Tiết Hướng Du khôi hài nhìn Trương Minh: “Hiểu ý tôi chứ?”
Trương Minh trầm mặc, tiến lên muốn lấy điểm tâm, Tiết Hướng Du lại duỗi tay cản lại, khóe mắt đều là ý cười phong lưu, ngả ngớn nói: “Anh bạn nhỏ, cậu tên gì?”
“……” Trương Minh mặt vô cảm, sống lưng thẳng tắp, “Trương Minh.”
“Trương là một trong hai mươi tám tinh tú, hình thành lên hình một con chim với bảy vì sao phía nam khác, cũng chính là Chu Tước, thuộc tính hỏa.” Tiết Hướng Du chững chạc nói, như gặp chuyện lạ, “Có phải bình thường hoả khí của cậu đều rất vượng không?”
Trương Minh: “……”
Tiết Hướng Du không được đáp lại, cũng không thất vọng hay xấu hổ, ngược lại càng hăng hái: “Minh là rượu ngon [4]. Hàm ý trong tên của cậu có phải là làm cho người ta có cảm giác như rượu ngon làm người ta trở nên nóng bỏng không?”
[4] Bản raw là 酩, nghĩa là say rượu. Ý Tiết Hướng Du nói là “rượu làm người ta say là rượu ngon”Editor: Có thể vô sỉ hơn chăng?
Trương Minh đã làm bộ đội đặc chủng mấy năm ròng, dãi nắng dầm mưa, chuyện sinh tử đều chưa bao giờ sợ hãi, nhưng mà giờ phút này lại không chịu nổi, chỉ có thể quay đầu cầu cứu Diệp Nam Kỳ.
Diệp Nam Kỳ kỳ thực đã nhìn ra, Tiết Hướng Du có ý xấu muốn đùa giỡn Trương Minh lúc nào cũng nghiêm trang nhưng lại hơi hậu đậu này, chính vì thế, anh nhanh chóng kéo Trương Minh đang chấn kinh [5] về, nói: “Tiết thiếu, người thì anh cũng quấy rối xong rồi, đáp án đâu?”
[5] Chấn kinh: chấn động, kinh ngạc.“Đáp án à.” Tiết Hướng Du thất vọng thu hồi tầm mắt, nhún nhún vai, “Tiết Cảnh Sơn mỗi ngày đều ăn vạ bên cạnh hắn, nói rằng đã là anh em tốt thì sẽ không tiếp cận để cắn lẫn nhau, cho nên tôi không thân với anh ta. Đến cả chị của cậu, tôi nói rồi, mới gặp qua hai lần, cho nên không rõ ràng cho lắm.”
Anh ta nói xong, rất có hứng thú bổ sung thêm một câu: “Lúc trước Bạch Dụ và Tiết Cảnh Sơn từng cãi nhau vài lần rất là kịch liệt, đều là chị của cậu xui xẻo bị kéo vào đó, song cuối cùng lại bị Tiết Cảnh Sơn cậy thế áp xuống. Cậu hỏi Bạch Dụ có quan hệ gì với chị của cậu? Bạch Dụ không giống như là gay, nói không chừng lần cãi nhau đó chung quy cũng là vì chị của cậu.”
Diệp Nam Kỳ không nghĩ tới việc Bạch Dụ tiến vào cái tổ chức kia lại còn có khúc mắc như vậy, nhất thời không nói nên lời.
Bạch Dụ rốt cuộc có ý định gì?
Anh suy nghĩ hồi lâu, nhưng lại không thể hiểu được tâm tư của người ta, cho nên chỉ có thể từ bỏ, cầm lấy túi văn kiện, nhàn nhạt hỏi: “Anh trong cái tổ chức kia làm nhân vật gì?”
“Xem kịch.”
Tiết Hướng Du cười vô cùng ngả ngớn, thấy cuộc nói chuyện sắp kết thúc thì đứng dậy ném cho Trương Minh một cái nhìn quyến rũ, rồi mới chậm chạp rời đi.
Diệp Nam Kỳ đồng cảm vỗ vỗ bả vai Trương Minh, an ủi nói: “Sau này mà có việc đi gặp anh ta, tôi sẽ không để cậu đi cùng nữa…… Chúng ta về thôi.”
Tiết Hướng Du biết được rất nhiều điều, trước kia giả dạng thành như vậy, cũng đúng là làm cho hắn khó xử.
Sau khi rời khỏi quán trà, Diệp Nam Kỳ hơi thất thần. Anh ghi âm lại cuộc đối thoại, trở về giao cho Lý Hằng Nhiên. Định đưa văn kiện đã lấy được cho Thẩm Độ xem xét, nhưng cuối cùng lại quyết định giao cho Lý Hằng Nhiên.
