Thấy cô bỗng nhiên im lặng, Duy An đưa tay ngắt mũi cô.
” Tốt nhất em hãy ngoan ngoãn trong chuyến đi này, không thôi khi về lại Thượng Hải đừng có hòng mà được ra đường…”Anh cảnh cáo.
” Anh… “
” Lúc nãy em muốn hỏi chuyện gì” Tịch Duy An cố ý lãng qua chuyện khác.
Đúng là mình tạo nghiệt mà.Chung Linh tự thầm mắng mình trong lòng, biết vậy khi nãy cô không thèm tò mò,quan tâm người khác chi để bây giờ người chịu thiệt lại là cô.
Chung Linh mấp máy môi đưa mắt nhìn vợ chồng Lục Diệp Bằng khẽ hỏi.
” Em chỉ thắc mắc,những món trang sức của anh lần này không hấp dẫn Lục Diệp Bằng sao? Em thấy anh ấy không dơ bản lên đấu giá vậy? “
Tịch Duy An nghe vậy cười lớn.
” Hồi nãy em không nghe anh ta đã nói gì sao….Món vật mà cậu ta chấm vẫn chưa tới mà cục cưng” Duy An đưa tay ngắt nhẹ má cộ
Gương mặt Chung Linh khó chịu vạt tay anh ra.
” Ý anh là…. ” Chung Linh suy nghĩ đến món vật cuối cùng.
” Đúng vậy….!”Duy An nhún vai
Chung Linh lại đưa mắt nhìn Lục Diệp Bằng.Anh ta cũng thật khéo chọn đấy,món trang sức đó cô cũng rất thích.
Cứ như thế buổi đấu giá cũng gần kết thúc khi món trang sức cuối cùng được đưa lên.
Cóc… cóc..
Đó là tiếng gõ dụng cụ của người dẫn chương trình đang chuẩn bị hô giá.
“Đây là vật phẩm cuối cùng là một cặp lắc tay do chính tay chủ tịch của chúng tôi đích thân làm ra…..Và giá khởi điểm là… “
(Chú ý dưới đây là tiền đô)
” 20 triệu… “
Người dẫn chương trình còn chưa kịp ra giá thì ngay tại phía dưới Lục Diệp Bằng đã dơ bản lên, cao giọng đưa ra một cái giá trên trời làm cho mọi người cũng phải ngước mắt nhìn về phía anh.
Mọi người không biết nhiều về anh, nên chỉ “Ồ” lên một tiếng,xì xầm. Họ chỉ biết sơ sơ, anh là bạn của Tịch Duy An ngoài ra không biết lai lịch anh như thế nào. Nhưng lúc này đây anh đã ra một cái giá quá cao khiến ai ai cũng nghĩ anh cũng phải nhân vật không tầm thường…. Mà cũng phải thôi là bạn của Tịch Duy An thì cũng phải dạng cỡ như Chủ tịch rồi.
Lam Lam kinh hãi, ánh mắt tràn đầy bất ngờ khi tiếng nói của anh vang lên bên tai cô.
Một cặp lắc tay cô đã để ý từ đầu đến giờ đã bị anh ra giá…. Nhưng anh muốn lấy để tặng cho ai sao?
Không lẽ là tặng cho cô…
Ngay lập tức Lam Lam liền thu lại suy nghĩ đang chạy lung tung trong đầu của mình.Cô chợt lắc đầu thật mạnh.
Không phải vậy đâu… Có lẽ anh định đấu giá dành tặng cho Dương Tiểu Vy. Không phải là cô. Cô đường tưởng tượng nữa.
Lam Lam thầm mắng mình trong lòng rất nhiều lần không được suy nghĩ về anh. Anh không bao giờ thích cô đâu.
Trước khi kết hôn anh cũng đã nói rõ rồi. Anh chỉ yêu Tiểu Vy thôi, anh đang lợi dụng cô để chọc tức cô ta thôi. Bây giờ cô còn ảo tưởng anh sẽ mua những món quà giá trị tặng cô nữa sao? Thật là ấu trĩ.
Người MC cứng họng,anh đưa mắt nhìn về Tịch Duy An,thấy vị chủ tịch của mình gật đầu ra ám hiệu thì anh ta đã biết mình phải hành động như thế nào rồi.
“Cóc…..Chốt giá……!”Anh ta vừa gõ lớn tiếng nói.
