“Vưu hộ vệ.” Đúng lúc này, Chương Đình cất tiếng. Hắn cũng như Khúc Mậu, sợ tới mức mặt trắng bệch tái mét, nhưng chí ít vẫn bình tĩnh hơn Khúc Mậu, hắn nói: “Ở đây đã có tuần vệ rồi, cũng có… ta, xem chừng bọn sát thủ này nhắm vào nghi phạm, xin Vưu hộ vệ nhất định phải bảo vệ nghi phạm.”
Vưu Thiệu lấy đại cục làm trọng, lập tức gật đầu: “Vâng.”
Tuần vệ của Tuần Kiểm Ti dàn trận xung quanh xe cũi, tạo thành những bức tường chắn, tiếc thay bọn họ chẳng phải binh tướng từng trải chiến trường, cho nên những bức tường ấy không hề vững chãi, dù Vưu Thiệu có gia nhập thì chẳng mấy chốc cũng đã bị lưỡi đao sắc bén của sát thủ xuyên thủng.
Hình như bọn sát thủ cũng biết không thể nán lại đây lâu, bọn chúng chia nhỏ người tấn công Khúc Mậu và Chương Đình, hòng phân tán binh lực của Tuần Kiểm Ti, số còn lại tấn công xe tù. Vưu Thiệu đã nhận ra mục đích của chúng, dẫu lá chắn người của Tuần Kiểm Ti không kiên cố tới đâu thì mọi binh lực đều tập trung về đó, sát thủ cần thời gian mới có thể xuyên thủng hoàn toàn, chi bằng cướp ngựa đầu xe, thả xe tù chạy, như thế bọn chúng có dư sơ hở để ra tay với nghi phạm.
Chiêu nào chiêu nấy của sát thủ cũng rất chí mạng, chẳng mấy chốc chúng đã đâm thủng được lá chắn ở đầu xe, Vưu Thiệu muốn ngăn cản nhưng đã không kịp, trơ mắt nhìn một tên sát thủ nhảy lên lưng ngựa dưới sự che chở của đồng bọn, nhưng đúng lúc này, từ nơi xa bỗng truyền tới tiếng ngựa phi rầm rập.
Vưu Thiệu quay phắt người lại, trong cơn mưa tuyết rợp trời, mấy chục người cưỡi tuấn mã phi như bay xông tới, áo bào đại bàng đen trên người nổi bật hẳn lên giữa đất trời trắng phau, rõ ràng cách rất xa, nhưng Vưu Thiệu vẫn có thể trông thấy hoa văn hùng ưng trên vạt áo bọn họ – vào thời điểm Huyền Ưng Ti phát triển nhất, ánh mắt trợn trừng của hùng ưng đủ khiến bất cứ ai cũng phải sợ hãi kính nể.
Kỳ Minh có thị lực tốt, giỏi quan sát, từ xa trông thấy một sát thủ đã leo lên lưng ngựa, vội cao giọng hô lên: “Vệ Chưởng sứ!”
Vệ Quyết gật đầu, hắn ngồi trên ngựa giương cung lắp tên, cách màn tuyết rơi lất phất, mũi tên xé gió lao vụt đi, ghim thẳng vào ngực sát thủ.
Sát thủ kêu lên một tiếng rồi ngã ngựa.
Tuần Kiểm Ti thấy Huyền Ưng Ti đã tới thì sĩ khí dâng cao, nhân lúc đó lấp vào chỗ trống trước xe, tiếc thay động tác của đám sát thủ còn nhanh hơn, thấy tình hình có biến, bọn chúng lập tức thay đổi đối sách, không màng phòng thủ nữa mà dùng máu mở đường, từ bốn phương tám hướng xông thẳng vào xe tù.
Thanh Duy dẫn theo Triêu Thiên tức tốc đánh ngựa, còn chưa đến gần đã phóng nhuyễn kiếm trong tay ra, quấn chặt lấy cổ một gã sát thủ, nàng mượn lực vút lên không, rút loan đao bên hông ra, thân hình nhanh như tàn ảnh chặn ngay trước xe ngựa, chém đứt cánh tay của kẻ đang đánh vào Thôi Hoằng Nghĩa. Cùng lúc đó, Triêu Thiên giơ tay bóp họng một tên sát thủ trước ngựa rồi ném đi, quẳng về phía đám địch toan xông tới.
