Yêu Tinh tộc trước giờ đều theo đuổi cái đẹp. Lam Thấm cũng tiến lên, nhìn nữ thi trong lòng cảm khái, nữ nhân hoàn mỹ như thế, vì sao lại chết chứ.
– Ta cũng không biết, chắc là một trong những chủ nhân mộ này. Thi thể mười vạn năm không hư, cảnh giới của nàng, đã vượt qua tưởng tượng của chúng ta.
Lâm Minh nhìn nữ thi một hồi, dứt khoát đóng lại quan tài đá…
– Hả? Ngươi đây là tính…
Đoan Mộc Quần hơi sửng sốt.
– Quên đi, để cho nàng yên giấc.
Lâm Minh lắc đầu.
– Ngươi tính buông tha cho nữ thi này sao?
Ma Quang có chút kinh ngạc, không nói nữ thi này tương lai sẽ có tác dụng gì, chỉ riêng những thứ trên người nàng, đã là một tài phú khổng lồ rồi, Lâm Minh ngay cả soát người cũng không soát, trực tiếp bỏ qua, chuyện này cần ý chí lực rất lớn mới làm được. Ma Quang ngăn cản Lâm Minh động vào cây trường thương kia, nguyên bản là muốn để cho Lâm Minh tìm hiểu trước, không nên hành động thiếu suy nghĩ, cũng không phải là bảo Lâm Minh buông tha cho khối quan tài đá này.
Lâm Minh nói:
– Tiền bối sau khi chết đã yên giấc như thế, ta mở quan tài của nàng ra đã là quấy rầy, nếu như tiếp tục soát người lấy đi những vật phẩm tuẫn táng, vậy thì so với kẻ trộm mộ thì có gì khác, khinh nhờn người chết, người người oán trách, huống chi nàng vẫn là thượng cổ vương giả để kính sợ, khi còn sống vinh quang vô hạn, sau khi chết nếu như rơi vào kết cục bị kẻ trộm mộ khinh nhờn, vậy thì quá thê lương.
– Hơn nữa, trong Vạn Cổ Ma Khanh thần bí vô cùng, trong đó ẩn chứa lực lượng không biết, ta lại làm việc thương thiên hại lý như vậy, chắc gì sẽ không bị nguyền rủa, bốn cỗ thi sát trong mộ cổ kia, cùng với khối quan tài đá này không biết đá tồn tại mấy ngàn năm, lại không xê dịch quan tài đá chút nào, nói vậy có gì để cho bọn chúng kiêng kị, không bằng dừng ở đây, để cho nàng yên giấc…
Khi Lâm Minh nói chuyện, đã bố trí vài cái trận phù bên trên, phong ấn quan tài đá.
Ma Quang gật gật đầu, đúng vậy, những cỗ thi sát này có vui có giận, nhưng cô gái trong quan tài đá này, quần áo chỉnh tề, tóc chải mượt mà, hiển nhiên nàng từ lúc an táng về sau thì chưa từng có cái gì động vào nàng, mà trong đó hơn phân nửa là có nguyên nhân gì, có lẽ là thi sát kính sợ khí thế cường giả…
Từng đạo trận phù bố trí lên nắp quan tài đá, hoàn toàn phong ấn nắp lại, Hắc Thạch thấy một màn như vậy, há miệng thở dốc muốn nói cái gì, nhưng mà nghĩ nghĩ vẫn không mở miệng. Hắn đúng là tiếc vật phẩm tuẫn táng trong quan tài, nhưng hắn ở trước mặt Lâm Minh đúng là không có tư cách mở miệng.
– Tốt lắm!
Sau khi Lâm Minh hoàn toàn phong ấn quan tài, quay sang mọi người, lãnh đạm nói:
– Bàn một chút phân phối vật phẩm đi!
Câu này nói ra, trái tim Hắc Thạch, Vân Sát tôn chủ đều vọt lên cổ họng, phân phối cơ duyên!
Đây mới là lúc quan trọng nhất!
Đồ vật trong ba quan tài tùy tiện lấy ra một cái đều là vô giá, nhất là quả tròn màu vàng kia, còn có thiên giai Ma Thần Chi Cốt ngay cả nguyên chủ Huyết Sát Nguyên cũng phải đỏ mắt.
– Tổng cộng có một khối thiên giai Ma Thần Chi Cốt, một quả màu vàng, cùng với mười sáu khối địa giai hạ phẩm Ma Thần Chi Cốt, ta muốn thiên giai Ma Thần Chi Cốt, quả màu vàng, cùng với một nửa địa giai hạ phẩm Ma Thần Chi Cốt, còn lại, các ngươi tự phân nhau.
Lâm Minh nói ra một câu, trong lòng Hắc Thạch chửi ầm lên, con bà nó, quá đáng rồi!
Nói cách khác, chỉ có tám khối địa giai hạ phẩm Ma Thần Chi Cốt là phân cho năm người bọn họ, mà hắn ở trong năm người lại có thực lực yếu nhất, được phân phối một khối đá không tồi rồi.
