kịp nói gì, Chim Ruồi đã vọt lên đầu tiên: “Mau mau mau, chúng ta đi tập hợp với Đội trưởng Lục!”
Dứt lời, cô lập tức triệu hồi thực thể tinh thần chim ruồi nhanh nhẹn, linh hoạt của mình ra, tăng tốc chạy theo hướng Lục Tắc Hiên bay.
Đường Sách: “…”
Chị Chim à, chị đúng là tự hủy số một.
Nếu Dụ Nhiên đã muốn khiến tất cả “gặp nạn”, chắc chắn tiếp theo đây sẽ giết người cho nội gián xem.
Đường Sách xoa cằm, nhanh chóng cân nhắc lát nữa mình nên chết như nào trông cho giống thật một chút?