Giang Từ Chu thấy đã khống chế được thế cục, y dừng ngựa bên cạnh Khúc Mậu, giơ kiếm lên chặn lại một đao của kẻ địch, đồng thời ra lệnh: “Vệ Quyết, ngươi hãy dẫn người bảo vệ nghi phạm, Chương Lộc Chi, vụ cướp xe tù hôm nay rất quan trọng với Hà Hồng Vân, chắc chắn hắn ta sẽ không để đám sát thủ này tới một mình, ắt hẳn Thiện Liên đang ở gần đây, ngươi mau dẫn binh truy tìm.”
Cả hai đồng thanh đáp: “Vâng.”
Tuyết rơi càng lúc càng lớn, Huyền Ưng Ti tới, tốp sát thủ lập tức thất thế, hơn nữa Giang Từ Chu bố trí dàn trận vô cùng bài bản, chẳng mấy chốc Thôi Hoằng Nghĩa đã được bảo vệ, toán sát thủ thấy không còn khả năng cướp tù thì rút lui, kẻ nào không rút được thì cắn thuốc độc tự vẫn.
Tuy Huyền Ưng Ti đã đến kịp thời nhưng Tuần Kiểm Ti vẫn có thương vong tổn thất, Kỳ Minh dẫn một tốp Huyền Ưng vệ quét dọn chiến trường, Thanh Duy đi tới trước xe, vén tấm bạt lên, “Thúc phụ, là cháu đây, thúc không sao chứ?”
Thôi Hoằng Nghĩa trải qua một phen sống chết, tâm trí cực kỳ hốt thoảng, thấy Thanh Duy tới thì ngạc nhiên vô cùng: “Thanh Duy, sao… sao lại là cháu?”
Ông biết nàng giỏi võ, nhưng không ngờ công phu lại cao cường đến vậy, cũng may ông chỉ là một thương nhân bình thường, không nhìn rõ bản lĩnh thực sự của nàng cao thấp thế nào, chỉ hỏi: “Nếu cháu ở đây, vậy Chi Vân đâu?”
“Chi Vân ở nhà, chỗ này quá nguy hiểm, cháu không dám để muội ấy tới.” Thanh Duy nói.
Nàng chỉ đáp qua loa, Thôi Hoằng Nghĩa nghe không rõ lắm, nhưng ông biết đây không phải nơi để ôn chuyện, quay sang hỏi: “Sao lại có nhiều sát thủ như thế?”
“Chuyện này kể ra rất dài dòng.” Thanh Duy nói, “Chúng ta về kinh trước đã, còn có nhiều chuyện cháu cần chứng thực với thúc phụ.”
Thôi Hoằng Nghĩa gật đầu liên tục: “Được.”
Thấy Thanh Duy, Thôi Hoằng Nghĩa cũng yên tâm phần nào, tuy tiểu a đầu này chỉ ở Thôi phủ hai năm, cũng kiệm lời ít nói, nhưng nhưng ông biết con bé rất có chính kiến, vào lúc quan trọng rất đáng tin, bằng không khi mà khâm sai tới, ông đã không gửi gắm Chi Vân cho con bé.
Huyền Ưng Ti nhanh chóng thu dọn chiến trường, san ngựa với Tuần Kiểm Ti để chở xác chết, một lúc sau, Chương Lộc Chi cũng quay về, bẩm báo với Giang Từ Chu: “Bẩm Ngu hầu, thuộc hạ đã dẫn người tìm kiếm xung quanh, quả nhiên ở gần đây có kẻ theo dõi hành động của đám sát thủ này, nhưng hắn rất cảnh giác, thấy sát thủ thất thế thì đã bỏ chạy từ lâu, cũng không rõ có phải là Thiện Liên hay không.”
Giang Từ Chu gật đầu, xoay người đi tới trước mặt Chương Đình: “Tiểu Chương đại nhân, không thể nán lại đây nữa, nếu đã tiếp nghi phạm xong, xin ngài tăng tốc quay về kinh thành.”
Chương Đình im lặng, không hỏi vì sao Huyền Ưng Ti biết trước nguy hiểm mà tới kịp thời như vậy. Nói gì đi nữa nha môn như Huyền Ưng Ti chỉ nghe lệnh một mình Thiên tử, có vài nội tình không đến lượt hắn hỏi.
