“Không được!”
Cố Gia Huy tung một nắm đám ra, đấm thẳng vào bụng ông ta.
Ngôn Dương đau đớn cong người lại.
Đúng là người trẻ, sức cũng mạnh thật đấy.
Ông ta không phản kháng mà cứ để yên cho Cố Gia Huy đánh mình để trút giận. Mãi đến khi ông ta chỉ còn nửa cái mạng già thì mới vịn tường đứng dậy.
Cuối cùng Cố Gia Huy cũng dừng lại, hỏi: “Ngôn Dương, rốt cuộc thì anh muốn làm gì! Mục đích của anh là gì hả?”
“Trước kia, chúng ta khụ khu… đã có cùng chung lý tưởng rồi còn gì?”
“Nếu tôi biết anh là một gã điên thế này thì đã không hợp tác rồi!”
“Gã điên? Khụ khụ, tôi thích cách xưng hô này đấy.”
Ngôn Dương ngồi thẳng dậy, lau máu tươi bên khóe miệng, vừa cười vừa nói.
Bờ môi mỏng của ông ta có thêm lớp máu màu hồng, nhìn vừa khiến người ta rung động, lại vừa có cảm giác rất quỷ dị.
Cố Gia Huy từng gặp rất nhiều người, coi như đã dày dặn kinh nghiệm, lòng dạ cũng đủ sâu.
Nhưng giờ gặp Ngôn Dương thì anh mới hiểu cái gì gọi là dân chơi thứ thiệt.
Hơn nữa, Ngôn Dương không hề đơn giản như vẻ bề ngoài, chỉ sở hữu một tập đoàn Phát Đạt mà thôi. Ông ta chính là ông Càn của chợ đen!
Những chuyện xảy ra trước kia đều là nhờ sự giúp đỡ của ông ta.
Sau này Cố Gia Huy nghi ngờ, cố tình điều tra sâu việc Hứa Minh Tâm bị bắt cóc ở cửa khách sạn, phát hiện ra Thẩm Thanh đã bị Ngôn Dương sai đi gặp Ngôn Hải.
Ông Càn ở chợ đen sai người đi bắt cóc, bị Thẩm Thanh nhìn thấy, vậy là bà ta được đưa về nhà họ Ngôn một cách rất hợp lý.