Khó khăn chống lại bày xác chết cấp bậc thấp này khiến cho nhóm người của nam chính càng lúc càng vào thế khó.
“Trình vương tử, không ổn rồi! Có vẻ nơi này sắp thất thủ rồi, chúng ta phải mau rời đi thôi.” Một người nào đó đưa ra lời khuyên.
“Nhưng chúng ta đang bị bao vây, làm sao có thể thoát được cơ chứ?” Trình Ngũ khẽ nhíu mày rồi đáp lời người nọ.
Người nọ chưa kịp trả lời thì giọng nói của Long Quân Dao từ trong một góc nào đó vang lên:
“Ở phía bên phải của các người, chỉ cần phá một lỗ hổng lớn thì liền có thể thông ra ngoài cánh rừng, và chạy thêm vài cây số thì liền có thể quay trở ra thành phố.”
Nghe những gì mà Long Quân Dao nói, Trình Ngũ tuy có chút ngờ vực nhưng cuối cùng vẫn là làm theo lời của cô.
Hắn lúc đấy bắn dị năng ra phía bên phải của bản thân đánh lên vách hang động nhằm muốn phá bỏ lớp tường đá, mặc dù dị năng của hắn cứ bắn ra liên tục nhưng vách hang vẫn không một chút lung lay.
Trong lúc nam chính đứng bắn dị năng để phá hang, thì nhóm người nam nhân còn lại phải chật vật chiến đấu hạ mấy cái xác chết cấp thấp đang không ngừng lao về phía của bọn họ.
Sau mười lăm phút phá vách hang, cảm thấy dù có cố phá kiểu gì thì cái vách tường của hang động vẫn đứng sừng sững không dịch chuyển, thậm chí cũng không lõm xuống dù chỉ một ít thì nam chính cũng trở nên bốc hỏa.
Nam chính trở nên bực bội rồi quyết định không phá vách hang nữa mà chuyển giao nhiệm vụ này lại cho một người trong nhóm mang dị năng thổ.
Trình Ngũ nghĩ rằng nếu hắn không thể phá hủy cái vách này được, thì có thể người mang dị năng của đất có thể làm được.
Được chuyển giao cho nhiệm vụ quan trọng, người mang dị năng thổ hồi hộp hít một hơi sâu rồi đập tay xuống nền đất làm cho đất cát dâng lên rồi đập mạnh vào vách của hang.
Nhưng rồi cho dù có cố dùng cách nào đi chăng nữa mà vẫn không tài nào phá được thì người kia cũng dần bỏ cuộc.
Long Quân Dao đứng một bên nhìn nhóm người nam chính vô dụng quá thể thì liền lắc đầu bất lực.
Thực lực kiểu này mà sau này lại có thể đẩy lùi xác sống đấy, có tin được hay không?
Tác giả cũng quá là ưu ái cho nhóm người nhân vật chính rồi. Yếu như sên như thế này mà bảo sau này có thể khôi phục nền văn minh của loài người á?
Nhổ vào, Long Quân Dao cô tin mới là chuyện lạ đấy!
————
Ngán ngẩm nhìn nhóm người vô dụng của Trình Ngũ, Long Quân Dao lúc này đành phải ra tay thôi, chứ trông chờ vào bọn yếu nhớt này chắc cô lại phải tốn thời gian đem xác bọn họ đi an táng mất.
“A Hắc, làm đi!” Long Quân Dao nhìn sang con gấu đen to lớn ra tín hiệu.
Nhận được tín hiệu của người dẫn đầu, con gấu đen A Hắc đang ngồi bệt dưới đất bên cạnh Long Quân Dao đứng dậy rồi bước đến gần người mang dị năng thổ.
A Hắc khi đấy gầm lên một tiếng, hai cánh tay đầy lông lá của nó đập mạnh xuống nền đất y như hành động của người nọ, và rồi ở dưới đất lúc này nhô lên một loạt cọc nhọn cứng ngắt vì được hình thành từ đất đá.
Cọc nhọn nổi lên từ dưới mắt đất rồi nhanh như chớp lao đến rồi đập vào vách tường của hang.
Cái vách bị mấy cọc nhọn như đầu ngọn giáo mạnh mẽ đâm vào nên ngay lập tức tạo nên một đường vết nứt chạy dọc bức tường. Và ngay sau đó là tiếng ầm ầm đổ xuống, và trên cái bức tường ấy đã xuất hiện một cái lỗ lớn thông ra bên ngoài.
Chứng kiến cảnh tượng khó tin trước mắt, người mang dị năng đất mắt chữ o mồm chữ a không dám tin.
Thế quái nào một con thú lại có được dị năng cơ chứ? Đã vậy nó còn mạnh hơn cả con người bọn họ. Thật là mất mặt quá rồi.
————-
Khi A Hắc đã phá xong vách hang, thì đó cũng chính là lúc nhóm người của Trình Ngũ bắt đầu đuối sức không thể tiếp tục chống trả được nữa.
Vì một lúc yếu thế hơn bầy xác sống mà cả bọn người nhân vật chính bị rơi vào tình cảnh cửu tử nhất sinh.
Đám xác chết được lợi thế là số lượng đông nên nhanh chóng cùng nhau lao vào muốn cấu xé một nhóm thịt tươi sống trước mắt.
Có một vài người kinh hãi hét lên, và cũng có một người đã bị cắn rồi tiếp tục bị xé nát thành từng mảnh.
Mắt thấy tình hình không ổn, nên đã có vài người nhanh chóng vọt ra khỏi hang động.
Trình Ngũ chạy thoát khỏi hang động bằng lỗ hổng, theo sau đấy là những người còn sống sót.
Và người cuối cùng còn sót lại chính là Lục Tiểu Na.
Lục Tiểu Na bị cảnh tượng trước mắt dọa không ít nên cũng gấp gáp không thua gì những người kia, nhưng rồi khi mà cô nàng muốn chạy ra bên ngoài thì bỗng bị một lực đẩy ngược trở về bên trong hang.
Chẳng những thế, lúc ấy ở phía sau lưng của Lục Tiểu Na chính là một bầy xác sống hung tợn đang không ngừng lao lên để tranh giành thức ăn.
Và cùng lúc đó trước mắt của Lục Tiểu Na chính là người chị song sinh của chính mình, Lục Tiểu Mỹ.
Cánh tay của Lục Tiểu Mỹ vẫn còn đưa ra sau khi đẩy mạnh Lục Tiểu Na vào trở lại trong.
Không dám tin vào những gì đang diễn ra, Lục Tiểu Na sốc đến mức trong giây phút ấy nước mắt cũng rơi xuống.
“Chị? Tại sao?” Môi của Lục Tiểu Na mấp máy thành câu.
“Vì mày đáng chết! Đây xem như là tao giúp cô ấy trả thù!” Lục Tiểu Mỹ không nói thành lời mà chỉ mấp máy môi tạo thành khẩu hình từng chữ mà đáp lời Lục Tiểu Na.