– Đừng lộn xộn.
Chàng nhắc nhẹ nàng sau đó tiếp tục tiến lên. Đến nơi mới thả nàng xuống không quên nắm chặt tay nàng. Giờ lành đã đến đại lễ bắt đầu vị công công bắt đầu thánh chỉ.
– Vương hậu Hàn thị tiếp chỉ.
Trần công công cầm trên tay cuốn thánh chỉ sau đó nàng quỳ xuống nghe ông ta đọc.
– Phụng thiên thừa nhận! Hoàng đế chiếu viết! Vương hậu Hàn Thị công dung ngôn hạnh, tài sắc vẹn toàn, ôn uyển nhu nhuận, tiên tư ngọc sắc,…Nay phong làm Hoàng Hậu hiệu Thanh Ly ban phụng ấn cai quản lục cung! Khâm thử.
Vị công công kia đọc xong thì đưa vào tay nàng. Những lời vừa rồi là nói nàng sao? Cái gì mà công dung mới chả ngôn hạnh từ trước đến giờ nàng như vậy à! Nhận lấy thánh chỉ đưa cho Thư Nhiễm đứng bên cạnh sau đó nhận phụng ấn nàng đưa ra không trung tất cả đại thần phía dưới quỳ gối hành lễ.
– Hoàng Thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế! Hoàng hậu nương nương thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế.
mọi người đồng thanh. Cảm giác dưới một người trên vạn người thật oai phong thảo nào đám nữ nhân trong hậu cung sống chết cũng phải lấy ghế hậu.
– Bình thân.
Chàng nhàn nhạt ra lệnh mọi người mới đứng dậy.
– Ngươi biết thuật đọc tâm à.
Nàng trầm ngâm đưa ánh mắt khó hiểu hỏi.
– Ánh mắt của nàng nói cho ta biết vậy.
Chàng cười nhạt trả lời. Đúng thật vậy! Nàng có thể nói dối bất kì điều gì nhưng đôi mắt của nàng luôn luôn nói thật. Chỉ cần nhìn thẳng vào mắt nàng chàng có thể hiểu được nàng đang nghĩ gì.
– Nhảm nhí.
Nàng nheo mắt không tin lí do đó. Nhưng trong đầu nàng vẫn còn vang vọng lại lời nói của chàng lúc nãy. Tuy khoảng thời gian nàng tới đây chưa lâu nhưng con người hắn nàng biết rất rõ. Nói là làm… có một ngày nếu thật sự nàng làm xong nhiệm vụ biến mất khỏi đây vậy hắn sẽ làm ra chuyện gì?
– nàng chạy không thoát đâu! Đừng suy nghĩ nhiều.
Nghĩ chưa xong chàng đã đáp trả lại được rồi. Hừ! Bổn cung cũng đâu có ý đi…doạ ai chứ! Đại lễ sắp phong kết thúc sau giờ Ngọ. Nàng trở về điện nghỉ ngơi một chút đồng thời chuẩn bị cho yến tiệc buổi tối.
Bộ hoàng bào này tuy đẹp nhưng nặng quá. Thay đồ xong người nàng nhẹ nhõm hẳn. Bên ngoài cung nữ bưng lên một số món để nàng ăn tạm xíu còn đi tiệc.
– Hoàng Hậu nương nương! Bệ hạ sợ người đói căn dặn chúng nô tỳ đem lên một chút điểm tâm! Mời người dùng thử.
Một cung nữ đứng đầu bẩm báo theo sau là một dàn nô tỳ bê đồ ăn đặt lên bàn.
– Bổn cung biết rồi! Các ngươi lui đi.
Đang đói mà có đồ ăn… nhìn cũng đặc sắc ghê thôi ăn tạm. Toàn là món nàng thích ăn thế mà hắn cũng nhìn ra. Nhưng mà tính ra mấy món ăn ngoài đường vẫn hấp dẫn hơn khi nào tích được ngân lượng nàng phải trốn ra ăn thử mới được.
– Còn muốn trốn.
Câu nói lạnh băng phát ra từ cửa làm nàng nghẹn miếng bánh ở họng. Chết tiệt! Hắn tới đây từ khi nào?
…- Hết chương 66-…