Từ Yến Thời: “Anh đặt giúp em rồi, ngồi cùng khoang.”
Hướng Viên: “A? Anh biết số chứng minh thư của em à?”
“Lần trước thấy.” Anh thờ ơ nói.
“Được rồi.”
Một lần nữa Hướng Viên cảm thán trước trí nhớ của anh.
Từ Yến Thời ra ban công hút thuốc rồi quay lại, Hướng Viên vừa vui vẻ ca hát vừa thu dọn hành lý, nhìn đồng hồ treo tường, thật đúng là vô tâm vô phé, đã gần mười hai giờ rồi mà vẫn còn bận sắp xếp đồ.
Hướng Viên leo lên giường, đèn tường trong phòng ngủ chiếu xuống thân hình bé nhỏ của cô, quần jean bó sát phần mông cong vút, hai chân duỗi thẳng với đường cong lả lướt, cô khẽ nghiêng đầu rút khăn quàng cổ từ trong khe hở đầu giường ra.
Anh cởi áo khoác, chỉ mặc mỗi đồ thể thao màu trắng ngồi trên ghế sofa ngoài phòng khách.
TV không mở và đèn cũng không bật, chỉ có mỗi ánh sáng yếu ớt từ phòng ngủ hắt ra, là luồng sáng vàng nhạt dìu dịu duy nhất trong nhà, vô cùng ấm áp. Từ Yến Thời không chớp mắt nhìn chiếc bóng cô hắt lên cửa, dập dờn như sóng biếc, mềm mại không xương, ánh sáng khẽ chao đảo là chiếc bóng lại như thỏ con chạy.
Lúc này có thể nghe thấy âm thanh dọn đồ bên trong.
Mọi thứ chìm vào tĩnh lặng, bóng cây ngoài cửa sổ tiêu điều, chỉ có mỗi chiếc bóng bé nhỏ kia là còn dư hơi ấm.
Mười hai giờ rưỡi, rốt cuộc Hướng Viên cũng dọn dẹp xong, đi ra khỏi phòng ngủ thì thấy Từ Yến Thời đang xem phim, cô đi tới ngồi cạnh anh, tiện tay lấy một quả nho trên bàn, “Phim gì thế?”
Nào ngờ, cả một đĩa là những quả nho tròn tròn thịt xanh, quả nào quả nấy đều đã được lột vỏ, chắc nịch óng ánh như phỉ thúy trân châu.
“Anh lột hả?”
Cô đột nhiên nhìn sang, đâu chỉ có thế, bên cạnh còn có một dĩa hạt dưa cũng đã được tách vỏ.
Anh cụp mắt liếc cô, im lặng cầm lấy túi hồ đào ở cạnh tới.
Hướng Viên như thể nhìn thấy túi hồ đào đó phát ra tiếng kêu rên thảm thiết liên tiếp: “Trời ơi!! Mau cứu trẻ con đi!!!”
Hướng Viên vội ngăn lại, “Đừng mà, đừng trút giận lên trẻ nhỏ.”
“…”
Từ Yến Thời nào tức giận, chỉ là trêu cô chút thôi, thế là anh đặt túi hồ đào xuống, dựa người vào ghế sofa đưa mắt nhìn TV, cười cô: “Em nghĩ đàn ông hẹp hòi quá rồi đấy”
“Còn không phải à, trước kia đi trễ nửa tiếng là bị mắng xối xả.”
Từ Yến Thời quay đầu liếc cô rồi lại nhìn vào TV lần nữa, lơ đãng hỏi: “Em nói anh?”
“Không phải, bạn trai cũ.”
Anh hừ cười: “Thế nên bọn họ mới là bạn trai cũ.”
“…”
Phòng ngủ đã tắt đèn, ánh sáng xanh ở TV hắt ra chiếu sáng cả phòng khách, hình ảnh thay đổi thì ánh sáng cũng biến đổi theo, như thể đang ở trong ảo mộng. Không gian chật hẹp, hơi thở hòa vào nhau, Hướng Viên đi đến ngồi trên đùi ôm lấy cổ anh, dịu dàng dán sát mình vào, cọ vào cần cổ ấm áp của anh, “Nói quá thôi mà, anh có thể hứa sau này không bao giờ mắng em không?”
Từ Yến Thời được cô ôm, nhướn mày nhìn cô, “Nói thật, tính khí anh cũng không tốt lắm.”
“Không sao, nếu em có hẹn với anh thì nhất định sẽ không đến trễ, chắc chắn sẽ chạy đi gặp anh.”
Anh cười, vô cùng hiểu cô: “Thôi đi, em thấy ai đi làm đúng giờ mà cần chạy chưa, đi trễ mới chạy.”
Anh nhặt một quả nho đút vào miệng cô, chùng người trên ghế, “Có hẹn với anh, không cần yêu cầu nhiều như thế.”
