Tần Tiêu chậm rãi đi qua, nói:
– Trường Phong huynh đệ, có lẽ khi mới bắt đầu ta tu kiến đặc chủng doanh là có tư tâm. Nhưng mà cho tới hôm nay gặp các ngươi như vậy đã không hề chỉ thuộc về mình Tần Tiêu ta. Các ngươi là hảo huynh đệ của ta, nhưng đồng thời cũng là quân nhân Đại Đường, là nhân tài Đại Đường không thể thiếu. Thái tử điện hạ đăng cơ sẽ đại lực bồi dưỡng đặc chủng doanh. Cho nên,các ngươi rất sớm đã thuộc quân đội Đại Đường, thuộc về cả Đại Đường. Các ngươi phải thay ta làm nhiều việc. Mặc kệ ta đi đâu vẫn vĩnh viễn nhớ các ngươi. Hảo huynh đệ!
Lời này vừa ra một đám nam nhân cũng phải rơi lệ.
Nước mắt nữ nhân hòa tan nam nhân; nước mắt nam nhân cảm động trời xanh.
– Hầu tử, tiểu tử ngươi khi huấn luyện lười biếng nhất, bổn sự kém cỏi nhất.
Tần Tiêu đi tới trước mặt hầu tử, phủi phủi bông tuyết trên vai của hắn, nhẹ giọng nói:
– Sau này nếu như lên làm tướng quân. Làm huấn luyện viên cũng không thể như vậy. Có biết không? Nếu như mang binh sai lầm, sẽ bị các huynh đệ khác chê cười đấy….
Hầu tử đứng nghiêm, rơi lệ đầy mặt, dương tay chào theo nghi thức quân đội đặc chủng doanh của thế kỷ hai mươi mốt!
Tần Tiêu gật đầu đi qua bên cạnh hắn.
– Bạch Nhân, tiểu tử ngươi đánh bạc tốt lắm!
– Lại đánh bạc ta sẽ tự chặc tay!
– Tống Tiểu Thất, phụ thân ngươi bệnh lao bớt chưa?
– Không còn tái phát nữa, lão nhân gia ông ta đã quy thiên!
Tống Tiểu Thất âm thanh nghẹn ngào:
– Nhưng ta sẽ thấp hương cho lão nhân gia nói Đại Đô Đốc trước khi rời đi vẫn còn nhớ tới hắn.
Bọn người Lý Tiên Huệ đứng ở ban công nước mắt đầy mặt.
Tần Tiêu cùng chào từ biệt người ở đây, rốt cục cũng không nhịn được nước mắt, mặc cho nó chảy xuống mặt của mình.
– Tử Nghi!
Tần Tiêuđi tới bên cạnh Quách Tử Nghi, gật đầu nói:
– Làm rất tốt, không chỉ làm Võ Trạng Nguyên, còn phải làm tướng quân tốt nhất của Đại Đường, nguyên soái tốt nhất.
Quách Tử Nghi lớn tiếng nói:
– Sư phụ thứ nhất, ta sẽ thứ hai!
– Ngươi phải làm đệ nhất!
Tần Tiêu vỗ đầu vai của hắn:
– Có tiền đồ một chút!
– Ân!
Quách Tử Nghi nặng một tiếng, rưng rưng gật đầu.
Tần Tiêu đi tới cổng chính, quay người ôm quyền cúi chào mọi người.
– Các vị hảo huynh đệ, thiên hạ không có yến hội nào không tàn. Cả đời của Tần Tiêu có nhiều hảo huynh đệ như vậy đã là cảm kích lớn nhất! Chúng ta lúc này từ biệt, ngày mai thái tử đăng cơ chư vị cũng không cần đưa tiễn. Tần Tiêu muốn yên lặng rời đi.
Tất cả mọi người quỳ gối
– Bái biệt Đại Đô Đốc!
Hình Trường Phong tiến lên, cởi mũ giáo kiếm ra, cung kính đưa tới trước mặt Tần Tiêu:
– Đại Đô Đốc, Hình Phong không biết năm nào tháng nào mới có thể gặp lại Đại Đô Đốc. Cẩn dùng kiếm này tặng Đại Đô Đốc, làm vật chứng kiến giữa chúng ta.
Tần Tiêu chậm rãi vươn tay ra tiếp kiếm, rút kiếm ra khỏi vỏ hàn quang hiện ra, kiếm khí rung sợ gió tuyết.
– Hảo huynh đệ!
Hai người ôm nhau, Hình Trường Phong nghẹn ngào khóc rống:
– Đại Đô Đốc vĩnh viễn là hảo huynh đệ tốt nhất của Hình Phong.
Cảnh ban đêm tràn ngập gió tuyết như trước.
Mọi người thối lui, Tần Tiêu ngồi trong đại sảnh, ngơ ngác vuốt ve bảo kiếm trong tay, tâm tình thật lâu không thể bình tĩnh. Sau lưng của hắn chính là mãnh hổ đồ ‘ uy phong bát diện ’, bên cạnh có cắm Phượng Sí Lưu Kim Đang. Chiếu sáng ngọn đèn và tỏa sáng.
– Tử Đan, ngươi tới.
Tần Tiêu gọi Hoàn Tử Đan từ phòng trong ra ngoài.
Tần Tiêu đứng dậy, rút Phượng Sí Lưu Kim Đang ra đưa tới trước mặt hắn.