“Không phải, nhưng…”
“Dừng” Điếu Trạch Nghiễn ngắt ngang, dáng vẻ oai phong: “Nếu cậu không muốn, bây giờ chúng ta lập tức bàn ngay”
“Đừng, đừng” An Hạ vội vã lắc đầu: “Hãy đợi đến đó”
“Được” Điếu Trạch Nghiễn ung dung đẩy tờ giấy cùng bút từ phía bên kia bàn qua trước mặt An Hạ.
Đập vào mắt An Hạ ba chữ Giấy Cam Kết, bất an tràn ngập, cô cầm lên đọc thử, bên trên giờ giấy có viết nếu cô không tỏ tình với Điếu Trạch Nghiễn ngày tốt nghiệp thì phải chấp nhận lời cầu hôn của anh vô điều kiện. An Hạ thở dài, biết ngay thế nào Điếu Trạch Nghiễn cũng không bỏ qua dễ dàng, nhưng kết hôn thì có hơi quá mức.
“Nếu tôi không ký?”
Điếu Trạch Nghiễn thong thả nở nụ cười ẩn ý: “Vậy tối nay không ai cứu được cậu rồi”
Quả thật Điếu Trạch Nghiễn rất biết nắm bắt cơ hội, mẹ của anh mà biết nói không chừng còn giơ hai tay ủng hộ. An Hạ liên tục thở dài lo lắng: “Trạch Nghiễn, cậu nghiêm túc?”
“Tôi hao tâm tổn trí, cậu nói đùa?”
“Lỡ như…”
“Đừng phí lời nữa, chuyện tôi đã quyết chắc chắn sẽ không đổi” Điếu Trạch Nghiễn mất kiên nhẫn ngắt ngang lời, thứ anh cần bây giờ là chữ ký xác nhận của cô.
Bản thân An Hạ rõ ràng có tình cảm với Điếu Trạch Nghiễn, nhưng bảo cô tỏ tình trước, cô nghĩ bản lĩnh đó cô không may mắn sỡ hữu.
“Tôi… nhất định phải tỏ tình trước?”
“Đương nhiên rồi, nếu hiện tại thì tôi nói, tương lai cậu bắt tôi đợi, cậu phải nói”
Dáng vẻ kiên định của Điếu Trạch Nghiễn khiến An Hạ mất hết dũng khí, cô cắn răng ký đại vào giấy, đến phân nữa liền ngưng lại, bất động. An Hạ buông bút, chữ ghi mới có một nửa, cô nghiêm túc lắc đầu.
“Tôi không làm được”
Điếu Trạch Nghiễn thong thả nở nụ cười nhàn hạ: “Tôi biết thế nào cậu cũng không ký”
“Vậy…” An Hạ khó hiểu nhìn anh, thầm mong một con đường thoát.
Từ trong ngăn bàn, Điếu Trạch Nghiễn lấy ra một hộp thiếc tròn nhỏ, bên trong là một chất rắn màu đỏ, anh nắm lấy ngón cái An Hạ nhấn vào phần màu đỏ, nhấn xuống phần chữ ký xác nhận. Thấy An Hạ ngây người không hiểu gì, Điếu Trạch Nghiễn vui vẻ mỉm cười, lấy ngón tay đang dính màu kia nhấn vào giữa ấn đường của cô.
“Chúc mừng cậu vì có được tôi”
Mắt An Hạ chớp chớp ngơ ngác, chuyện vừa xảy ra nằm ngoài tầm kiểm soát của cô. Bản cam kết đó, dấu vân tay trên đó, vào ngày tốt nghiệp An Hạ thật sự phải tỏ tình với Điếu Trạch Nghiễn.
Ngón tay Điếu Trạch Nghiễn lướt qua cằm An Hạ cho cô tỉnh lại, anh nham hiểm nháy mắt: “Hẹn cậu ngày tốt nghiệp”
Bây giờ đối với An Hạ mà nói chỉ còn cách đi thẳng về đích trên con đường Điếu Trạch Nghiễn đặt ra, may mắn thì hôm đó cô bỏ trốn thành công, qua hôm sau có cớ không gặp để tỏ tình.