Hướng Viên nhai xong mới nói: “Thật sao?”
Sau đó đang định nhổ hạt thì Từ Yến Thời đưa tay đến, cô do dự một lúc rồi vẫn nhổ vào tay anh, anh vất vào thùng rác bên cạnh, phủi tay rồi ừ một tiếng.
Hướng Viên chợt im lặng, trong lòng như có núi lửa phun trào.
Cô thật sự cảm thấy, điều ở anh khiến con tim mình rung động chính là anh luôn cam kết với thái độ tùy ý nhất.
Hai người ôm nhau xem phim, là một bộ phim đen trắng đã cũ, nhân vật chính cứ tình tứ âu yếm mãi.
Bỗng Từ Yến Thời nghiêm túc hỏi cô: “Vừa nãy thất thần, cô gái đó nói gì?”
Hướng Viên xem mà khóc, vẫn đang đắm chìm trong tình yêu đầy xúc động của hai nhân vật chính, nghe anh hỏi thế thì trong đầu hỗn độn, thầm nghĩ anh còn có lúc thất thần sao, nhưng cũng theo bản năng thút thít lặp lại câu mà nữ chính vừa nói: “Chồng ơi, em yêu anh.”
…
Nói xong, Hướng Viên mới ý thức được mình bị lừa.
Lại trêu cô rồi!
Anh cười ngất nhưng không dám cười to, Hướng Viên vừa khóc vừa tức cười, nơi khóe mắt còn vương nước đây. Bầu không khí đã bị anh làm hỏng hoàn toàn, anh ngửa đầu ra sau thành ghế, cười y hệt chàng trai vô tư trong sáng của ngày trước.
Bộ phim đã bắt đầu chạy lời cám ơn ở cuối phim, chằng chịt chi chít. Hướng Viên tức giận, toan đứng lên đi rửa mặt thì lại bị anh kéo vào lòng, muốn hôn cô.
Hướng Viên né tránh.
“Không phải sợ bị xem là bất chính hả?”
Từ Yến Thời kéo người xuống, vòng hai tay ra sau lưng mình, không cho cô cơ hội từ chối đã cắn liên tục lên môi cô, hô hấp nặng nề phả vào bên tai, một tay đỡ lấy mặt cô, khàn giọng nói: “Em không nhớ anh hả?”
Hướng Viên đỏ mặt, song cơ thể lại thành thực hơn, miệng đã cắn ngược lấy môi anh, thậm chí còn chủ động đưa lưỡi vào miệng anh hòng tìm kiếm.
Dùng hành động thực tế để chứng minh tất cả.
Chỉ là Từ Yến Thời có duy nhất một điều khó hiểu, những thứ khác đều rất chiều rất nhường, nhưng chỉ có vấn đề nhớ hay không này là lần nào anh cũng ép Hướng Viên nói ra, mặc đầu lưỡi cô khuấy đảo thế nào thì anh vẫn bất động, ôm dáng vẻ như xem kịch vui. Hướng Viên cắn môi anh, mút lấy khóe môi và mi mắt anh, vậy mà anh vẫn thờ ơ, cô vừa mới khóc, ngước đôi mắt ngấn lệ lên nhìn anh.
Hướng Viên không cam lòng yếu thế, dựa hẳn vào người anh, tay đặt bên hông kéo dây khóa xuống, “Em cởi quần anh.”
Ánh mắt Từ Yến Thời tối sầm đi, nhìn cô một lúc rất lâu, sau đó từ từ nhắm mắt cắn cô liên tục, đầu lưỡi thẳng tiến, gấp gáp mạnh mẽ khuấy đảo cô, sau đó xoay mình đè cô xuống dưới cơ thể mà hôn liên hồi.
Anh không hẳn là người bảo thủ, nhưng cũng có vài thứ luôn giữ vững, cũng chú trọng lễ nghi.
Anh luôn cảm thấy chuyện lên giường phải tìm thời cơ thích hợp, dưới tình huống cả hai bên đều đã chuẩn bị tâm lý. Tốt nhất là song phương nên bàn bạc thêm về mức độ chịu đựng của chuyện này, ví dụ như có thể làm được tư thế gì, hoặc “độ lớn” tối đa là bao nhiêu. Chí ít là sau khi được Hướng Viên cho phép, anh mới có thể dẫn cô cảm nhận sự vui sướng của tình yêu nam nữ.
Chứ không hy vọng cô giao mình một cách mơ hồ thế này.
Anh không biết trước kia cô đã làm với người khác hay chưa, nhưng ít nhất khi ở bên anh, anh vẫn coi như là lần đầu tiên.
Có điều đôi khi mặt là để tự vả, người đàn ông chú trọng lễ nghi như Từ Yến Thời đây, dù đánh chết cũng không ngờ lần đầu tiên lại xảy ra ở cái nơi tồi tàn kia, lại còn bị người ta nghe lén.