Nụ cười Du Uyên Nhi hết sức gượng gạo, không hề che giấu nói sự thật: “Anh mình nói sẽ trả tiền bữa trưa cho bọn mình”
Cả hai đồng thời bật cười, biết rõ đối phương đang muốn giúp đỡ chuyện tình cảm. Du Uyên Nhi cùng Ái Ái đứng lên chuẩn bị rời đi, Khang Bất Dịch và Du Hiên Hạo cũng đứng lên theo.
“Nhớ trả tiền” Du Uyên Nhi cẩn thận nhắc nhở Du Hiên Hạo, sẵn tiện vơ lấy chìa khóa xe của anh trên bàn.
Ra ngoài trước quán, Du Uyên Nhi mở cốp xe Du Hiên Hạo đặt hai túi lớn hai túi nhỏ đồ mới mua của cô và Ái Ái vào trong xe.
Cất xong Du Uyên Nhi kéo Ái Ái để ghế phụ đẩy vào trong, còn cô xuống ghế sau nhưng vừa mở cửa đã bị một bàn tay đẩy mạnh đóng cửa lại, Khang Bất Dịch không thèm nói lời nào đã kéo cô theo anh.
Đến xe của Khang Bất Dịch đậu gần đó, anh lấy mũ bảo hiểm đội cho Du Uyên Nhi, nửa chừng thấy cô không nhìn mặt anh, anh hạ tay cầm nón xuống, cất giọng trách: “Cậu còn nói không giận?”
Tuy nói không giận, tuy nghĩ không vấn đề nhưng khi trực tiếp đối diện với Khang Bất Dịch thì những cảm xúc tiêu cực cứ đeo bám lấy Du Uyên Nhi, nhất là ý nghĩ cô không đủ quan trọng với anh nên anh mới không cho cô biết bí mật của anh.
Du Uyên Nhi lại rơi vào trạng thái trầm mặc không nói, Khang Bất Dịch mất kiên nhẫn gằng giọng hỏi: “Rốt cuộc cậu muốn tôi phải làm gì?”
Du Uyên Nhi vẫn im lặng không đáp như đang cố ý thách thức sự nhẫn nại của Khang Bất Dịch và cả cô.
Tức nước vỡ bờ, Khang Bất Dịch do quá tức giận mà không kiềm được đặt mạnh nón bảo hiểm lên đầu xe vang lên một tiếng va đập lớn.
Du Uyên Nhi giật mình tròn mắt kinh ngạc nhìn Khang Bất Dịch, ngàn lần không dám ngờ tới anh lại hành xử như thế này. Trong lòng vẫn đang còn không vui vì chuyện tối qua, Khang Bất Dịch lúc này lại nổi giận khiến Du Uyên Nhi thật sự bật khóc.
Lỡ tay rồi lập tức hối hận, bắt gặp gương mặt sợ hãi của Du Uyên Nhi, đôi mắt tròn xoe liên tục tuôn lệ không chớp nhìn chằm chằm vào Khang Bất Dịch, anh nóng lòng bước đến muốn dỗ dành nhưng cô lại lùi bước tránh né anh.
Khang Bất Dịch không từ bỏ, lần nữa bước một bước lớn đã có thể dễ dàng giữ lấy hai vai Du Uyên Nhi. Anh sốt ruột lướt ngón tay trên gò má cô lau dòng nước mắt đang chảy ra, trong giọng nói pha sự hoảng loạn: “Tôi sai rồi, cậu đừng khóc nữa, tôi mua kem bạc hà cho cậu nhé?”
Khang Bất Dịch vừa dứt lời Du Uyên Nhi liền ngưng khóc giương mắt nhìn anh, trên gương mặt hiện lên nét cười chờ đợi, dù có giận anh cũng không thể phản bội đồ ăn ngon.
Thấy vẻ mặt biến đổi trong chớp mắt của Du Uyên Nhi, Khang Bất Dịch bật cười bất lực, lấy nón bảo hiểm đội vào cho cô, thuận thế nhấc cô ngồi lên yên sau.
Sau khi Du Hiên Hạo ngồi vào xe, bắt gặp Ái Ái vẫn đang nhìn qua kiếng chiếu hậu dõi theo Du Uyên Nhi bị Khang Bất Dịch kéo đi, anh bật cười hỏi: “Anh còn không lo em lo làm gì? Giờ em muốn đi đâu, anh đưa em đi”
“À…” Ái Ái cử chỉ mất tự nhiên, lưỡng lự đáp: “Vậy anh có thể đưa em về nhà trước không?”
“Vẫn còn sớm mà, em có muốn mua gì nữa không, anh đưa em đi”
“Không cần đâu, cảm ơn anh” Ái Ái nói rồi nhìn thẳng mắt về phía trước, không để cho cả hai có cơ hội tiến thêm bước nào nữa.
Du Hiên Hạo âm thầm thở dài thất vọng, không nghĩ Ái Ái lại vạch rõ ranh giới như thế này, xem ra trước đây bị em gái mắng là hoàn toàn đúng, đều tại những việc anh gây nên trước đây mới hiện tại mới xảy ra tình huống này.