Tiết trời tháng bảy cực nóng, Diệp Nam Kỳ rủ Trương Minh đi mua hai cây kem, mua rồi đưa cho Trương Minh một cái, Trương Minh lại kiên quyết lắc đầu từ chối. Anh ăn một miếng, cảm thấy rất ngọt ngào, nhìn cây kem còn lại bên tay trái, lập tức nghĩ ngay tới Thẩm Độ.
Công ty của Thẩm Độ…… Hình như cách chỗ này không xa.
Diệp Nam Kỳ tự nhiên nghĩ, muốn tới công ty thăm Thẩm Độ.
Không báo trước mà đột nhiên tập kích…… Trợ lý của Thẩm Độ sẽ là một đại mỹ nhân hay là một đại soái ca đây?
Anh cắn kem ốc quế, tìm cho mình một lý do thật hoàn mỹ.
Lý Hằng Nhiên bây giờ vội tới mức không có lúc nào nghỉ ngơi, anh mà tới cục cảnh sát thì sẽ bị mọi người chú ý, mỗi hành động và lời nói đều bị giám sát. Bảo Trương Minh chở anh qua, ngược lại tốt hơn rất nhiều.
Hình như Trương Minh hầu như sẽ không bao giờ cự tuyệt tất cả những yêu cầu của Thẩm Độ và Diệp Nam Kỳ, nghe xong ý tưởng của anh đã gật đầu đồng ý, nhận lấy bút ghi âm, đưa Diệp Nam Kỳ đến tầng một của tập đoàn Thẩm thị, thấy anh đi vào rồi, mới quay đầu tới cục cảnh sát.
Diệp Nam Kỳ chưa từng tới công ty của Thẩm Độ, trong lòng có vài phần tò mò, đợi đến khi tiến vào, mới hối hận vì mua nhiều thêm một cái kem mang tới.
Quá không hợp nhau.
Tiếp tân mỉm cười lễ phép: “Vị tiên sinh này, xin hỏi ngài tìm ai?”
Diệp Nam Kỳ chỉ là nhất thời hứng khởi, bây giờ lại hơi hối hận. Mang theo một cây kem đến làm phiền công việc của Thẩm Độ, nghĩ như thế nào cũng quá là ngu ngốc. Kéo kín khẩu trang lại, lắc đầu muốn rời đi.
Đúng lúc có người đi ra từ thang máy, chú ý tới Diệp Nam Kỳ trời nóng còn đội mũ đeo khẩu trang.
Hơn nữa chỉ dùng một giây đã biết rõ thân phận của anh, sợ hãi kêu ra tiếng: “Anh……”
Gân xanh trên trán Diệp Nam Kỳ nảy dựng lên, mỉm cười cắt ngang: “Triệu tiên sinh, thật trùng hợp.”
Triệu Sinh biết gần đây xảy ra chuyện, lập tức câm miệng, cười hì hì chạy qua, không dám đứng ngang với Diệp Nam Kỳ, cười hề hề hỏi: “Tới tìm Thẩm Độ? Đi đi đi đi, đang giờ nghỉ trưa mà.”
Tiếp tân “A” lên một tiếng, Triệu Sinh quay đầu nói: “Đây là người mà Thẩm tổng của các cô không dám đắc tội nhất, lần sau anh ấy có tới thì trực tiếp cho vào là được, Thẩm tổng chẳng những sẽ không trách cô mà thậm chí sẽ còn cho thêm tiền thưởng nữa đấy.”
Nói xong thì kéo Diệp Nam Kỳ tới cạnh thang máy, nhỏ giọng hỏi: “Anh dâu, tới kiểm tra à?”
Diệp Nam Kỳ im lặng nhìn hắn, không biết nói gì cho được.
Cửa thang máy đúng lúc mở ra, Triệu Sinh đưa cậu vào, nhấn nút lên tầng mà Thẩm Độ đang làm việc: “Thời tiết nóng nực, hoả khí của Thẩm Độ cũng vượng, anh tới đây vừa vặn hạ hoả cho cậu ta luôn. Kem mua cho cậu ta à?”
Diệp Nam Kỳ giơ kem lên trước mặt hắn, xấu hổ hỏi: “Cậu muốn ăn sao?”
Triệu Sinh kịch liệt lắc đầu: “Ăn đồ anh mua cho cậu ta, cái lưỡi này của tôi còn muốn lưu lại hay không đây?”
…… Hình tượng hung tàn này của Thẩm Độ được dựng lên như thế nào vậy?
Diệp Nam Kỳ lòng tràn đầy nghi hoặc, thang máy mở ra, Triệu Sinh dẫn anh đi về phía văn phòng, hạ giọng nói: “Lúc tôi đi, cậu ta có gọi một tên giám đốc hạng mục lên, hình như đang muốn mắng người, bây giờ không biết đã mắng xong chưa, anh có thể xem một chút, đề phòng bạo lực gia đình.”
Diệp Nam Kỳ trong lòng càng thêm tò mò.
