Vẻ mặt cùng động tác ấy khiến lồng ngực Trì Quy bỗng dưng dâng lên chút ngọt ngào lạ kỳ, mũi cũng hơi cay. Không ai từ khi sinh ra đã là kẻ tàn nhẫn như vậy, không phải ngay từ đầu hắn đã là kẻ giết người không ghê tay, luôn đề phòng mọi chuyện, ôm hoài nghi với tất cả mọi người như hiện giờ, hắn cũng từng giống như La Phi Tằng Thành ôm hy vọng với tương lai, muốn dẫn dắt mọi người cố gắng sốt sót, nhưng ngay lúc hắn chật vật nhất thì tất cả những gì hắn nhận lại được đều là ác ý.
Đời trước dù chỉ một người thôi chịu vươn tay giúp đỡ hắn thì hắn cũng sẽ không thay đổi thành dáng vẻ hiện tại.
Cửu thiên sứ nhỏ cúi đầu đưa trán cọ cọ vào ngực hắn, sau đó ngẩng đầu lên khẽ mỉm cười: “Tôi biết anh muốn tốt cho tôi, muốn khiến tôi nhìn rõ, muốn tôi nhanh chóng thích ứng với sự thay đổi của thời thế, cảm ơn anh nhưng tôi có suy nghĩ của riêng mình, tôi sẽ theo cách của tôi mà thích nghi với tận thế hiện giờ, anh yêu tâm, tôi sẽ không liên lụy tới mọi người, nếu một ngày nào đó anh cảm thấy tôi trở thành gánh nặng hoặc trở nên phiền phức, thì có thể vứt bỏ tôi như Mạnh Khang Minh và Vưu Trình Thụy.”
Y hiểu!
Trì Quy ngạc nhiên, hóa ra y biết hắn đã làm gì với Mạnh Khang Minh và Vưu Trình Thụy! Hắn bỗng thấy bản thân phải nhìn kỹ lại người trước mặt này lần nữa, bỏ đi thành kiến chủ quan lúc trước, cũng không phải bởi sức hấp dẫn kỳ lạ kia mà phải thật sự hiểu rõ người này.
“Đi thôi.” Cửu thiên sứ nhỏ lấy khăn tay ra giúp hai người lau đi vết máu, “Không phải bảo là đi mời chào người cho căn cứ sao, trước lúc trời còn chưa tối nói không chừng có thể tìm được vài người dẫn về đấy.”
Chuyến đi này của bọn họ trừ việc thăm dò huyện An xem có còn sót lại đồ vật có ích gì không thì chủ yếu là đi thu người, căn cứ có rất nhiều chỗ cần xây dựng, dựa vào một đám người ít ỏi cùng mấy thanh niên trai tráng thì cơ bản không đủ, cần phải có thêm không ít người giúp sức nữa.
Chỉ là thứ như lòng người không phải mắt thường có thể dò được, ai cũng không thể bảo đảm mỗi người họ dẫn về đều là người tốt, ai ai cũng mang theo thiện ý và lòng biết ơn được, so với phí công nhọc sức đi đo lòng người thì chi bằng định ra quy tắc lề lối chế độ kỹ càng, một lần nữa xây dựng lại trật tự giống như trước tận thế vậy.
Huyện An có gần một trăm ngàn dân cư thường trú, chỉ là ngay ngày tận thế đã chết đi một nửa, qua ba tháng thì người sống sót phỏng chừng không tới ba mươi ngàn, còn chưa kể tới những người chạy trốn đi nơi khác nên hiện giờ cũng không biết còn dư lại bao nhiêu.
Bởi vì tận thế xảy ra vào buổi sáng, mọi người đều đang đi học đi làm nên khu dân cư ngay sườn núi phía nam này không còn bao nhiêu người, đợi tới lúc sang khu mua bán phía tây mới lục tục thấy được không ít bóng người.
Trên đường đi Đỗ Cửu và Trì Quy một người cầm kiếm một người cầm đao, ma vật cấp thấp trước mặt hai người gần như đều lập tức tan thành tro bụi, những người đang lẩn trốn thấy vậy đều không tự giác mà đi theo.
Trì Quy vẫy tay gọi một người thoạt nhìn có vẻ giống người đứng đầu đám người: “Biết kết giới không?”
Hai mắt người nọ bừng sáng: “Các cậu có kết giới sao? Các cậu biết ở đâu có kết giới à?!”
Đỗ Cửu gật đầu: “Đúng vậy, chúng tôi có kết giới, ở ngay phía sau núi Thanh Trạch, trong núi có cái trường học mọi người biết chứ? Trường học có kết giới mà tôi là giáo viên trong trường, chúng tôi dựng một căn cứ ở đó, có đồ ăn nước uống, hiện giờ chúng tôi qua đây nhận người, chỉ cần đồng ý ra sức thì đều có thể được che chở, đặc biệt chào đón những ai thạo nghề.”
“Thật sao?” Người kia bày ra vẻ mặt nửa ngờ, dường như không dám tin, đợi tới lúc được xác nhận lại kích động tới bật khóc, người đàn ông cao lớn mặt mũi cáu bẩn giàn giụa nước mắt tiến lên hai bước muốn nắm lấy tay Đỗ Cửu, nhưng lại nhìn thấy Trì Quy lạnh như băng bên cạnh đành rụt trở về, rầm một phát quỳ xuống mà dập đầu.
