“Được, vậy làm phiền đạo trưởng Thanh Tùng tính một quẻ cho Đỗ mỗ. Từ khi bước vào tu hành, Đỗ mỗ cũng chưa từng xem qua quẻ tượng số mệnh của mình nữa, ha ha ha.”
“Ha ha ha, tốt lắm, bần đạo sẽ tính một quẻ Quốc sư. Kính xin Quốc sư đừng dùng quá nhiều pháp lực quấy nhiễu khí tướng, lúc này mới tính chuẩn được!”
“Đó là tự nhiên!”
Hai người khách khí một mảnh yên bình, Đỗ Trường Sinh cũng thu liễm pháp lực, lộ ra một khuôn mặt điềm tĩnh, ngồi xếp bằng trên bồ đoàn giống như một pho tượng chân tiên đắc đạo trong lụa tiên y.
Thanh Tùng đạo nhân lộ vẻ vui mừng. Đương nhiên diện mạo kỳ lạ vẫn xuất hiện ở các dân chúng bình thường, nhưng không nhiều. Vùng phụ cận Vân Sơn sớm đã không thể thỏa mãn y rồi. Lần này đến Bắc cảnh tương trợ Chinh Bắc quân, vậy mà còn có thể làm thầy bói cho quốc sư của Đại Trinh, chuyến đi này không tệ, tuyệt đối không tệ. Mà cũng đúng thôi, quẻ bói của phàm nhân làm sao hiếm lạ bằng quẻ bói cho người tu hành được chứ!
“Tốt, tốt, diệu, diệu…”
Đỗ Trường Sinh nhìn Thanh Tùng đạo nhân vừa không bấm niệm pháp quyết, cũng không lấy vật phẩm gì để khởi quẻ, thậm chí pháp lực cũng không dùng tới, chỉ dựa vào mắt thường mà trong miệng cứ “ Tốt, tốt, diệu, diệu”.
“Ấy, Thanh Tùng đạo trưởng, tốt ở nơi nào, diệu ở nơi nào?”
“Ha ha ha, đương nhiên là tốt do người tu hành diện mạo rất tốt, diệu tại người tu hành tướng mạo kỳ diệu. Nhìn tướng mạo Quốc sư đây, ta và ngươi quả nhiên là người đồng đạo, chắc chắn từng bị phàm nhân đánh qua nhiều lần đúng không? Ha ha ha, không giấu quốc sư, bần đạo lúc trước thiếu chút nữa bị gãy chân…”
Đỗ Trường Sinh sắc mặt yên tĩnh, lúc này hơi cứng đờ một chút.
“Ha ha, đạo trưởng nói đùa, Đỗ mỗ chưa từng gặp mấy chuyện này…”
“Ài, ta hiểu, bần đạo nhất định sẽ không đi nói lung tung!”
Sắc mặt Thanh Tùng nghiêm túc vài phần, trong lòng cũng ý thức được mình hơi thất thố, vội vàng nói tiếp.
“Lại nói đến mệnh tướng của Quốc sư, Quốc sư không hổ là tư chất thiên nhân, càng về sau số mệnh càng huyền ảo không rõ, chứng tỏ quốc sư tu hành biến ảo vô cùng đó…”
“A?”
Đỗ Trường Sinh lần nữa lộ ra nụ cười, tạm thời đè nén sự khó chịu lúc trước, vuốt râu dò hỏi.
“Xin lắng tai nghe!”
“Ừm, Đỗ quốc sư chính là trụ cột của triều đình Đại Trinh, liên hệ với vận số quốc gia và mạch lạc tu hành trong nước. Tác dụng của quốc sư cũng không nhỏ đâu, ừm, bần đạo có mấy lời nói ra, quốc sư cũng không nên tức giận nhé!”
Đỗ Trường Sinh nhướng mày, gật đầu nói.
“Cứ nói đi, không sao cả!”
“Quốc sư sẽ không tức giận chứ?”
“Đỗ mỗ nói còn có thể là giả à? Ngươi và ta đều là tu sĩ, chẳng lẽ muốn Đỗ mỗ lập thệ hay sao?”
Đỗ Trường Sinh cũng bị đạo nhân này chọc cười, vừa rồi có chút buồn bực cũng đã tiêu tan, người này ngược lại rất chân thành.
“Ấy ấy, quốc sư nói quá lời, không cần như thế!
Thanh Tùng đạo nhân yên tâm, chỉ là suy nghĩ một chút, trong tay áo vẫn âm thầm bấm một cái ấn Bất Động Như Sơn trong lúc quan tưởng Thiên Địa Diệu Pháp để phòng ngừa bất trắc. Chỗ tốt của ấn pháp này chính là hiện tại nhìn không ra, nhưng tâm ý to bao nhiêu, triển khai ra Ấn pháp sẽ lớn bấy nhiêu. Sau đó Thanh Tùng đạo mới mở miệng nói.
