Trận đại hỏa lần này ở thiên lao không thua gì tai bay vạ gió ở biệt viện, may mà vị trí của thiên lao gần nguồn nước, khi được phát hiện thì cũng kịp thời dập tắt, nhưng cũng vẫn gây hoảng sợ cho lòng người. Khi Niếp Thanh Lân nghe đến tin tức này, nàng đang ở trong tẩm cung thay long bào. Hoàng đế bệnh nặng thì sao, vẫn phải đi ra ngoài gặp người một lần, ổn định lại thế cục triều đình nhiều lần nhấp nhô này.
Đến khi lên triều, bách quan đầu tiên là nhìn sắc mặt hồng nhuận, mạch nhảy bình bịch của tiểu hoàng đế rồi mới có thể hơi hơi an tâm, đến khi giương mắt lên nhìn Thái phó đại nhân thì sửng sốt. Hôm qua Thái phó còn ở trong thư phòng lần lượt gặp mặt quần thần, khuôn mặt vẫn bóng loáng như hoa, đẹp như thiên tiên. Sao mới chỉ qua một đêm mà trên mặt đã xuất hiện một vết thương thế kia?
Những lão thần có kinh nghiệm khuê phòng trong phút chốc đã hiểu: Thái phó thật là dũng mãnh như thần! Khoét núi chẻ đá, dưới thành chém phản loạn đại tướng, sau đó ở trong thư phòng hỏi chính sự đến nửa đêm về sáng, vậy mà vẫn còn có thể hồi phủ xuất toàn lực an ủi thiếp thất kịch liệt như thế. Thật sự là một hán tử bằng sắt, ngân thương đâm vào không gãy cũng cong! âm thầm lên quyết tâm, về nhà cũng phải cố hết sức mình, sửa trị tiểu thiếp khiến bọn họ ở trên mặt mình gãi ra vài đường, mới được coi là thần tử tốt chia bớt lo âu cho Thái phó!
Tuy thương thế trên mặt Thái phó cũng không nặng, nhưng xem ra vẫn ảnh hưởng đến tâm tình của lão nhân gia hắn, ánh mắt âm trầm ngồi ở ghế giao long.
Thật ra Vệ Thái phó là đang nghĩ mà sợ, nếu như đêm qua hắn không có bỏ xuống mặt mũi đi đến thiên lao, thì chỉ sợ bé con đã khó thoát khỏi vận rủi. Khi đại hỏa được dập tắt, trên bức tường trắng trong thiên lao lưu lại một hàng chữ khắc bằng đao: Vệ tặc hoang dâm, mối hận đoạt thê giết cha không đội trời chung!
rõ ràng đây chính là do Cát Thanh Viễn mạo hiểm xông vào cướp ngục, cũng không phải chỉ đơn giản cứu thân muội của hắn như vậy, có lẽ tám chín phần mười là do nghe được tin tức về Vĩnh An công chúa mà đến.
Tuy rằng hàng chữ này được giữ bí mật không truyền ra ngoài, nhưng khi Vệ Lãnh Hầu thấy được hàng chữ này, tim gan phèo phổi đều tức giận đến muốn nứt ra! Tên cẩu tặc này! Ai là thê tử của hắn chứ! Vốn dĩ chính là kiều hoa tự mình tỉ mỉ nuôi nấng thành, cũng là khi chuẩn bị động phòng hoa chúc thì bị đám người họ Cát đó lừa gạt cướp đi, bây giờ lại như con chuột chui vào trong thiên lao kêu oan ấm ức!
Bây giờ cho dù công chúa hết kỳ hạn giữ đạo hiếu, thì xem ra trong mắt người ngoài, khẩu vị của Thái phó rất nặng, tịch biên Cát phủ không tính, lại còn đoạt mất kiều thê mới cưới của đối thủ. Khẩu khí này thật đúng là càng nghĩ càng buồn nôn, mà đáng ghét là không thể chiêu cáo thiên hạ – Phò mã chân chính của Vĩnh An công chúa chính là Vệ Lãnh Hầu hắn! Ngoại trừ hắn ra, không có ai khác được quyền lên giường rồng, xuống giường phượng!
Nghĩ đến những khó khăn tích tụ này, lại quay lại hung hăng trừng mắt nhìn người khởi xướng.
Niếp Thanh Lân ở trong địa lao một đêm, đã sớm kiểm điểm thật tốt, chỉ nghĩ phải bảo vệ tâm của mình, đừng chọc Thái phó mất hứng. Tự nhiên lúc này không có nguyên nhân gì mà lại bị hắn trừng một cái, cũng vô cùng nhanh nhạy vội vàng cúi đầu xuống, giả vờ thật sự mệt mỏi, ánh mắt gì đó cũng đều không nhìn thấy.
Cát Thanh Viễn chính là con độc xà mai phục trong bóng tối, cha con khổ tâm âm thầm kinh doanh, trong kinh thành có không ít cửa hàng là sản nghiệp ngầm của Cát phủ, tiền tài tích góp thật sự rất nhiều, lực lượng kinh doanh dưới tên hắn quả thật không thể khinh thường.
Bây giờ nọc độc của độc xà này chưa phun ra hết mà lại chuyển thành ngầm ẩn núp, cũng không biết về sau hắn sẽ gây ra sóng gió đến thế nào?
