Trên giao diện của màn hình là trang Weibo của Trì Lâm Mặc cùng với dòng chữ: ⌈Là người anh em đã giúp đỡ tôi mười năm trước.⌋
Mấy chữ ngẵn ngủi quý như vàng ngọc tưởng như không tiết lộ nội tình gì nhiều, nhưng ngay lập tức một số fan đã đào được album của Trì Lâm Mặc cách đây ba năm có tên 《Cầu Nguyện》.
Các bài hát trong album này đều rất buồn bã thâm tình. Địa điểm quay chụp chính là chùa Quan Âm, chàng trai toàn thân bị xiềng xích quỳ gối cầu nguyện trước Vạn Phật, có đèn lồng Trường Minh và cũng có thể thấy thấp thoáng bóng lưng màu trắng.
Như vậy có nghĩa là nguyên mẫu trong câu chuyện của “Cầu Nguyện” chính là Phó Dung Dữ và bạch nguyệt quang của anh sao?
Tạ Âm Lâu chỉ mất vài phút để xem xong hot search, đầu ngón tay trắng nõn thoáng khựng lại, đột nhiên cô phát hiện thời gian hẳn đã trôi qua rất lâu.
Cô không biết những ngọn đèn Trường Minh của Phó Dung Dữ đã được cầu từ mười năm trước.
Lại càng không biết được thời điểm cô sốt cao không giảm phải uống thuốc để kéo dài tính mạng, Phó Dung Dữ không hề rời khỏi Tứ Thành biệt tăm biệt tích, mà là đang vì cô cứ ba bước lại quỳ lạy cầu nguyện trước Phật, cầu cho cô sáng mãi như đèn Trường Minh.
Những gì người đàn ông này âm thầm làm cho cô luôn nhiều hơn những gì anh nói ra.
Tạ Âm Lâu đưa đầu ngón tay áp vào đuôi mắt nóng rực của mình. Trước khi cánh cửa được đẩy ra, cô cố gắng điều chỉnh xong cảm xúc ưu tư của mình. Mà Phó Dung Dữ sau khi lấy túi chườm đá trở về cũng phát hiện ra điều gì đó, xuyên qua ánh đèn vàng ấm áp nhìn thấy biểu cảm của cô bèn hỏi: “Vẫn còn đau sao?”
Anh cho rằng Tạ Âm Lâu len lén ngồi bên mép giường khóc là vì gò má sưng đỏ.
Tạ Âm Lâu cũng không giải thích cho mình, nhìn thấy anh đi tới liền ôm lấy eo anh, kề sát trán mình lên áo sơ mi người đàn ông: “Phó Dung Dữ.”
“Anh đây, ngẩng mặt lên nào.” Bàn tay trắng lạnh thon dài của Phó Dung Dữ cầm túi chườm đá nhẹ nhàng áp lên má cô, bề mặt da tiếp xúc với nước đá khiến hầu hết đau đớn đều tan biến.
Tạ Âm Lâu nhìn chăm chú từng đường nét trên khuôn mặt tuấn tú của anh, như thể đang thất thần chầm chầm nói: “Em vẫn còn muốn.”
Phó Dung Dữ đưa mắt nhìn cô.
Cô vừa dứt lời anh đã nghiêm túc hỏi: “Em muốn sao?”
Căn phòng yên tĩnh trong chốt lát, ngón tay anh cũng giống như túi chườm đá kia mang theo sự lạnh lẽo.
Tạ Âm Lâu ám chỉ, lần này không dám vội vã cởi thắt lưng nữa mà đầu ngón tay nhẹ nhàng quét qua phía trên, đôi môi đỏ mọng nói: “Nếu như anh bỏ lỡ đêm nay… chắc chắn lần sau không được hưởng đãi ngộ này đâu.”
Lúc vừa bắt đầu mối quan hệ mập mờ, cả hai đều nói cứ làm theo cách bình thường là được.
Nhưng lên giường rồi thì hoàn toàn không phải như thế.
Phó Dung Dữ biết dưới vẻ dịu dàng tuân theo khuôn phép tắc của Tạ Âm Lâu chính là sự bất kham tận xương tủy, ham muốn thử nghiệm điều kích thích. Vài giây sau, anh khàn giọng bảo cô ngoan ngoãn cầm lấy túi nước đá, rồi lại nói: “Anh đi tắm trước đã.”
Tạ Âm Lâu nghe lời anh, bàn tay giữ chặt không buông, chui vào trong chăn nằm.
Phòng tắm bên kia không bật đèn, chỉ nghe thấy tiếng nước chảy róc rách.