Hắn chắp tay, cúi người vái Giang Từ Chu: “Hôm nay thật sự đã đa tạ Ngu hầu.”
Lúc này Khúc Mậu mới định thần, hắn bị Vưu Thiệu giữ chặt, mặt mày xám xịt đứng một bên, nghe Giang Từ Chu và Chương Đình nói chuyện, nuốt nước bọt, “Tử Lăng, lúc nãy ta thấy đệ…”
Ánh mắt hắn dừng lại ở thanh kiếm bên hông Giang Từ Chu.
Hắn biết đó là bội kiếm của Đô Ngu hầu Huyền Ưng Ti.
Nhưng… trong ấn tượng của hắn, Giang Từ Chu cũng dốt nát bất tài như hắn, không biết văn cũng chẳng giỏi võ, lại càng không biết điều động dụng binh, thế mà vừa rồi, y giục ngựa đến trước người hắn, nhẹ nhàng ngăn cản một chiêu của sát thủ, một người không biết võ không thể làm như vậy được.
Khúc Mậu tự nhận mình học võ rất phế, nhưng chí ít hắn cũng xuất thân từ thế gia nhà tướng, vẫn có thể nhận ra vài chuyện.
Giang Từ Chu dừng lại, đoạn bảo: “Việc này đợi quay về nói sau.”
Lúc bấy giờ trời đã sáng choang, tuyết rơi lất phất không ngừng nghỉ, đoàn người lên ngựa, tiếp tục đi dọc theo đường cái, đột nhiên cả đoàn đồng loạt dừng lại.
Vì một toán quan binh xuất hiện từ đối diện, người dẫn đầu chính là Lang trung bộ Hình, đi theo bên cạnh ngoài Hà Hồng Vân ra thì còn có cả còn có cả Trung lang tướng ở Tả Kiêu vệ cùng các Tả Kiêu vệ khinh kỵ.
Lúc tới gần, Lang trung bộ Hình xuống ngựa, đầu tiên là hành lễ với Giang Từ Chu và Chương Đình: “Giang Ngu hầu, Tiểu Chương đại nhân.”
Chương Đình cũng xuống ngựa: “Chẳng hay Lương đại nhân tới đây là có việc gì?”
“Là thế này, sáng hôm nay bộ Hình nhận được tin báo án, nói là…” Lương Lang trung chần chừ nhìn Giang Từ Chu, “Nói là Thôi thị phu nhân của Giang Ngu hầu… chính là nữ tặc đã cướp ngục thành nam ngày trước. Trước mắt bộ Hình đã kiểm tra rồi, Thôi thị chắc chắn là nữ tặc ấy, có bản cung của Viên Văn Quang làm chứng, Tiểu Hà đại nhân cũng cung cấp chứng cứ Thôi thị từng xông vào Chúc Ninh Trang. Vì sự việc liên quan đến gia quyến của mệnh quan triều đình, tại hạ đã xin chỉ thị của tam ti về việc này, tấu lên triều đình, triều đình nghi ngờ Huyền Ưng Ti và Thôi thị cấu kết với nhau, lại hay tin Huyền Ưng Ti có động thái khác thường, bèn lệnh Tả Kiêu vệ Trung lang tướng dẫn theo khinh kỵ, cùng tại hạ rời thành truy bắt Thôi thị.”
Giang Từ Chu siết chặt bàn tay nắm dây cương.
Y biết không dễ đối phó với Hà Hồng Vân, hôm nay trước khi đi cứu Thôi Hoằng Nghĩa, y cũng đã đoán hắn sẽ chuẩn bị hậu chiêu, té ra là chờ ở đây.
Chuyện Thanh Duy cướp ngục là sự thật, không ai có thể giúp nàng xóa bỏ chứng cứ phạm tội.
Đúng lúc này, Kỳ Minh lên tiếng: “Bản án cướp ngục thành nam vốn dĩ do Huyền Ưng Ti phụ trách, nếu bộ Hình muốn tiếp quản thì cũng nên nói trước với Vệ Chưởng sứ một tiếng tự ý dẫn người như vậy, có vẻ không hay lắm.”
Tả Kiêu vệ Trung lang tướng là người thẳng tính: “Kỳ hộ vệ nói chí phải, vậy xin mời Vệ Chưởng sứ giải thích rõ cho, tại sao nghi phạm đang ở ngay bên cạnh mà Huyền Ưng Ti không bắt? Lẽ nào coi như người nhà nên cố ý bao che?”
