Trong giây phút ngắn ngủi ấy, hình như là mình đã bắt gặp ánh mắt ai đó, ai oán, thê lương, có chút gì đó kinh ngạc, lại có chút gì đó đau thương. Mình không biết mình có quá ảo tưởng không, chỉ thấy lồng ngực truyền tới cảm giác nhoi nhói.
Tối hôm ấy mình và thằng Đức đi thăm thú nhiều nơi, uống nhiều lắm. Nó kể, kể từng kỉ niệm, những thứ tưởng như bé nhỏ, nó lại nhớ từng chút một.
Giá như, nó nói sớm hơn…
Giá như, trước khi hắn xuất hiện. Mà không, trước khi mình yêu thằng An là tốt nhất. Như vậy cuộc đời mình sẽ không bi kịch như bây giờ.
Mình say, lèo nhèo trách nó.
Nó cũng say, nó bảo đoán mình thích anh cả rồi, mà thằng Tùng cứ nhất quyết bảo không, cổ vũ nó tỏ tình.
Mình đột nhiên nghi ngờ, mình và hắn vừa cãi nhau, sao hắn có thể đến quán nhanh được như thế, chẳng lẽ, mọi việc là thằng ranh kia thao túng? Mình và thằng Đức ức điên, lôi nhau tới hỏi tội thằng Tùng.
-“Mịa, hai người éo cảm ơn còn nhì nhằng ăn vạ cái gì? Thằng kia, giờ nhận được câu trả lời của bà ấy rồi thì quên mẹ cái tình đơn phương đi, vui vẻ kiếm em nào mà sống, còn bà này, bà thì ngu, ông kia thì được mỗi cái mác học cao, chuyện tình cảm cứ khù kha khù khờ, tôi ngứa hết cả mắt!”
Phũ!!!
Hôm đó còn gọi thêm bọn thằng Dũng, mấy đứa lang thang mãi, về tới nhà chắc phải tầm ba bốn giờ sáng.
Mình say mèm, chìa khoá tìm còn không nổi, thế nào mà vịn vào cửa lại thấy cửa mở. Chết cha, chả nhẽ bị trộm.
Cả người đột nhiên bị kéo mạnh, mình hơi run, đến khi ngửi thấy mùi thơm nhè nhẹ mới an tâm đôi chút.
Đêm hôm khuya khoắt, hắn tới đây làm gì?
-“Anh còn cãi anh không cầm chìa khoá nhà tôi nữa đi?”
Hắn lẳng lặng, xoay mình vào góc tường, đè mạnh, bả vai mình đau lắm, ai đó từ trước hầu hết là nhẫn nhịn dịu dàng, làm cho mình gần như quên mất, lúc người ta tức giận, đáng sợ tới mức nào.
-“Còn tưởng em coi nó là em trai, thật bất ngờ!”
-“Liên quan gì tới anh?”
-“Em…”
Hắn không đôi co nữa, điên cuồng siết mình mạnh hơn, hơi thở nặng nhọc phả vào cổ khiến toàn thân mình ngứa ngáy.
Một lát, vành tai cũng đau điếng, bờ môi kia nhanh chóng chiếm cứ từng tấc, từng tấc, cảm giác đó, kì lạ xao xuyến len lỏi từng ngõ ngách trong cơ thể mình.
Mình say rồi, mà hình như không phải vì rượu, nụ hôn của người ấy, kéo dài từ khoé mắt tới gò má, quá đỗi ấm áp, quá đỗi ngọt ngào. Mình biết chuyện này không được, lý trí mách bảo phải dừng, mà trái tim mình, mềm yếu vô lực, dặn lòng khép môi thật chặt, nhưng khi người ta mềm mại chạm tới, cả người lại run rẩy, vô thức hé mở.
Hắn mỗi lúc một dồn dập, kịch liệt, đầu óc mình mông lung mụ mị, ngay cả đứng cũng không vững, càng lâu càng thấy khó thở, ngột ngạt bức bối, không biết làm cách nào đành cắn thật mạnh.
Ai đó bị giật mình, khẽ buông ra, ngập ngừng xin lỗi.
Mình và hắn, cứ vậy nhìn nhau, không biết phải nói gì, làm gì…
Có một chuyện, mình vẫn luôn thắc mắc.
Có một chuyện, lúc cảm thấy chắc chắn, nhưng lại đôi khi nghĩ mình ảo tưởng.
Thực sự, suy già đoán non, rất mệt mỏi.
Chi bằng hôm nay hỏi thẳng, kết quả như nào, mình tất nhiên chuẩn bị mọi phần tâm lý. Mình gọi hắn, lý nhí.
-“Muốn hỏi anh, sẽ trả lời thật lòng chứ?”
-“Ừ…”
Trái tim bủn rủn bối rối, hít một hơi thật sâu, mãi mình mới dám lên tiếng.
-“Hà Quốc Trung, có phải hay không…là anh thích tôi?”