Cố Ngữ Chân: “…”
Cả lớp bỗng chốc cười vang, vốn đang là không khí nghiêm túc học tập, nhanh chóng bị phá vỡ.
Cố Ngữ Chân thấy thật cạn lời, “Lý Thiệp, tôi xin cậu khi đi ra ngoài, đừng nói tiếng Anh là do tôi bổ túc cho cậu.”
“Như vậy không thông tục dễ hiểu hơn sao, cũng không phải không nghe hiểu.” Lý Thiệp ngáp ngủ, hận không thể sắm một chiếc giường trong phòng học, để có thể nằm ngủ.
Lý Thiệp vốn dĩ muốn chơi trò chơi, chỉ là trong nhà đã hạ ra một thông điệp cuối cùng, nói là phí bao nhiêu tiền bao nhiêu sức lực để nhét cậu ta vào lớp giỏi, nếu thi đại học không thi ra được một thành tích giống người, vậy thì Lý gia bọn sẽ không cần đứa con cháu bất hiếu như cậu ta nữa!
Lý Thiệp phiền muốn chết, chỉ có thể một lần nữa cầm lấy bút, “Chị Cố, bài này đang nói về cái gì thế, chị giải thích cho em với.”
Cố Ngữ Chân hoàn toàn không muốn phản ứng lại cậu ta, tiếp tục nghiêm túc làm bài tập.
Lâm Kiều nhịn không được mà cười, tiếng chuông tan học vang lên, các bạn học tất cả đều như được giải phóng, buông bút hoạt động gân cốt.
Lâm Kiều ngoan ngoãn sửa sang lại cặp sách, nhìn thoáng qua bên ngoài, Hoắc Ngập quả nhiên đã tới đón.
Lý Thiệp mở cửa sổ ra, “A Ngập, ngày nào rảnh đi trại nuôi ngựa cưỡi ngựa, buồn muốn chết, nghẹn quá nhiều ngày rồi.”
Hoắc Ngập nghe vậy lên tiếng, “Được.”
Lâm Kiều nghe thấy giọng của anh, nhanh tay sửa sang lại cặp sách, đeo lên đi ra bên ngoài.
Hoắc Ngập chờ cô ra ngoài, trực tiếp kéo tay cô lại, hai người trực tiếp đi xuống lầu, bóng dáng thoạt nhìn vô cùng xứng đôi.
Bạn học trong lớp nhìn thấy không nhịn được mà thảo luận, “Tình cảm của Hoắc Ngập với Lâm Kiều thật tốt, đến bây giờ vẫn chưa chia tay, mỗi ngày nắm tay đi học tan học.”
Nữ sinh bên cạnh dừng đeo cặp sách, thò qua thấp giọng nói, “Tớ còn khá tò mò trong nhà Hoắc Ngập rốt cuộc có biết hay không, việc này nếu chỉ yêu một hai tháng thì không tính, nhưng cũng bên nhau đến lớp 12 rồi, cho dù giấu kỹ thế nào, cũng phải nhận ra được chứ?”
“Chắc là không biết, dù sao cũng là đối tượng được giúp đỡ, bình thường làm ba mẹ đều không muốn con của mình cưới một đối tượng được trong nhà giúp đỡ.”
“Tớ cảm thấy các cậu nghĩ nhiều quá rồi, trước không nói đến có biết hay không, tính đến điều kiện của Hoắc Ngập như vậy, yêu đương với Lâm Kiều chắc chắn chỉ là nhất thời, tuyệt đối không có khả năng kết hôn, nhà bọn họ cho dù biết cũng chả sao, dù sao chỉ là tình yêu cấp ba mà thôi, thành tích của Hoắc Ngập tốt như vậy, cũng không sợ bị ảnh hưởng.”
“Cũng đúng, giờ đây người không có gì trong tay chính là Lâm Kiều, trăm phần trăm sẽ bị vứt bỏ, nam sinh như Hoắc Ngập đấy mà, người thích quá nhiều, sớm muộn gì cũng sẽ thay một người mới, nói không chừng ngày nào đó sẽ gặp được tình yêu đích thực.”
“Cậu vừa nói thế, tớ đột nhiên thấy hơi thương Lâm Kiều, đây chính là một câu chuyện tình không có kết quả, nếu là tớ thì tuyệt đối sẽ không yêu, về sau chia tay, không chừng sẽ rất khó chịu, nói không chừng còn phải nhìn cậu ấy yêu nữ sinh khác, ngẫm lại cũng thấy chua xót.”
Lâm Kiều hoàn toàn không biết mình đã thành nhân vật bi tình trong mắt các bạn học.
Cô đi theo Hoắc Ngập xuống lầu, xe đã chờ ở cổng trường, Hoắc Ngập kéo cửa ra, để cô vào trước.
Chờ khi anh ngồi vào, trong xe vô cùng yên tĩnh.
“Bài tập làm xong chưa?” Hoắc Ngập mở miệng hỏi.
Lâm Kiều nhẹ nhàng lắc đầu, “Còn rất nhiều bài chưa làm xong.”
“Có bài nào không hiểu không?”
“Không có.” Lâm Kiều tiếp tục lắc đầu, cho dù có, cô cũng sẽ không tìm anh để hỏi.
Hoắc Ngập không nói nữa.
Tới Hoắc gia, Hoắc Ngập cũng chưa bao giờ sợ bị hiểu lầm, vẫn giống như trước đây, ở trong phòng cô làm bài tập.
Lâm Kiều cũng không biết người của Hoắc gia đến tột cùng là có biết đến quan hệ giữa cô và Hoắc Ngập hay không, Hoắc Hưng Quốc cả ngày đều bận ở bên ngoài, không rõ cũng không có gì là lạ, nhưng Triệu Bích Quận lại thấy.