“Không bắt nghi phạm là vì chưa có bằng chứng xác thực, chứ không phải Huyền Ưng Ti cố ý bao che.” Vệ Quyết nói, sau khi trải qua trận hỏa hoạn ở thao trường Dương Pha, hắn có thể nhận ra mục đích của hội Hà Hồng Vân không đơn giản là dẫn Thanh Duy đi, “Nếu Lương đại nhân có bằng chứng, vậy dám chắc Lương đại nhân cũng biết tên Viên Văn Quang đó liên tục thay đổi lời khai, thế mà triều đình cũng tin mà dùng ư? Còn nữa, Lương đại nhân nói trong tay có bằng chứng Thôi thị xông vào Chúc Ninh Trang, do Tiểu Hà đại nhân cung cấp? Xin hỏi Thôi thị xông vào Chúc Ninh Trang chứng minh được gì? Chứng minh rằng nàng ta có công phu cao cường đủ để cướp ngục, hay ý là bản thân Chúc Ninh Trang có điểm khác thường, Lương đại nhân đã thẩm tra chưa? Nếu là ý của tam ti, bộ Hình muốn quản bản án cướp ngục, cũng được thôi, nhưng nếu muốn chụp Huyền Ưng Ti cái tội bao che nghi phạm, vậy chờ hồi kinh, xin mời bộ Hình đến Huyền Ưng Ti trình bày rõ ràng nguyên do sự việc.”
Đúng lúc này, Hà Hồng Vân lên tiếng: “Vệ Chưởng sứ nói đúng, không có bằng chứng thì không thể tự tiện bắt người.” Hắn dừng lại, lia mắt sang Thanh Duy đứng bên xe tù, đột nhiên ngạc nhiên la lên, “Không phải đệ muội đấy sao? Ủa lạ thế, đáng lí ra hôm nay chỉ có Tuần Kiểm Ti rời thành tiếp người thôi chứ, Huyền Ưng Ti đột nhiên xuất hiện đã đành, sao cả đệ muội cũng đi theo?”
Rồi hắn đưa mắt nhìn xác chết nằm vắt trên lưng ngựa: “Có cả người chết nữa ư? Lẽ nào chư vị có tranh chấp, hay kẻ muốn cướp xe tù?”
“Đúng!” Tả Kiêu vệ Trung lang tướng tiếp lời, “Xin Huyền Ưng Ti giải thích rõ ràng, rốt cuộc những xác chết này là sao?”
Chương Đình khựng lại, đoạn trả lời: “Là thế này, vừa rồi đúng là có sát thủ cướp xe tù, binh lực của Tuần Kiểm Ti không đủ, xém chút nữa nghi phạm đã bị sát thủ giết, may Huyền Ưng Ti đến kịp thời, giúp ta chuyển nguy thành an.”
“Đến kịp thời?” Trung lang tướng nói, “Sao có thể khéo vậy được? Chẳng lẽ là ném đá giấu tay, đi chung với sát thủ? Bằng không sao có thể đúng lúc như thế? Mà cũng phải thôi, cái việc cướp tù cướp ngục này, lần đầu còn lạ chứ lần hai là quen thôi mà. Ắt không phải lần đầu chư vị thực hiện, sao, nếu bọn ta không tới, Huyền Ưng Ti định thả người ở đâu hả?”
Thốt ra lời này, gã ta nghiễm nhiên đem tội danh của một mình Thanh Duy ụp hết lên đầu cả Huyền Ưng Ti.
Chương Lộc Chi khó chịu, quát: “Tại sao lại trùng hợp ư?! Chi bằng Tiểu Hà đại nhân tự hỏi mình đi, rốt cuộc ngày trước ngươi đã làm gì, vì sao phải thuê sát thủ giết nghi phạm, rõ ràng ngươi…”
Chưa đợi hắn nói hết, Giang Từ Chu đã giơ tay cắt ngang.
Hiện tại vẫn chưa thẩm vấn Thôi Hoằng Nghĩa, mọi nguyên do đều là suy đoán của bọn họ, tuy đúng cũng tám chín phần mười nhưng không không có bằng chứng xác thực, nói càng được càng sơ hở nhiều, trái lại sẽ tạo cơ hội cho Hà Hồng Vân.