Tới trước văn phòng, có một chàng trai trẻ tuổi hơi mập mạp đứng bên ngoài, nhìn thấy hai người, mặt mũi ngẩn ngơ. Triệu Sinh vươn tay làm một thủ pháp im lặng, thở dài, nhỏ giọng hỏi: “Trợ lý Trần, người bị cậu ta giáo huấn còn nguyên vẹn không?”
Trợ lý gật gật đầu, ánh mắt nhìn về phía Diệp Nam Kỳ.
Triệu Sinh nhiệt tình giới thiệu: “Đây là tâm can của Thẩm tổng các cậu, tới giúp Thẩm tổng hạ hoả.”
Diệp Nam Kỳ tự đáy lòng cảm thấy, bản lĩnh miệng tiện của Triệu Sinh đúng là cùng chung huyết thống với Thẩm Độ (*).
(*) Chú thích riêng của beta: Thẩm Độ và Triệu Sinh là hai anh em họ, nhưng vì gần tuổi nhau nên xưng hô như bạn bè.
Cửa văn phòng mở ra, trợ lý bị một tiếng “tâm can” kia doạ sợ, kinh nghi bất định [6], nhưng bởi vì thân phận của Triệu Sinh nên không dám hỏi nhiều.
[6] Kinh nghi bất định: nghi hoặc, mơ hồTriệu Sinh lại rất tự nhiên, đưa Diệp Nam Kỳ đi rình.
Xuyên qua cửa kính, đúng dịp có thể nhìn thấy Thẩm Độ đang đứng trước bàn làm việc, sắc mặt hơi trầm xuống, biểu tình nghiêm túc. Dáng vẻ hắn tuấn mỹ, lại hơi hà khắc, mặt mà dữ tợn lên là có khi hù chết người, khí thế quanh thân không hề thu liễm lại, ép người ta không thở nổi.
Bỏ lỡ thời điểm Thẩm Độ giáo huấn người, Triệu Sinh đấm ngực dậm chân, thật sự muốn cho Diệp Nam Kỳ nhìn thấy gương mặt thật của Thẩm Độ.
Diệp Nam Kỳ chưa từng gặp qua một Thẩm Độ như thế, không khỏi nhìn nhiều thêm một chút. Ánh mắt không hề che giấu, Thẩm Độ lập tức cảnh giác, nhìn tới, trầm giọng hỏi: “Ai?”
Diệp Nam Kỳ hơi cọ cọ, chung quy vẫn cảm thấy cứ chạy tới chỗ Thẩm Độ làm việc rất là không tốt, muốn đi về. Nhưng mà Triệu Sinh lại chưa bao giờ hiểu được cách nhìn người qua ánh mắt, cười hì hì giữ cửa một cái: “Thấy tâm trạng của cậu không tốt, gửi tới một bưu kiện chuyển phát nhanh, có muốn đi kiểm tra một chút không?”
Bưu kiện chuyển phát nhanh Diệp Nam Kỳ: “……”
Nhìn thấy Diệp Nam Kỳ, Thẩm Độ hơi hơi ngẩn ngơ, trái tim ngọt ngào đến kỳ lạ, khuôn mặt cau có thoáng chốc biến mất, không tự nhiên ho nhẹ một tiếng, không muốn dọa vợ mình, giọng nói trở nên cực kỳ dịu dàng: “Lần sau còn tái phạm sai lầm như vậy một lần nữa thì trực tiếp trình đơn xin từ chức. Đi ra ngoài.”
Giám đốc hạng mục bị giáo huấn run rẩy lên, nghe được hai chữ cuối cùng, cảm thấy như được đại xá, cảm kích mà nhìn vào mắt Triệu Sinh, lập tức nhanh chóng chạy ra ngoài.
Triệu Sinh bắt được Diệp Nam Kỳ lên đây, muốn tranh công, lời nói còn chưa ra khỏi mồm, Thẩm Độ thấy hắn còn chưa đi, không kiên nhẫn nói: “Cậu theo vào làm gì? Không phải có việc cần đi sao? Đi ra ngoài, đi ra ngoài.”
…… Mẹ nó!
Cái tên này!
Triệu Sinh lần đầu biết mùi “qua sông chặt cầu” [7], tức giận đến trợn trắng mắt, nhưng vẫn không dám chọi lại Thẩm Độ, rời khỏi văn phòng, nhân tiện đóng cửa lại.
[7] Qua sông chặt cầu: trong thời Tam quốc diễn nghĩa, Trương Phi sau khi quát đứt ruột tướng Tào và làm quân Tào phải khiếp sợ bỏ chạy, Trương Phi đã chặt cầu, rút quân. Hiện giờ được dùng với nghĩa chỉ sự vô ơn.Trợ lý Trần thấy Triệu Sinh đi ra, nhỏ giọng hỏi: “Vị tiên sinh kia đâu?”
Triệu Sinh tức giận nói: “Bị Thẩm tổng của các người giữ lại play văn phòng rồi.”