Sách mà Tử Tuyết Tiên lưu lại hắn đã thu vào Hắc Tháp, đối với nữ nhân này, Lăng Hàn tràn ngập khâm phục.
Vì thiên hạ muôn dân, nàng phản gia tộc của mình, cùng Thần là địch, cuối cùng hy sinh.
Nữ tử hiếm thấy!
Nàng mới là người được thiên hạ nhớ kỹ, nếu như hắn khai thiên thành công, như vậy công thần lớn nhất chính là Tử Tuyết Tiên.
Thẻ thẻ thẻ… cửa đá từ từ mở ra.
– Cửa mở!
– Cướp bảo vật!
Nhất thời có bảy người vọt lên, vừa xông tới vừa ra tay đánh lẫn nhau, liều đến hừng hực.
Nhưng bọn họ lập tức nhìn thấy Lăng Hàn, Hổ Nữu cùng đại bạch thỏ trong thạch thất, đầu tiên là sững sờ, sau đó dồn dập ngừng lại, dùng binh khí chỉ vào bọn họ, hiển nhiên cho rằng Lăng Hàn được bảo vật trong thạch thất.
– Giao không gian giới chỉ ra, có thể lưu ngươi một mạng.
Một tên nam tử lạnh lùng nói, hắn chừng ba mươi tuổi, mặt mày âm trầm, có loại lệ khí đáng sợ.
Lăng Hàn khẽ mỉm cười, giơ hai tay lên nói:
– Ta không có không gian giới chỉ thì làm sao bây giờ?
– Mặc kệ là không gian linh khí gì, đều lưu lại!
Lại có một người mở miệng, bận cẩm bào màu đỏ, có vẻ rất tao.
– Cởi sạch quần áo lại đi ra ngoài.
Một ông lão hơn sáu mươi tuổi nói, ánh mắt nhìn chằm chằm hạ thân của Lăng Hàn, trong ánh mắt tràn ngập tà khí.
Lão bất tử kia biến thái!
Sắc mặt của Lăng Hàn trở nên âm trầm, vèo, thân hình hắn nhảy một cái, ánh chớp lấp lóe, hắn đã xuất hiện ở trước người ông lão kia, một chiêu kiếm gọt ra, căn bản không cần võ kỹ gì, trực tiếp xuyên thủng trái tim của hắn.
Phốc, máu tươi tung toé, ông lão dùng ánh mắt không thể tin được nhìn Lăng Hàn, hắn là Linh Anh Cảnh a, đối phương chỉ là Sinh Hoa Cảnh, nhưng kết quả là hắn bị một kiếm xuyên tim mà chết, điều này làm cho hắn chết không nhắm mắt.
Lăng Hàn thu kiếm, đùng… ông lão ngã trên đất, hắn cười nhạt nói:
– Còn có ai muốn bảo vật nữa không?
Sáu người còn lại cùng nhau lắc đầu, đùa giỡn, thực lực của bọn họ đều xấp xỉ ông lão, Lăng Hàn một kiếm liền có thể giải quyết một người, vậy muốn giải quyết bọn họ có phải chỉ là sự tình thêm sáu kiếm không?
Ông lão bị thuấn sát dĩ nhiên có chút khinh địch, nhưng Lăng Hàn ra tay rất tùy ý nha, không triển khai võ kỹ gì, một kiếm liền diệt người, bọn hắn là chơi sao cũng không làm được.
Vì bảo vật tất nhiên có thể mạo hiểm, nhưng thuần túy đưa mạng… vẫn là thôi đi.
– Không muốn! Không muốn!
– Ha ha, đùa giỡn, tuy thiên địa bảo vật vô chủ, nhưng người tới trước được trước, cái này cũng là quy củ bất thành văn.
– Huynh đài, ta xin được cáo lui trước.
Sáu người căn bản không dám lưu lại, chỉ lo Lăng Hàn nổi lên sát tính làm thịt bọn họ, dù sao người ta đã làm thịt một cái, giết nhiều mấy cái lại có gì chứ?
Lăng Hàn không có đại khai sát giới, mặc bọn họ rời đi, hiện tại ý nghĩ của hắn không giống trước, quyết định mau chóng khai hỏa thanh danh của mình, ít nhất phải không thua Yêu Hồi Nguyệt, Tiểu Đao Vương…
Hắn cũng rời nhà đá.
Hiện tại, Thiên Vân Tử Lôi bị lấy đi, cũng biết chân tướng Tử Tuyết Tiên lưu lại, nơi này đã không có giá trị dừng lại.
Lăng Hàn mang theo Hổ Nữu rời đi, tùy ý bỏ con thỏ ở phía sau, cùng Hổ Nữu tiến vào Hắc Tháp, tiếp đó, hắn dự định dung hợp Thiên Vân Tử Lôi, tu thành Lôi Đình Chi Thân, lại ngưng Kiếm Mang, tu Kim Cương thể, xung kích Linh Anh Cảnh.
Còn con thỏ, tạm thời Lăng Hàn còn không muốn để nó biết bí mật của Hắc Tháp.
Cùng Chư Toàn Nhi ôm nhau tâm tình một chút, sau đó Lăng Hàn bắt đầu dung hợp Thiên Vân Tử Lôi.
—————