Hành trình đi Nam Cương của Thái phó không thể kịp thời thi hành, tuy rằng cuối cùng đã nhổ sạch mật thám mà Cát Thanh Viễn cài trong kinh thành, nhưng ba tháng sau, Nam Cương đã có thay đổi bất ngờ.
Khất Kha công chúa đi vòng vèo trở về kinh thành. Thái phó vừa mới đi Vưu Vân sơn dâng hương cùng Hoàng thượng, cầu phúc thay những thần tử bỏ mạng trong tay quân phản loạn, bởi vì muốn nói về những chuyện tình không tiện nghị luận trên triều đình, cho nên hẹn nàng gặp mặt trong thiện phòng trên núi.
Khi nàng vào thiện phòng, Thái phó đang ngồi ở trước bàn phẩm trà một mình.
Khất Kha cũng có nghe thấy chuyện náo động ở kinh thành trước đây, nhìn thấy vết hồng hồng chưa hết trên mặt Thái phó, sửng sốt: “Thái phó, ai làm ngài bị thương vậy?”
Sắc mặt Thái phó vẫn bình tĩnh như nước: “Vết thương nhỏ không đáng ngại mà thôi, công chúa chỉ cần trình báo chuyện tình Nam Cương là được rồi.”
Thì ra Nam Cương có thay đổi bất ngờ. Dường như bên người Nam Cương vương có một cao nhân gì đó mới đến, Nam Cương vương lại như hổ thêm cánh. Lại có thể thôn tính hàng loạt liên tiếp vài bộ lạc, trong lúc nhất thời, những muu kế mà Khất Kha công chúa trù tính lâu ngày thất bại trong gang tấc, Nam Cương vương đã một người một phương.
Sau khi hai người nói chuyện xong thì cùng nhau đi ra khỏi thiện phòng, dự tính đi xem nữ nhân tự xưng là Thiệu Dương công chúa một cái.
Khất Kha công chúa nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tuấn tú của Thái phó, đột nhiên đứng dậy kề sát đến Thái phó, vươn đầu lưỡi khẽ liếm vết thương trên mặt Thái phó. Thái phó đẩy mạnh nàng ra, nhíu mày hỏi: “Sao Khất Kha công chúa lại làm vậy?”
“Từ nhỏ Khất Kha đã dùng mê dược, bách độc bất xâm, nước bọt này cũng là bảo vật có thể chữa trị thương tích. Thái phó anh tuấn như vậy, nếu như trên mặt bị sẹo thì sao? Đương nhiên là Khất Kha muốn góp chút sức lực nhỏ bé của mình…”
Ngay lúc hai người đang nói chuyện, Hoàng thượng vừa dâng hương xong cũng về tới trong viện, vừa lúc thấy một màn Khất Kha “hôn môi” Thái phó kia.
Thái phó đa tình, lại có thể yêu nhiều người không ai kém ai như vậy, giai nhân Nam Cương bắc hải cũng tuyệt đối không bỏ sót…
Sắc mặt Niếp Thanh Lân vẫn như thường, chỉ hơi hơi dừng lại cước bộ, trầm giọng nói: “Vệ ái khanh nếu bận, trẫm về tiền điện chờ trước. Còn nếu như Thái phó chiếu theo lệ cũ, “bận” đến vài cái canh giờ, thì trẫm về cung trước cũng được.”
Thái phó tuy rằng cáu giận Khất Kha vô lễ, nhưng cũng không ngờ hoàng đế vừa nói hai ba câu đã bị kích động, đánh mất bản sắc đại khí của nam nhi, nhíu mày nói: “Thần không bận gì cả, chỉ là có một người tự xưng là Thiệu Dương công chúa lúc này đang ở trong sơn miếu, thỉnh bệ hạ đi theo vi thần cùng đi kiểm nghiệm thật giả.”
Lời này vừa ra, quả nhiên là dời đi lực chú ý của Hoàng thượng.
Đến khi đến trước xe ngựa của Khất Kha công chúa đang dừng ở cửa sau sơn miếu, Niếp Thanh Lân khẽ vén rèm xe lên nhìn vào bên trong:
Đợi cho đi tới xe ngựa của Khất Kha công chúa đang đứng ở cửa sau sơn miếu, nhìn thấy một cô gái đang uể oải mê man. Mặt mày kia không phải chính là Thiệu Dương công chúa đã gả đến Bắc Cương hòa thân sao?
Thiệu Dương bị thanh âm ở bên ngoài xe làm bừng tỉnh, đầu tiên là sợ tới mức thân mình co rụt lại, đợi đến khi thấy rõ người đứng ở trước mắt là Hoàng thượng, nhất thời nghẹn ngào khóc lên: “Hoàng thượng…”
Thì ra Thiệu Dương này gả đến Hung Nô không được bao lâu thì lão Đan Vu nhiễm bệnh hiểm nghèo không dậy nổi, chỉ tiếc cho vị công chúa Đại Ngụy đang ở tuổi xinh tươi này, sau khi gả qua đó thì phải đảm đương hầu hạ bón thuốc trong doanh trướng của Đan Vu.
Nhưng mà lão Đan Vu bệnh nặng, con trai của ông thì người nào người nấy cũng đều trẻ tuổi tráng kiện. không quá bao lâu, kế mẫu xinh đẹp liền bị lang sói theo dõi.