“Bần đạo nói Quốc sư tu hành huyền ảo không rõ biến ảo vô cùng, kỳ thật là nói, giới hạn cực cao, hạ hạn cũng đồng dạng như thế. Thân ở trong triều giữ tâm rất trọng yếu.”
Đỗ Trường Sinh gật đầu tỏ vẻ đồng ý, vuốt râu nói.
“Không sai, từng có trưởng bối cao nhân cũng đã cảnh cáo Đỗ mỗ như thế. Đạo trưởng cũng đã thấy. Cho nên Đỗ mỗ nhiều năm qua tu thân dưỡng tính, thu tâm thu niệm, giữ tâm như một, thân ở trong triều dã như tọa sơn dã u lâm!”
Thanh Tùng đạo nhân nghe đoạn đầu thấy rất tốt, nghe đến đoạn sau thì lông mày càng nhíu càng chặt, nhịn không được nói thẳng.
“Ai ôi Quốc sư, ngươi kiên trì thu tâm thu niệm cũng không sao. May mà ta không phải trưởng bối của ngươi, nếu không nghe lời này, một cái bạt tai là không thể thiếu được.”
“Ngươi…”
Ngón tay Đỗ Trường Sinh thiếu chút nữa thất thố, chỉ cảm thấy khí huyết có chút dâng lên, Thanh Tùng đạo nhân thì vội vàng nói.
“Tu thân dưỡng tính, tu thân dưỡng tính!”
Đỗ Trường Sinh hít sâu một hơi, miễn cưỡng lộ ra tươi cười.
“Ha ha, đạo trưởng nói đúng, phải tu thân dưỡng tính, ta xem chúng ta vẫn nên nói về chiến sự tiền tuyến đi!”
Ôi, quốc sư, lời này sai rồi, bần đạo còn chưa tính xong còn chưa nói hết. Số mệnh của Quốc sư…. Rất có tương lai, có rất nhiều thứ để nói!”
Đỗ Trường Sinh lông mày nhảy dựng lên.
“Nhưng Đỗ mỗ không muốn nghe!”
“Ngươi xem, Quốc sư, vừa rồi bần đạo nói cái gì, ngươi còn kém xa lắm. Mới nói hai câu đã không muốn nghe, cái này coi như quên đi. Không được, không nói cho xong thì bần đạo nghẹn đến chết mất. Nếu không, khi ta nói xong, Quốc sư có thể đánh ta một trận. Bần đạo tuyệt đối không đánh trả!”
Đỗ Trường Sinh thật sự là bị tức cười, nhưng nhìn lại dáng vẻ đạo nhân này, trong lòng không khỏi cảm thấy có chút vớ vẩn, đạo nhân này nghiêm túc thật đấy à?
…
Nửa canh giờ sau, sắc mặt Đỗ Trường Sinh khó coi từ trong doanh trướng đi ra, bước chân vội vàng bước nhanh đến võ đài, không ngừng nhìn lên bầu trời hít sâu, thiếu điều mới không phát tác ra.
Đỗ Trường Sinh có thể cảm nhận được Thanh Tùng đạo nhân rất chân thành. Mỗi một câu nói đều rất chân thành, không thể hận nổi, nhưng cái này không liên quan đến việc tức giận. Vừa rồi lão thật sự thiếu chút nữa liền động thủ đánh người, mãi mới nhịn xuống được.
Thanh Tùng đạo nhân kia có mấy lời không dễ nghe. Khi một cổ tác khí toàn bộ được nói ra, sau đó nhìn thấy Thanh Tùng đạo nhân vẻ mặt thần thanh khí sảng, Đỗ Trường Sinh càng tức giận.
Nhưng sau khi hít sâu hơn mười lần, Đỗ Trường Sinh lại nhịn không được mà suy nghĩ về lời nói của Thanh Tùng đạo nhân. Vì sao mình lại tức giận, còn không phải do một vài khuyết điểm, thậm chí là không chịu nổi – khi bị nói trúng tim đen đó sao. Đúng là không lưu lại chút đường lui nào cho mình cả.
“Phù…”
Đỗ Trường Sinh Trưởng thở ra một hơi, xem như tạm thời bình phục tâm tình. Ngay lúc này, xa xa truyền đến thanh âm Thanh Tùng đạo nhân.
“Quốc sư, bần đạo nói có thể để mặc cho ngươi đánh một trận, ngươi có muốn đánh hay không? Không đánh thì bần đạo có thể đi nghỉ ngơi nhé.”
Một chữ “Cút” thiếu chút nữa phun ra, sắc mặt Đỗ Trường Sinh cứng ngắc nhìn về phía lều trại phương xa, truyền âm nói.
“Đạo trưởng tự đi nghỉ ngơi là được…”
Thanh Tùng đạo nhân đi ra khỏi doanh trướng của Đỗ Trường Sinh, lắc đầu than nhẹ nói.
“Lời thật thì khó nghe mà!”