“Hứa Minh Tâm, em mà dám chạy thêm bước nữa là anh đánh gãy chân em đấy!”
Hứa Minh Tâm nghe vậy thì hoảng hốt, cả người run lên.
Câu nói này có lực sát thương rất mạnh.
Hứa Minh Tâm phẫn nộ quay người lại nhìn anh: “Anh là gì của em chứ? Tại sao em phải nghe lời anh! Anh nói em đứng lại là em phải đứng chắc. Có giỏi thì anh đánh gãy chân em rồi lại xóa sạch trí nhớ của em đi! Anh có bản lĩnh, anh lợi hại!”
Cô tức giận nói.
Đánh gãy chân thì đánh gãy chân, giỏi thì đánh chết cô luôn đi!
Cô quay người rời đi, nhưng đôi chân ngắn cũn của cô sao có thể sánh bằng được tốc độ của Cố Gia Huy.
Cố Gia Huy đi đến, ôm cô vào lòng, hai tay giữ chặt lấy cô giống như xiềng xích xung quanh người cô vậy.
Hứa Minh Tâm ra sức giãy dụa, nhưng cố đến mấy thì vẫn chẳng có kết quả gì.
“Thả em ra!”
Cô nổi giận, giọng nói cao vút.
“Không thả. Em vừa hỏi anh là gì của em phải không? Anh là người đàn ông của em, em hiểu chưa hả?”
Nói xong câu đó, anh đặt cô xuống rồi bá đạo hôn cô một cái.
“Á…” Hứa Minh Tâm bị đau, hít sâu một hơi.
Cố Gia Huy cũng nhận ra có chuyện gì đó sai sai.
Đầu lưỡi của cô..
“Đã có chuyện gì?”
Anh giữ chặt miệng cô lại, không cho cô ngậm miệng vào, nhìn vào trong thì thấy đầu lưỡi của cô bị rách một vết rất sâu.
Chẳng lẽ Anh hiểu rồi.