Người đàn ông vạm vỡ mặt sẹo cười lớn rồi kêu lên.
Gã chính là muốn tiền trảm hậu tấu!
Đáng lẽ phải làm như vậy từ lâu rồi. Chẳng còn nhà, đám dân đáng chết trong thôn này còn lựa chọn gì nữa?
Còn không phải ngoan ngoãn cầm tiền rồi lập tức cút đi saol “Đẩy!”
Tên mặt sẹo hô to, mát nhìn đám người Giang Ninh đi từ trong nhà ra, trên mặt đầy vẻ khiêu khích. Chờ đẩy đổ những căn nhà này xong, gã sẽ lại tới trừng trị đám người Giang Ninh này!
Thấy máy xúc muốn tiến lên, ánh mắt Giang Ninh chợt lạnh xuống.
“A Cẩu!”
Hắn kêu lên một tiếng, đám người anh Cẩu lập tức lao ra ngoài giống như những con sói lên cơn điên.
Tốc độ cực nhanh!
Bọn họ xông tới trước máy xúc rồi nhún người nhảy lên, đẩy thùng máy và kéo đứt dây điện.
“Xoẹt xoẹt…
Máy xúc lập tức dừng lại.
Hơn mười giây ngán ngủi, đám người anh Cẩu lại làm cho ba chiếc máy xúc đều dừng lại, những người lái máy xúc đều bị bọn họ trực tiếp ném từ trên máy xúc xuống.
“Các người muốn chết!”
‘Tên mặt sẹo tức giận hô to: “Các người đánh người của tôi à?I”
Bây giờ còn dám phá hỏng máy móc của gã!
Gã hét lớn một tiếng, mười mấy người phía sau lao tới, kẻ nào kẻ nấy đều như hung thần ác sát, vô cùng hung ác.
Hàng xóm xung quanh sợ tới mức tái mặt, căn bản cũng không dám xông qua.
“Cậu đi nhanh đi! Đám người này đều đã từng ngồi tù đấy, không có kẻ nào là người tốt đâu!”
“Đi mau! Chúng không dám tùy ý ra tay với người địa phương chúng tôi nhưng các cậu từ bên ngoài tới lại khác, đi mau!”
Mấy người hàng xóm vội vàng hạ giọng khuyên Giang Ninh rời đi.
Ngay cả Lưu Dương cũng lo lắng không yên.
Ông bước nhanh tới trước mặt Giang Ninh: “Đi maul Chúng đều không phải là người tốt, sẽ ra tay thật đấy.
Chúng ta không ngăn cản được chúng đâu!”
Giang Ninh lác đầu.
Hán nhìn người đàn ông vạm vỡ mặt sẹo kia, sác mặt trầm xuống: “Anh chính là Trang Phấn?”
“Hừ, ông đây không phải. Là mày nói muốn gặp ông chủ của bọn tao à?”
Người đàn ông vạm vỡ mặt sẹo cười lạnh một tiếng: “Mẹ nó, can đảm đấy. Chỉ dựa vào các người cũng có tư cách gặp ông chủ của bọn tao sao?”
“Tao còn tưởng là ai có gan chó ở đâu ra!”
Gã nhìn Giang Ninh hoàn toàn không khách sáo: “Bất kể các người là ai, từ đâu tới, ở chỗ tao, mày có là rồng cũng phải cuộn người lại, là hổ cũng phải nằm xuống cho tao! Nơi này là do ông đây định đoạt!”