Đại sư Maca nhìn dáng vẻ cô, trên mặt cũng lộ rõ vẻ không đành lòng, nhưng vẫn nhịn lại được, ngài vỗ vỗ đầu cô rồi nói: “Đi thu dọn đi, đợi hai ngày nữa ta đưa con đi.”
“Con có thể, có thể đi thăm Mắt To và các bạn không?” Búp Bê nhịn không được ngẩng đầu lên, ánh mắt chờ đợi nhìn Đại sư Maca.
Ngài dừng lại một chút, sau đó lắc đầu: “Không còn kịp nữa rồi.”
Không khí lắng đọng lại, Búp Bê gật đầu, cố để bản thân không rơi nước mắt, cười cười với Đại sư Maca: “Vâng ạ, con đã biết, con sẽ chuẩn bị thật tốt.”
Nói xong rồi, cô rời đi, xoay người đi vào căn phòng nhỏ của mình.
Nhưng mà vừa mới tới cửa phòng, Búp Bê đột nhiên phát hiện, trước cửa phòng của cô xuất hiện một viên kẹo Bass rất to.
Phía dưới còn có một tờ giấy, là chữ viết méo mó của Chử Thư Mặc.
“Nếu như cậu muốn ăn, nhớ nhắn cho tôi.”
Đến lúc này, Búp Bê không nhịn được nữa, bụm mặt òa khóc.
>>>>
“Trận đấu vẫn còn tiếp tục sao?” Chử Thư Mặc được Ngu Uyên mang về phòng mình, anh ngồi trên ghế, ngơ ngác hồi lâu.
Khóe mắt liếc đến màn hình điện tử theo dõi trận đấu giống hệt trong phòng ngủ của Đại sư Maca. Anh sững sờ, thấp giọng hỏi.
Lúc anh hỏi câu này, Ngu Uyên mới từ bên ngoài vào, sắc mặt rất khó coi.
Chẳng có nguyên nhân nào cả, tất cả chỉ vì chuyện cái quần của Chử Thư Mặc. Khi hắn vừa rời khỏi cuộc hội đàm ngắn ngủi với Đại sư Maca, hắn phát hiện Chử Thư Mặc đang rất buồn rầu, cả đoạn đường đi chẳng nói lời cả.
Cho dù là vậy, Ngu Uyên vẫn không cách nào chấp nhận được hai cái đùi trắng bóc của anh cứ đung đưa qua lại trước mặt nhiều người như vậy. Mặc dù Đại sư Maca đưa họ rời đi bằng con đường có rất ít người qua lại, Ngu Uyên vẫn kiên trì quấn áo khoác của mình qua eo anh.
Chử Thư Mặc bày ra bộ dáng đang có tâm sự nặng nề, cũng mặc kệ hắn bày trò. Ngu Uyên hết quấn áo, rồi lại đen mặt ôm người lên, anh một chút cũng không chú ý.
Ôm dáng người nhỏ xinh, tinh tế rất khác với lúc ôm cục nắm trắng mềm trong tay, đừng nói đến chuyện Ngu Uyên ba mươi năm chưa từng ôm ai, nay lại vô sự tự thông có kỹ năng này. Đặc biệt là động tác thân mật đặt đầu nằm lên vai hắn của Chử Thư Mặc, khiến cho Ngu Uyên có cảm giác….cực kỳ mềm mại.
Vì vậy hắn đi đường cực kỳ chậm chạp, còn hay gợi chuyện với thiếu niên, chỉ mong anh có thể vui vẻ hơn một chút.
Lúc Chử Thư Mặc đột nhiên hỏi xin anh một viên kẹo Bass, Ngu Uyên lập tức cho ngay mà không nói lấy một lời. Trước đó, khi nghe thấy tình hình hiện tại của Chử Thư Mặc, hắn đã chuẩn bị vài viên, sợ anh đau còn lấy ra dỗ anh. Đúng vậy, lúc này hắn đã không còn bộ dạng keo kiệt, lấy cho ly sữa còn đòi tiền người ta.
“Làm sao để cầm?” Lúc đó, Ngu Uyên đã hỏi như vậy.
Nhưng Chử Thư Mặc căn bản lại chẳng để ý đến hắn, anh hỏi Turon điều gì đó, xong lại đi lại căn phòng của Đại sư Maca, cuối cùng lại từ nơi xa xa chạy về.
Toàn bộ quá trình, không biết áo khoác che chân của anh đã rớt từ lúc nào. Bởi vì tốc độ chạy của anh rất nhanh, làm cho toàn bộ đôi chân thon dài bị lộ ra hết, thậm chí còn có thể nhìn thấy đùi non. Ngu Uyên nháy mắt mặt mày đen hết cả lại, lập tức đi theo,
Nhưng hắn lại nhìn thấy anh yên lặng đặt viên kẹo trước cửa phòng, còn hỏi xin người qua đường tờ giấy, ghi điều gì đó lên, hắn trông mà lòng cũng mềm nhũn hết cả ra.
Đặc biệt là khi Chử Thư Mặc nghe thấy thanh âm mà quay đầu lại, vẻ bất đắc dĩ hiện rõ trên khuôn mặt làm cho Ngu Uyên cảm thấy tim mình cũng hóa nước đến nơi rồi. Hắn nhịn không được lại gần, dịu dàng xoa đầu anh, sau đó bế anh lên, thuận tay kéo áo mình che chân cho anh.
Chử Thư Mặc lúc quay về cực kỳ biết điều, im lặng ghé lên bờ vai Ngu Uyên, không nói lấy một câu, mặc cho hắn bế anh về phòng.