“Tôi biết, tôi biết mà… Ông trời có mắt, ông trời đúng là có mắt… Cảm ơn hai người, cảm ơn hai người…”
Một lúc lâu sau anh ta mới đứng lên lau đi nước mắt, có hơi xấu hổ: “Xin lỗi, là do tôi quá kích động khiến hai người cười chê rồi, thật sự là bọn tôi sắp không sống nổi nữa, rất nhiều ngày rồi không tìm được đồ ăn, mấy người lớn như tôi còn có thể nhịn nhưng tụi nhỏ thì…” Nói tới đây anh ta nghẹn cả giọng, hốc mắt cũng đỏ lên.
“Trời xanh bất nhân, thời thế này đúng là không cho người ta đường sống mà! Cậu nói xem đang yên đang lành tại sao lại tận thế chứ?”
Cửu thiên sứ nhỏ bị cảm động lây cũng đỏ mắt, an ủi anh: “Không sao nữa không sao nữa, từ giờ về sau sẽ tốt hơn thôi, mọi người cùng nhau cố gắng thì ngày tháng sẽ khá dần lên.”
“Cảm ơn, cảm ơn.” Người đàn ông khom lưng cảm ơn.
Theo anh ta nói thì người sống sót ở phía bắc này đều là người quen, là chủ và nhân viên cửa hàng trên phố nên thật sự có không ít người thạo nghề, mà những đứa nhỏ được bọn họ che chở đều còn rất nhỏ, bởi vì còn chưa tới tuổi đi học nên được cha mẹ dẫn theo đi làm.
Không biết do vị trí địa lý hay do nguyên nhân nào khác mà những người này không ai có dị năng cả, bọn họ có thể sống sót hoàn toàn dựa vào lợi dụng sự quen thuộc với địa hình phố buôn bán cùng với các loại đồ dùng trong cửa hàng.
Đỗ Cửu nhẩm tính, ở đây vậy mà có hơn 200 người, y và Trì Quy ngay lập tức quyết định không đi thăm dò thêm nữa mà trực tiếp dẫn những người này về căn cứ.
Có lần đầu thì sẽ có lần tiếp, mấy ngày kế bọn họ thay phiên nhau đi huyện An tìm người sống sót, ai đồng ý gia nhập căn cứ đều được dẫn về, thậm chí còn dán thêm tờ rơi bên đường, tin tức nhanh chóng được truyền ra, người sống sót cũng tốp năm tốp ba tụ lại cùng nhau đổ lên núi Thanh Trạch.
Đương nhiên cũng có những kẻ có dị năng nghĩ ngay tới chuyện “Phất cờ khởi nghĩa” “Chiếm núi làm vua” nhưng đều bị Trì Quy một đao cắt đứt, treo thi thể những kẻ đó lên tường rào kết giới răn đe người sau.
Trì Quy diễn mặt đen còn Tằng Thành và Đỗ Cửu diễn mặt đỏ, rất dễ dàng lập nên trật tự căn cứ.
Đến cuối hè đầu thu, trên cơ bản người sống sót của huyện An đều lựa chọn vào căn cứ núi Thanh Trạch, thậm chí còn có người ở mấy huyện xung quanh nghe tin cũng lần lượt tìm tới đây.
Đợi tới khi vào đông thì toàn bộ căn cứ núi Thanh Trạch đã đổi khác, hoàn toàn không nhìn ra được dấu vết của trường học khi xưa nữa, trung tâm kết giới xây một cái biệt thự kiểu nông thôn hai tầng làm chỗ ở cho Đỗ Cửu và Trì Quy, bên cạnh căn nhà kia là phòng làm việc tạm thời của căn cứ.
Non nửa năm tuân theo quy tắc thì trật tự căn cứ đã đi vào nề nếp, mỗi người đều được phân công công việc, người người đều vì có thể bình an sống sót qua mùa đông mà cùng chuẩn bị.
Mấy người Đỗ Cửu càng bận rộn hơn vì Trì Quy lại nói bọn họ biết thời gian ma vật bùng nổ tiếp theo, ngay ở đầu xuân cuối đông, dường như vừa ngủ đông tỉnh lại khiến tất cả ma vật đều thăng lên một cấp, hơn nữa sẽ có ma vật càng mạnh mẽ hơn thông qua khe hở tiến vào.
Qua nửa năm ở cùng gần như tất cả mọi người đều tin tưởng Trì Quy vô điều kiện, hắn có dị năng mạnh mẽ cộng thêm trăm trận trăm thắng khiến mọi người hoàn toàn đặt kỳ vọng sống sót vào hắn, tựa như chỉ cần có hắn ở đây thì tất cả đều sẽ không thành vấn đề.
Mà mỗi lần mặc kệ hắn đánh chết ma vật hay giết người thì Cửu thiên sứ nhỏ đều yên lặng ở cạnh hắn, yên lặng nhìn hắn mà không nói năng dị nghị gì cả.
Càng giết chóc nhiều khiến khí thế trên người Trì Quy càng ngày càng mạnh, sát khí cũng càng ngày càng nặng, theo đó con người cũng dần lạnh lùng.
Hôm nay là đêm 30, Cửu thiên sứ nhỏ lấy rượu trắng từ chỗ La Phi tự chuốc say bản thân, sau đó ỡm ờ cuối cùng cũng được lăn giường với Trì Quy.
Hôm sau tỉnh lại y lặng lẽ mặc xong quần áo, nhìn Trì Quy nghiêm túc nói: “Chúng ta chia tay đi.”
Trì Quy: “…”