Nghe vậy, những người xung quanh đều xôn xao. Hắn làm gì vậy chứ? Thả linh thú của mình ăn thịt người giữa ban ngày sao?
Tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt nhìn Diệp Thành, trong ánh mắt rõ vẻ thương hại, rất nhiều người tức tối muốn xông lên nạt nộ nhưng lại sợ thế lực đứng sau gã thanh niên kia nên không ai dám cử động.
Phía này, đôi mắt bình thản của Diệp Thành loé lên ánh nhìn lạnh lùng.
Ta đây nói mà không làm được sao? Mẹ kiếp, muốn ăn thì ăn đi.
Gừ!
Có được mệnh lênh của chủ nhân, sư tử Xích Diệm lập tức rống lên, trong tiếng rống còn mang theo sự bạo ngược, cơ thể khổng lồ của nó cứ thế cuộn lên, nhảy vọt lên trời bổ nhào về phía Diệp Thành như muốn xé tan xác hắn ra.
Haiz!
Thấy cảnh này, rất nhiều người quay đầu đi như thể không dám nhìn cảnh tượng máu me tiếp theo.
Phụt!
Ngay sau đó, máu tươi bắn vọt ra.
Có điều cảnh tượng Diệp Thành bị xé xác lại không hề xảy ra, đợi tới khi mọi người đưa mắt nhìn thì đều thẫn thờ, con sư tử Xích Viêm khát máu bạo tàn kia toàn thân đẫm máu, đến cả gã thanh niên là chủ nhân của nó cũng ngã dụi xuống đất.
“Đòi ăn thịt ta, phải trả cái giá đắt”, Diệp Thành vặn cổ, hắn vẫn đứng ở chỗ cũ không di chuyển, có thể thấy trên nắm đấm của hắn còn dính máu tươi, nhưng máu đó không phải của hắn mà là của con sư tử kia.