Mà y cũng đã nhận ra, Hà Hồng Vân quyết tâm dùng Thanh Duy để khống chế Huyền Ưng Ti, tuyệt đối không thể giao Thôi Hoằng Nghĩa cho bọn họ.
Y nhìn thẳng Hà Hồng Vân: “Tiểu Hà đại nhân muốn làm gì?”
“Không làm gì cả.” Hà Hồng Vân bật cười, “Ta chỉ đi theo tới đây, còn việc bắt đạo tặc là việc của bộ Hình và Trung lang tướng.”
Lương Lang trung vái Giang Từ Chu lần thứ hai: “Bẩm Ngu hầu, lần này hạ quan truy bắt đạo tặc là phụng mệnh hành sự, mong Ngu hầu không cản trở.”
Cùng lúc đó, Trung lang tướng hạ lệnh: “Bắt người!”
Giang Từ Chu thúc ngựa chặn ngang trước mặt Thanh Duy, từ kẽ răng lạnh lùng thốt ra hai chữ: “Không được.”
“Ngu hầu liên tục ngăn cản như vậy, chỉ có thể chứng minh Huyền Ưng Ti bao che nghi phạm, thậm chí hồi cướp ngục ngày trước, không chừng chính Huyền Ưng Ti và Thôi thị cấu kết với nhau!”
Giang Từ Chu nói: “Ta không quan tâm các ngươi nghĩ thế nào, muốn dẫn nàng đi thì ta sẽ ngăn cản.”
Nếu Thanh Duy rơi vào tay Hà Hồng Vân, y không dám nghĩ sẽ xảy ra chuyện gì.
Hà Hồng Vân là kẻ nham hiểm, hai tay đã nhuốm đầy máu tươi, bây giờ có dính thêm máu hắn cũng không quan tâm. Hắn ta chỉ biết lợi dụng nàng, khống chế nàng, cứ xem Phù Hạ bị giày vò tới mức nào là rõ.
Trung lang tướng nổi giận: “Huyền Ưng Ti nghe lệnh Thiên tử, nhưng trên đầu Thiên tử còn có thiên lý, các ngươi dám bất chấp vương pháp, coi trời bằng vung đến vậy sao? Lẽ nào các ngươi tưởng Huyền Ưng Ti vẫn là Huyền Ưng Ti ngày trước?!”
Rồi hắn vung tay, thẳng thừng hạ lệnh: “Khinh kỵ binh!”
“Có!” Mấy trăm kỵ binh ở phía sau đồng loạt rút gươm ra, trên vùng đất trống mênh mông, nghe rõ mồn một tiếng gươm tuốt vỏ.
Giang Từ Chu cũng hạ lệnh: “Huyền Ưng Ti!”
“Có mặt!”
Huyền Ưng Ti không lùi bước, cũng đồng thời rút kiếm, dù nhân lực mỏng song khí thế không hề thua kém, tuyết rơi phất phơ, gió mạnh thốc bay áo bào hùng ưng.
Lương Lang trung thấy hai bên sắp sửa đánh nhau thì hấp tấp xuống ngựa, đi tới giữa ngăn cản: “Bẩm Ngu hầu, năm xưa đã có bao nhiêu người phải chết dưới Tiển Khâm Đài? Mà Thôi thị này, kẻ nàng ta cướp ngục chính là trọng phạm Tiển Khâm Đài, hành vi phạm tội rất nặng, nếu không thẩm tra thì trên triều khó yên lòng, mong Ngu hầu cho phép hạ quan dẫn người đi, hạ quan xin cam đoan với ngài rằng chỉ cần Thôi thị vô tội, hạ quan chắc chắn sẽ giao trả nàng cho Ngu hầu mà không mất một cọng tóc nào.”
Nói đến đây, Thanh Duy cũng đã nhận ra cái lợi và cái hại.
Nếu nàng không đi theo bộ Hình, như vậy Hà Hồng Vân sẽ ụp tội danh bao che nghi phạm, thậm chí là đồng mưu cướp ngục lên đầu Huyền Ưng Ti. Mà nếu thế, Huyền Ưng Ti sẽ không có tư cách cùng Tuần Kiểm Ti áp giải Thôi Hoằng Nghĩa lên kinh, đó chẳng phải là điều Hà Hồng Vân mong muốn sao?