Khoảng mười phút trôi qua, Phó Dung Dữ để trần bước đến bên mép giường, dính sát vào tấm lưng mảnh mai trắng như tuyết của cô.
Tạ Âm Lâu quay người lại, bất ngờ đối diện với đôi mắt hổ phách sâu thẳm của anh. Xung quanh ngập tràn mùi hương tuyết tùng ẩm ướt, ngón tay cô cong lên, vô thức nắm lấy cánh tay của người đàn ông: “Không phải đã nói là để em…”
Phó Dung Dữ dùng ánh mắt áp chế cô: “Nằm xuống nào, loại chuyện này vẫn là anh am hiểu hơn.”
“!”
——
Sáng sớm hôm sau, đội ngũ chương trình đã dọn sạch sẽ biệt thự Tạ Âm Lâu mới khiêm tốn đi xuống.
Làn da non nớt của cô có một khuyết điểm, đó chính là sau một đêm chườm đá không hiệu quả lắm thì khuôn mặt vẫn còn sưng tấy. Thậm chí sau khi về nhà, Hình Lệ vừa nhìn thấy đã nhầm tưởng là vừa xảy ra một vụ bạo lực gia đình.
“Bị thương thế kia…”
Hình Lệ suýt chút nữa đã cầm kính lúp lên nhìn, nheo đôi mắt hồ ly lại quan sát một lúc lâu rồi nói: “Trông không giống như là bị tát… Cô Tạ, cô làm thế nào mà ra nông nỗi này?”
Tạ Âm Lâu đương nhiên sẽ không thừa nhận là do bị thắt lưng da của Phó Dung Dữ quất vào mặt. Cổ tay đeo vòng ngọc buông thõng trên đầu gối, tư thế ngồi cực kỳ quy củ, khóe môi cong lên một nụ cười, lại đưa ra một cái cớ cực kỳ qua loa lấy lệ: “Không cẩn thận nên bị ngã.”
“Tôi thấy nó trông giống như là…” Ánh mắt Hình Lệ chợt lóe lên, rốt cuộc cũng phản ứng được nó giống cái gì. Cô ấy mở điện thoại di động lên, vào mục bảo bối nào đó tìm ra một chiếc roi da nhỏ tình thú.
“Nhìn giống đúng không?”
Cô ấy đưa điện thoại cho Tạ Âm Lâu xem, còn phải chứng thực bằng câu hỏi kia.
Tạ Âm Lâu: “…”
Rõ ràng việc cô ra ngoài với khuôn mặt sưng đỏ như thế này đã trực tiếp khiến cho danh tiếng của Phó Dung Dữ tụt dốc không phanh.
Cô không thể làm gì khác hơn là đến bệnh viện mua thuốc bôi, ngay cả nhà họ Tạ cô cũng không dám trở về.
Cô chỉ sợ em trai của mình cũng giống như Hình Lệ suy nghĩ lệch lạc đến cả roi da nhỏ.
Bị đồn đoán như vậy thì đối với Phó Dung Dữ không đơn giản chỉ có danh tiếng bị tổn hại thôi đâu.
Hot search đứng đầu bảng xếp hạng trên Weibo trong ba ngày liền bị tụt xuống. Đội ngũ chương trình được Phó Dung Dữ ngầm ám chỉ, nên không ai dám mạo hiểm đi đắc tội ông chủ tư bản mà tiết lộ ra bên ngoài Tiểu Quan Âm chính là Tạ Âm Lâu.
Ngược lại có một bài viết chuyên mục tình cảm vô cùng thu hút công chúng, viết về sự kiện hot search đèn Trường Minh.
Tác giả viết bài này đã thu hút được rất nhiều người hâm mộ chỉ sau một đêm, tất cả vào dưới bình luận xin tiếp tục ra bài mới.
Đồng thời Weibo cá nhân của Tạ Âm Lâu cũng nhận được tin tức về tài khoản chính thức của vị tác giả của nổi tiếng này.
Cô rất ít khi xem nên đã trực tiếp lướt qua, sau khi kết thúc ghi hình chương trình cô liền quay trở lại cửa hàng sườn xám của mình, chuyên tâm vào việc học thủ pháp thêu cổ điển.
Trong thời gian này Phó Dung Dữ cũng vô cùng bận rộn để có thể vượt qua giai đoạn kiểm chứng mà nhà họ Tạ đã đưa ra.
Hôm nay Vân Thanh Lê đến cửa hàng muốn đặt may một chiếc sườn xám cho mình, thuận tiện ở lại trò chuyện thêm vài câu: “Ba cô đã giao cho Dung Dữ một vấn đề nan giải rồi đây, để anh ấy với Tạ Thầm Ngạn tranh nhau một hạng mục làm ăn. Một người là em trai ruột, một người là vị hôn phu… Âm Lâu, sao cô có thể nhịn được mà không đi tìm em trai cầu cạnh vậy?”