Đi tới ngàn dặm vùng cấm, bao nhiêu lần trải qua hiểm cảnh qua sinh tử, vậy mà chỉ được phần một khối địa giai Ma Thần Chi Cốt? Hắc Thạch cảm thấy không thể chấp nhận được!
Sắc mặt Vân Sát tôn chủ cũng hơi trầm xuống, thực lực của hắn, có thể được phân hai khối địa giai Ma Thần Chi Cốt, nhưng địa giai hạ phẩm Ma Thần Chi Cốt, chủ yếu là có tác dụng ở Mệnh Vẫn kỳ.
Ma Vương tứ tinh đến chuẩn đế tới lúc đột phá bình cảnh cấp đế, tác dụng của địa giai hạ phẩm Ma Thần Chi Cốt chỉ có hạn, có nhiều thêm vài khối địa giai Ma Thần Chi Cốt cũng vẫn không thể đảm bảo hắn đột phá cấp đế.
Vân Sát tôn chủ cắn chặt răng, nhìn thiên giai Ma Thần Chi Cốt trong quan tài thứ ba một hồi lâu, ánh mắt hiện lên vẻ tham lam nồng đậm và không cam lòng.
Khối Ma Thần Chi Cốt này với hắn mà nói, quá trọng yếu! Cơ duyên cỡ này ở trước mặt, nếu như bỏ lỡ, cả đời cũng đừng hy vọng nữa.
– Lâm Minh… Ngươi có phải muốn quá nhiều rồi hay không?
Vân Sát tôn chủ bất mãn, nhưng mà giọng điệu vẫn tận lực dịu lại, thời điểm này hắn cũng không dám mạnh mẽ đối chọi với Lâm Minh.
Hắn cảm giác, Lâm Minh đưa ra phương án phân phối này, kỳ thật là để cò kè mặc cả, nếu không tranh thủ vậy thì chỉ có được như vậy, nếu tranh thủ thì vẫn còn một ít cơ hội.
Thiên giai Ma Thần Chi Cốt này chỉ có thể gặp mà không thể cầu, cũng chính là lần này, hắn không thể cứ vậy buông tha.
– Đúng vậy, Lâm Minh, ngươi có phải quá độc ác hay không, ngươi ăn thịt, tốt xấu gì cũng lưu lại cho chúng ta một chén canh, ta không cầu sáu người chia đều, chỉ cần có thể cho ta hơn một phần mười, ta đã biết chừng mực, ta tiến vào ngàn dặm vùng cấm, vào sinh ra tử, ngay cả cánh tay cũng đã bị chặt đứt, trả giá nhiều như vậy, cuối cùng lại chỉ được một chút thu hoạch.
Hắc Thạch vừa thấy có người dẫn đầu, vội vàng phụ họa theo, muốn một phần mười theo lời hắn nói chỉ là cò kè mặc cả thôi, kỳ thật trong lòng hắn kỳ vọng là hai phần mười. Bây giờ hắn đã mất một cánh tay, trở lại thánh địa cũng không còn được hưởng đãi ngộ như trước nữa, cộng thêm thực lực giảm đi, cơ hội đột phá cấp đế trở nên vô cùng xa vời, nếu có thể nắm chắc cơ duyên trước mắt, xác suất đột phá cấp đế có thể lớn hơn vài phần.
Phong Thần, Đoan Mộc Quần, Lam Thấm cũng không tỏ vẻ gì, tuy rằng bọn họ cũng rất thèm khát khối thiên giai Ma Thần Chi Cốt và quả màu vàng kia, nhưng bọn họ cũng rõ, nếu không có Lâm Minh vậy thì mạng của bọn họ đã không còn, được phân phối là đã tốt rồi. Kỳ thật Lâm Minh có thể một mình độc chiếm, bọn họ cũng không có bất kỳ biện pháp gì.
Huống chi, đám người Phong Thần nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì đều có thể đặt chân vào cấp đế, khát vọng của bọn họ đối với thiên giai Ma Thần Chi Cốt xa xa không mãnh liệt bằng hai người Hắc Thạch và Vân Sát tôn chủ hai.
Nghe Hắc Thạch nói vậy, khóe miệng Lâm Minh vểnh lên, đối với tên hề tham lam này, căn bản hắn mặc kệ, nếu đối phương lặng lẽ nhận, hắn không ngại bố thí thêm một chút, nhưng bây giờ còn nhảy ra nói dai nói dài, Lâm Minh trực tiếp thay đổi chủ ý.
Hắn lạnh lùng nói:
– Hắc Thạch, ta nhớ rõ ngươi dường như từng nói qua, nếu ta có thể mang ngươi ra ngoài, bên trong Tu Di giới của ngươi có thứ gì đều cho ta, ngươi cái gì cũng đồng ý, ta nhớ không lầm chứ?
Một câu phản bác bâng quơ, trực tiếp khiến cho Hắc Thạch á khẩu không trả lời được.