Nàng thế nào không quan trọng, sự việc đã đến nước này rồi, chỉ cần thúc phụ còn trong tay Giang Từ Chu thì sớm muộn gì tội ác của Hà Hồng Vân cũng sẽ bị vạch trần, nàng bất chấp mạo hiểm bước lên con đường này chẳng phải vì kết quả ấy ư?
Ngày hôm đó khi Tiết Trường Hưng nhảy xuống núi, nàng đã lập lời thề trước vách núi, cũng đã chuẩn bị trả giá cho mọi chuyện.
Thanh Duy xoay người xuống ngựa, đi tới trước mặt Giang Từ Chu: “Ta có thể…”
Dường như Giang Từ Chu biết nàng muốn nói gì, y cũng xuống ngựa: “Nàng không được làm vậy.”
Thấy cảnh đó, Trung lang tướng lập tức móc mỉa: “Giang Ngu hầu, xem ra nương tử nhà ngài còn biết thời cuộc hơn ngài, tình hình như thế, nhân chứng còn ở đây, ngài không ngăn được đâ…”
Nhưng chưa nói hết câu, Giang Từ Chu bỗng xoay mặt nhìn hắn chằm chằm.
Dẫu cách sương tuyết mịt mùng, cách một tấm mặt nạ, ấy vậy mà Trung lang tướng vẫn kinh hãi trước cái nhìn sắc bén đó, lời đến bên môi đành nuốt lại vào bụng.
Giang Từ Chu im lặng một rất lâu, sau đó xoay người nhìn sang hội Hà Hồng Vân.
“Các ngươi nói đúng, Giang Từ Chu không ngăn cản được.”
Giọng y sang sảng, văng vẳng giữa nơi đồng hoang, rồi y giơ tay lên, từ từ đỡ lấy mặt nạ.
Khoảnh khắc ấy, cả trời và đất trở nên tĩnh lặng, dường như chỉ còn tiếng tuyết rơi.
Giang Từ Chu cũng đã sắp quên mình đeo chiếc mặt nạ này như thế nào rồi.
Y chỉ nhớ được cơn mưa xối xả ngày Tiển Khâm Đài sập, cùng với bóng tối bên dưới đống đổ nát. Trong thời gian một năm hồi cung chữa trị, dù đang tỉnh hay trong cơn mê, ngày qua ngày y luôn chìm trong khói bụi mịt mù, bên tai văng vẳng câu nói “dỡ đi” của chính mình, là lời nguyền sâu nhất trên đời này.
Y không tài nào bước ra được điện Chiêu Doãn, thậm chí không thể đứng dưới vòm trời rực rỡ.
Mãi đến một năm sau, y đeo chiếc mặt nạ này vào để làm một người khác, thì mới có thể đứng dưới bầu trời xanh lần đầu tiên.
Nhưng đó không phải là y. Chí ít không phải là Tạ Dung Dữ của trước kia.
Giang Từ Chu ngỡ rằng suốt đời này y sẽ ẩn mình sau tấm mặt nạ, giấu đi tính cách và góc cạnh thực, không còn sống như chính mình nữa, nhưng… thế sự mới khó lường làm sao.
Tuyết lặng lẽ rơi, và thời khắc này đây, cõi lòng Tạ Dung Dữ cũng trở nên lặng thinh.
Lặng thinh như ngày thành thân, y dùng gậy như ý vén khăn của nàng lên; như trong vụ hỏa hoạn ở thao trường Dương Pha, vào lúc tháp đổ, nàng dơ tay che mắt y, y ôm lấy nàng, cùng nhảy xuống từ ngọn tháp cao.
Như một tia sáng xuyên qua khói bụi mịt mù u tối, chạm tới vực thẳm hoang tàn.
Và kể từ đây, trong cuộc đời y còn có điều quan trọng hơn thế.
Y biết Giang Từ Chu không thể ngăn cản được binh mã, nhưng… nếu là…
Tạ Dung Dữ giơ tay đỡ lấy mặt nạ, từ từ tháo ra. Tuyết rơi dày đặc cuốn đi bụi bặm mịt mù, ánh dương xuyên thấu áng mây, cũng đã đến lúc y cần cố thoát khỏi vực thẳm.
Sau năm năm, gương mặt ấy lần đầu xuất hiện.
“Nếu là bổn vương?”