Tạ Âm Lâu nghiêng người tựa vào chiếc bàn, cổ tay trắng như tuyết đang đặt trên xấp tơ lụa đắt tiền, cô nghe vậy thì giương môi cười: “Cho dù Tạ Thầm Ngạn có rủ lòng thương xót, một khi ba tôi mà phát hiện, kết quả nhất định sẽ rất thảm. “
Cho nên Tạ Thầm Ngạn nhất định phải chịu thua một cách thảm bại, không thể để Phó Dung Dữ thắng một cách dễ dàng được.
Cô hơi ngừng lại, thản nhiên nói với Vân Thanh Lê: “Ban đầu khi ba tôi chọn người thừa kế, ông cũng đã giao cho hai người em trai của tôi một vấn đề khó khăn để giải quyết. Cuối cùng là Tạ Thầm Ngạn đã dùng giá thấp hơn thị trường hai mươi triệu thu mua một căn hộ ở thành phố trị giá hơn trăm triệu, giành về quyền thừa kế trong thế hiểm hóc.”
Mặc dù cậu ấy là người thừa kế được ba một mực đào tạo, cũng được coi trọng nhất, nhưng lại không phải là con trai độc nhất.
Sau lưng vẫn còn có Tạ Thầm Thời luôn nhìn chằm chằm muốn kế vị, nếu như cậu ấy không thể hoàn thành nhiệm vụ mà ba giao phó thì Tạ gia cũng không phải không đổi được người thừa kế.
Tạ Âm Lâu tin tưởng Phó Dung Dữ có thể cân bằng tốt giữa phương diện làm ăn cùng cạnh tranh với Tạ Thầm Ngạn. Đầu ngón tay cô vuốt nhẹ vào tấm lụa, hỏi: “Trong tiệm của tôi có không ít thành phẩm, nếu như cô không muốn mất thời gian chờ đợi may mới thì có thể chọn cái có sẵn. “
Vân Thanh Lê từ xa tới đây chắc chắn không muốn ra về tay không, cô ta bèn chọn một món hàng thêu hình hoa lê rồi đem đi chỉnh sửa lại một chút.
Nhìn cảnh ráng chiều dần buông qua khung cửa sổ bằng gỗ, hai người liền nghĩ đến việc tìm một nhà hàng ăn cơm. Trước khi đi ra ngoài, Thang Nguyễn đang ngồi ở trước bậc cửa chỉ chỉ vào điện thoại di động, khoa tay múa chân ra hiệu: ⌈Bà chủ nhỏ, vị tác giả nổi tiếng trên công chúng kia lại ra bài mới… lần này câu chuyện viết về việc anh Phó tặng ngọc Quan Âm trị giá 12 tỷ cho chị để làm sính lễ.”
Bước chân Tạ Âm Lâu hơi khựng lại, trong mắt hiện lên một tia nghi hoặc: “Sao người này lại biết được giá trị của sính lễ?”
Ngọc Quan Âm là do đích thân Phó Thanh Hoài đại diện bên nhà họ Phó mang tới Tạ gia. Sau khi nhận được nó cô đã đem cất vào gác xép giấu bảo vật, theo lý mà nói thì không ai có thể biết mới đúng.
Thang Nguyễn cũng rất tò mò về điểm này, cậu ấy tiếp tục ra hiệu: ⌈Hay là nghe được ở đâu đó tin tức của mấy nhà giàu có?⌋
Tạ Âm Lâu kêu Vân Thanh Lê uống thêm một tách trà chờ cô chốc lát, sau đó lấy điện thoại di động gọi cho Phó Dung Dữ.
Giọng cô nhàn nhạt, bắt đầu kể đầu đuôi ngọn nguồn mọi chuyện trước rồi sau đó mới hỏi: “Nếu lại là hồng nhan tri kỷ nào đó của anh làm… thì Phó Dung Dữ, trong lúc anh còn
chưa vượt qua thời kỳ kiểm chứng của ba em thì đừng hòng nghĩ đến việc chạm vào em.”
Phó Dung Dữ ở đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu, ngay khi trong lòng Tạ Âm Lâu đang tràn ngập lửa giận, anh đã kịp thời dập tắt: “Bút danh của tác giả nổi tiếng công chúng đó có phải là Tử Đinh Hương không?”
“Cô ta không phải hồng nhan tri kỷ của anh, mà là mối tình đầu của Chu Tự Chi.”
—Hết chương 66—