Gần như khi Hà Lạc Hoa nói ra lời này, trên không trung lóe lên từngchùm sáng, phát ra từng âm thanh bén nhọn như muốn xuyên thủng vầngsáng, cùng lúc đó, bốn phương tám hướng có gần hai mươi chùm sáng đangbay nhanh tới.
Cũng chỉ trong chớp mắt, những chùm sáng kiađã xuất hiện bên ngoài màn sáng của Kháo Sơn Tông. Từng đợt uy áp buôngxuống làm cho mặt đất chấn động, ngọn núi bốn phía rung chuyển như muốnsụp đổ. Núi hoang bốn phía đều trở nên yên tĩnh, tất cả hung thú đều run rẩy, không dám phát ra thanh âm.
Gần hai mươi người trên trời kia, trong đó có sáu người làm trung tâm.Sáu người này, bốn nam hai nữ, đều đã già khọm, một thân trường bào quýphái, lộ ra tu vi làm cho thiên địa biến sắc.
Sau lưng sáungười này, mỗi người đều có hai, ba người đi theo, dù là tu sĩ tùy tùngnhưng tu vi cũng bằng với Âu Dương đại trưởng lão. Gần hai mươi ngườinày, có thể nói là toàn bộ lực lượng cao nhất của Triệu quốc, giờ phútnày tất cả đều tới Kháo Sơn Tông, như là mây đen áp đỉnh.
– Kháo Sơn Tông!
Tiếng quát từ trên vọng xuống, như thiên lôi cuồn cuộn, trong phút chốc vang lên bốn phương. Làm cho lầu các ngoại tông Kháo Sơn Tông đều bịnứt toác, phần lớn đệ tử ngoại tông đều phun ra máu tươi, lộ vẻ sợ hãi.
– Phong Hàn Tông, uy phong thật lớn a!
Hà Lạc Hoa đứng trên đỉnh núi, hừ lạnh một tiếng, thanh âm như lôiđình, ép ngược lại người kia. Lão vung tay, thiên địa lập tức nổ vang,chỉ phong vô hình gào thét mà lên, lao thẳng tới đối phương. Chỉ phongvừa tới gần, nhất thời gầm nhẹ, hư không xung quanh thân thể người kialiền hóa thành màu đen, giống như tạo nên một cái mồm to muốn cắn nuốtlão quái Kết Đan của Phong Hàn Tông này, làm cho lão già của Phong HànTông biến sắc, thân mình không chút do dự nhanh chóng lui về sau.
– Đủ rồi, Hà đạo hữu, thiên địa dị tượng xuất hiện từ trong Kháo Sơn Tông của ngươi, việc này ngươi cần phải nói rõ.
Trong sáu người Kết Đan kia, một lão giả mang trường bào màu tím, thêuhoa văn ống sáo, nhíu mày vung tay nói. Màu đen trong hư không liền tiêu tán vô hình. Lão cúi đầu nhìn Hà Lạc Hoa, dù nói nhẹ nhàng nhưng khíthế bức người.
Giờ khắc này, ngoại tông một mảnh tịch mịch,bóng ma tử vong bao phủ trong lòng mọi người. Ba người Mạnh Hạo đều trầm mặc, bọn họ đều rõ ràng, những người bên ngoài kia đều có tu vi khủngbố, chỉ cần vung tay liền dễ dàng giết chết mình.
Mạnh Hạothầm chấn động, hắn nhìn những kẻ trên bầu trời ngoài đại điện, đây làlần đầu tiên hắn nhìn thấy nhiều cường giả như vậy, khát vọng trở nêncường đại càng thêm mãnh liệt hơn.
Trên Đông Phong, Hà Lạc Hoa trầm mặc, ngẩng đầu nhìn bầu trời, thở dài một hồi.
– Nói cái gì? Thiên địa dị tượng kia, vì sao xuất hiện thì Hà mỗ cũng không biết!
– Bó tay chịu trói, mở ra đại trận của Kháo Sơn Tông của ngươi. Để chothần thức của chúng ta tìm kiếm, đây chính là khai báo. Nếu không, chớtrách chúng ta không niệm tình đều là tu sĩ Triệu quốc mà ra tay hủytrận pháp, diệt Kháo Sơn Tông!
Lão già áo bào tím lộ ra sát khí, âm trầm nói.
– Diệt Kháo Sơn Tông ta…
Hà Lạc Hoa bỗng nhiên cười, lão cười càng lúc càng lớn, tiếng cườitruyền khắp toàn bộ Kháo Sơn Tông, quanh quẩn trong thiên địa. Trongtiếng cười của lão, thấy được Âu Dương ở một bên ý tứ liều chết, thấyđược ba đệ tử nội môn trong đại điện trầm mặc, thấy được phần đông đệ tử ngoại tông thất khiếu chảy máu, cũng nhìn thấy sự tuyệt vọng cùng bấtlực của bọn họ.
Lấy gì mà chống cự, lấy gì để có thể làm cho đệ tử Kháo Sơn Tông sống sót, lấy gì để tránh thoát một kiếp này….
– Chỉ cần ta còn làm Chưởng môn Kháo Sơn Tông một ngày, ta sẽ không cho phép người ngoài khi nhục Kháo Sơn Tông ta. Nhưng ta quả thật không cócách nào bảo vệ mọi người…
Tiếng cười của Hà Lạc Hoa mang theo bi thương, nhưng trong mơ hồ còn có chút giải thoát.
– Kháo Sơn Tông, dù các ngươi không bị diệt thì cũng không duy trì được bao lâu, nếu đã thế… Hôm nay Kháo Sơn Tông liền giải tán, mấy tòa sơnphong này, ta không cần!
Hà Lạc Hoa phất tay, thân hình bay lên,Âu Dương ngẩn người, cũng trầm mặc bay theo. Hai người đứng trên bầutrời, nhìn xuống Kháo Sơn Tông, nhìn gia viên đã từng sống mấy giáp,thần sắc lộ vẻ bi thương.
– Chúng đệ tử nghe lệnh, hôm nayKháo Sơn Tông giải tán, từ nay về sau, các ngươi không còn là người Kháo Sơn Tông! Thế gian này không còn Kháo Sơn Tông!
Hai mắt Hà LạcHoa lộ ra tơ máu, giờ phút này, đám cường giả Triệu quốc bị lời nói củaHà Lạc Hoa làm chấn kinh, chỉ cười lạnh.
– Các ngươi vừa lòng rồi chứ! Nơi này có chí bảo cũng được, không có quan hệ gì với lão phu, cũng không có quan hệ gì với đám nhỏ không có tông môn phía dưới. Nếucác ngươi dám đả thương người, lão phu liền nổ tung trận pháp… Chúng tađồng quy vu tận!
Hà Lạc Hoa nói chém đinh chặt sắt, trong lời nói tràn ngập hận ý, làm cho những cường giả Triệu quốc không thể bình tĩnh.