“30 triệu”
MC chưa nói dứt câu thì bất ngờ lại có thêm một giọng nói của ai đó ra giá đấu với Lục Diệp Bằng.Mọi người tò mò nhìn về phía người đàn ông đó.Ánh mắt sâu thẩm của Lục Diệp Bằng khẽ rung nhẹ lên khi tiếng nói đó rất quen thuộc với anh.Ngay cả vợ chồng Tịch Duy An cũng nhìn người đàn ông đó đầy khó hiểu.
Người này không ai khác chính là Hoắc Thiếu Tiên.
Dường như anh ta muốn đấu với Lục Diệp Bằng vì từ đầu buổi đến giờ đây cũng là món trang sức duy nhất khiến anh ta phải dơ bản lên đấu giá.
Hoắc Thiếu Tiên từ tốn đứng lên đi tới trước mặt Lục Diệp Bằng nhàn nhã hỏi.
” Tổng Giám Đốc Lục! Tôi trả 30 triệu, anh có giá cao hơn không? Nếu không món trang sức đó sẽ thuộc về tôi”
” Hoắc Thiếu Tiên…!Anh muốn gì? ” Diệp Bằng vắt hai chân,cong môi lên hỏi.
Hoắc Thiếu Tiên nhướng mày:
” Muốn thắng! “
” Anh.. “
Hoắc Thiếu Tiên chỉ nói hai từ rất nhẹ nhàng nhưng cũng đủ làm cho Lục Diệp Bằng có phần hơi bực bội. Ý nghĩ trong đầu của anh bây giờ có lẽ Hoắc Thiếu Tiên đang muốn tuyên chiến với anh.
Lam Lam nhìn hai người đàn ông trước mặt,sau lưng cô bỗng nhiên có một luồn gió lạnh lướt qua. Tâm trạng có một chút bối rối. Chẳng phải hai người này là bạn của nhau sao? Chỉ vì một món trang sức mà trở mặt thành kẻ địch sao..?
Khoé môi Lục Diệp Bằng nhếch lên một nụ cười tà mị,anh đưa mắt qua nhìn Lam Lam thấy cô cũng đang nhìn anh như vậy. Anh không cần nghĩ ngợi gì thêm liền lập tức giơ bản lên một lần nữa ra một số.
” 50 triệu”
Một tiếng vỡ oà trong kháng phòng lập tức vang lên lần nữa. Buổi đấu giá càng lúc càng gây cấn giữa hai người đàn ông mang quốc tịch Trung Quốc này.
Lam Lam kế bên đưa tay khều nhẹ áo Lục Diệp Bằng lẩm bẩm:
” Anh dừng lại đi…Hãy nhường cho anh ấy…”
” Không được… “Anh không quan tâm lời khuyên của cô. Anh phải nhất định phải có cặp lắc tay đó.
“Cóc…. Cóc”
Hoắc Thiếu Tiên chưa kịp ra giá thì không ngờ tiếng rõ lại vang lên tiếp.
” Chốt giá….Người giành lấy hai chiếc lắc tay là Tổng Giám Đốc Lục Diệp Bằng!”
Tịch Duy An không nhịn được liền bước lên sân khấu thật nhanh.Anh không muốn cho hai cái tên này phá hỏng buổi tiệc của anh vì cái chuyện nhỏ nhặt như vậy.Anh cũng không hiểu trong đầu Hoắc Thiếu Tiên đang suy nghĩ cái gì mà muốn đấu với Lục Diệp Bằng. Xem ra anh cần phải làm rõ nhiều chuyện. Không thôi lại mất tình anh em như lúc trước nữa.
Anh hi vọng Hoắc Thiếu Tiên đừng như những gì anh đang suy nghĩ trong đầu.
Lục Diệp Bằng thái độ đắc ý, đứng lên nhìn Hoắc Thiếu Tiên giọng điệu có phần lạnh lùng.
” Đủ rồi đấy….. Đây cũng là lần đầu cũng như lần cuối…. Hoắc Lão Đại!”
Dứt lời, Lục Diệp Bằng đưa tay ra nắm lấy tay Lam Lam.
” Mình đi thôi….! “
Lam Lam khẽ xoay đầu nhìn Hoắc Thiếu Tiên với ánh mắt kỳ lạ.Dường như cô đã gặp anh ta ở đâu rồi thì phải….Nhưng trong đầu cô lại không thể nào nhớ ra được.
Khoé môi Hoắc Thiếu Tiên lại cười lên nữa, một tia chớp trong lòng đang dần hiện lên trên gương mặt của anh. Anh cảm thấy chọc tức Lục Diệp Bằng cũng là một niềm vui của anh đó chứ.