“Sáu tỷ sáu trăm triệu” Trên lầu hai lại vang lên một giọng nói.
Giọng điệu của người đàn ông đó không còn lo lắng như vừa rồi.
“Chín tỷ” Trương Thác không chút do dự, trực tiếp hét lên một cái giá.
Trong căn phòng kính trên lầu hai, có hai người thanh niên đang ngồi ở đó, một nam, một nữ.
“Anh, anh ta có chút quá đáng rồi đó. Đây mà là thành tâm chung sống với chúng ta sao? Hay là để em xuống đó dạy cho anh ta một bài học” Cô gái trẻ tuổi đó lên tiếng, trông cô ta khoảng chừng hai ba đến hai tư tuổi, dáng người cao gầy, mái tóc đen được buông dài, ngũ quan vô cùng tinh tê.
Cô ta vừa nói, vừa giơ nắm đấm lên, trong lúc vô ý để lộ ra một ám tiễn giấu ở trong cổ tay.
Còn chàng trai kia thì cau mày: “Sửa lại cái tính cách của em đi, chúng ta đang ở bên ngoài, không phải ở nhà. Còn nữa mau giấu ám tiễn ở cổ tay em đi, những thứ như này là phạm pháp đi “Cắt. Đây là đồ mà trưởng lão đưa cho em để em phòng thân, ai dám nói em phạm pháp chứ”
Chàng trai đi tới kính bán nguyệt nhìn xuống đại sảnh phía dưới: “Chờ xem, thứ này cho dù anh ta lấy được cũng không dùng được, đến lúc đó chúng ta mua lại là được”
Cái giá chín tỷ này khiến chàng trai không có cách nào theo kịp, vì vậy khối đá này là của Trương Thác.
Nhân viên giao viên đá này cho Trương Thác ngay lập tức, đồng thời mang theo dụng cụ chuyên nghiệp, tất cả mọi người đều nhìn về phía Trương Thác, muốn xem xem liệu anh cắt ra cái gì.
Trương Thác cũng không khiến mọi người thất vọng, cắt khối đá ra ngay tại chỗ.
Một vết cắt được hạ xuống, cắt đi một phần ba khối đá kia, những người quan sát cảm thấy không khỏi tiếc đứt ruột.
Một nhát dao này thôi, có thể lên đến ba tỷ.
Nhìn dáng vẻ dứt khoát của Trương Thác, không có chút đau lòng, lỡ như cắt phải bảo vật bên trong thì phải làm sao?
Một nhát dao này của Trương Thác đều thuận lợi cắt xuống, không gặp chút cản trở nào, chứng tỏ không cắt phải bất cứ cái gì.
Ban Hoành Khải lên tiếng: “Chỉ là một kẻ não tàn, vung ra chín tỷ để mua một món đồ chơi, đến cắt cũng không biết cắt như thế nào.”
Trương Thác nhíu mày.