Dù sao Hoắc Ngập ở trong phòng cô làm bài tập, dì ấy chưa bao giờ hỏi đến, có một lần dì ấy tới tìm Hoắc Ngập, 10 giờ tối thấy anh vẫn còn ở trong phòng cô, cũng không có chút kinh ngạc nào.
Lâm Kiều cũng không biết nên có cảm tưởng gì, cô cầm bút trong tay, cụp mắt tiếp tục ngoan ngoãn làm bài.
Phía sau bỗng nhiên có người duỗi tay ôm lấy eo cô, nhích lại gần.
Bút trong tay Lâm Kiều hơi dừng, Hoắc Ngập nghiêng đầu hôn gương mặt cô, “Thật sự không có bài nào muốn hỏi tôi?”
Lâm Kiều cố gắng tập trung lực chú ý, nhìn bài vở trên bàn nhẹ giọng nói, “Không có.”
Hoắc Ngập cũng không hỏi cô nữa, ôm cô nhẹ nhàng cọ mặt, sau một lúc lâu, môi anh chậm rãi lại gần, nhẹ nhàng hôn lỗ tai cùng gương mặt của cô, một đường lưu luyến.
Hô hấp của Lâm Kiều có chút loạn, hoàn toàn không tập trung được lực chú ý.
Cô hơi nắm chặt bút, Hoắc Ngập tùy tiện tháo kính xuống, đặt ở một bên, duỗi tay lại gần, nâng cằm cô lên, cúi đầu hôn, từng chút từng chút một mà hôn.
Từ hôn nhẹ đến hôn sâu, lông mi Lâm Kiều nhẹ nhàng rung động, hô hấp hơi khó thở, đầu cô theo bản năng ngả ra sau, muốn trốn.
Anh ấn chặt gáy cô, hôn làm cô hô hấp không xong mới miễn cưỡng buông ra.
Môi anh cùng môi cô hơi tách ra, cúi đầu nhìn thật lâu, bỗng nhiên thấp giọng mở miệng, nói nhẹ nhàng chậm rãi, “Thật muốn làʍ t̠ìиɦ với chị.”
Lâm Kiều sợ tới mức tim nháy mắt bị văng ra, vội vàng bẻ tay anh, “Hoắc Ngập!”
Giọng nói của Hoắc Ngập khàn khàn, tay ôm cô càng ngày càng chặt, có vẻ rất áp lực, “Hửm?”
Lâm Kiều không bẻ được tay anh ra, cảm giác nhiệt độ cơ thể của anh truyền đến làm mặt cô đỏ rần, “Tôi muốn đi vệ sinh!”
Hoắc Ngập không nói gì, nhìn cô một lúc lâu mới buông lỏng cô ra, để cô đứng dậy.
Lâm Kiều vội vàng vào phòng vệ sinh, duỗi tay mở vòi nước, hắt mấy lần nước lạnh mới hoãn lại.
Ý niệm của Hoắc Ngập biểu hiện càng ngày càng rõ ràng, anh hiện tại đang đợi cô trưởng thành.
Giống như yêu đương đã tới một loại trình độ, chỉ còn chờ làm loại chuyện càng thân mật hơn.
Cô vẫn luôn chờ, chờ anh đột nhiên khi nào đó thích một nữ sinh khác, sau đó chia tay cô.
Nhưng không nghĩ rằng chờ mãi, liền chờ tới lớp 12.
Hoắc Ngập chưa từng đề cập tới hai chữ chia tay, vẫn giống như trước kia gần gũi dịu dàng, ngẫu nhiên còn sẽ làm bậy mà hôn cô.
Lâm Kiều cắn cánh môi dưới, nhìn gương một lát, mới xoay người đi ra ngoài.
Hoắc Ngập đang yên tĩnh ngồi ở bên ngoài, vẻ mặt bình tĩnh cầm điện thoại của cô xem.
Tới lớp 12, anh đã càng ngày càng thêm trưởng thành, chỉ lẳng lặng ngồi ở chỗ kia cũng làm người ta không rời được mắt, giơ tay nhấc chân đều đẹp, cũng càng ngày càng trầm ổn, dường như không nhìn thấu anh đang nghĩ gì, anh mang lên mắt kính, hoàn toàn là một học sinh tốt lịch sự dịu dàng, căn bản không nhìn ra anh lại là người vừa mới nói lời bậy bạ như vậy.
Lâm Kiều im lặng một lát, đi tới, “Điện thoại này chỉ lưu duy nhất số của cậu, cũng chưa từng gọi cho người khác.”
Hoắc Ngập nghe vậy không nói gì, cụp mắt tiếp tục xem nhật ký, hiển nhiên không tin cô.
Lâm Kiều không nói nữa, về chỗ ngồi xuống, tiếp tục làm bài tập.
Trong phòng rất yên tĩnh, Hoắc Ngập xem xong thả điện thoại về lại trên bàn, dịu giọng hỏi, “Muốn uống gì không?”
“Không cần.” Lâm Kiều lắc đầu.
Hoắc Ngập xoay người ra khỏi phòng, xuống lầu lấy nước.
Lâm Kiều nhìn anh đi ra ngoài, trong lòng càng thêm trầm, hiện tại đến việc cô nói chuyện với nam sinh khác anh cũng phải hỏi cặn kẽ, hoàn toàn không giống như trước kia anh từng nói đến khi chán thì chia tay, từ từ phiền chán, ngược lại giám sát càng ngày càng nghiêm…