Trưởng phòng trả lời: “Hơn nửa đêm gọi cho em, bảo em là ngủ không ngon giấc. Ôi trời, lý do hay ho thật, tâm tình không tốt, công tử bột đúng là được nuông chiều, tâm tình không tốt là không đi làm…” truyenfull reup là chó
Trang Phàm Tâm chưa nghe xong mặt đã đờ ra, chỉ cảm thấy ngờ vực, khi Ôn Lân ở trên xe làm nũng vui cười, hoàn toàn không giống như tâm tình không tốt, chẳng lẽ sau khi cậu xuống xe đã xảy ra chuyện gì sao?
Giờ nhớ lại, hành động tối hôm qua của Ôn Lân rất bất thường, hỏi tận gốc rễ, còn đào xới chuyện tình cảm của Cố Chuyết Ngôn. Trang Phàm Tâm không rõ nguyên do, đúng lúc người của bộ phận quảng cáo đến bàn giao quy trình quay phim với cậu, tạm thời không suy nghĩ nữa.
Cuộc họp kết thúc, những người khác rời khỏi phòng hội nghị, Cố Chuyết Ngôn vẫn ngồi tại chỗ, xoay xoay điện thoại, hai cuộc điện thoại đến từ chi nhánh Hải Nam, khá quan trọng, anh nói một hơi hết nửa tiếng.
Còn có một cuộc là Trang Phàm Tâm gọi tới, không nói chuyện gì. Anh không gọi lại.
Thư ký đưa áo khoác và cặp táp tới, nói: “Tổng giám đốc, tài xế hai phút nữa sẽ đến, xuống lầu chứ ạ?”
Hôm nay muốn đi một chuyến đến Bối Nhân, đường không xa, mà tối hôm qua lái xe quá nhiều, Cố Chuyết Ngôn không muốn đụng tới vô lăng nữa. Anh tạm thời có chút lương tâm, trước khi đi cho thư ký nghỉ nửa ngày, bảo đối phương về nhà ngủ bù.
Đường xe bốn mươi phút, Cố Chuyết Ngôn nằm ở ghế sau gập chân dài, cũng chợp mắt một lát. Đến Bối Nhân nhìn thấy Tô Vọng, cùng nhau ăn bữa trưa, không tới ba câu, vấn đề trong dự liệu lại dập tới.
—— “Mày và Trang Phàm Tâm thế nào rồi?”
Cố Chuyết Ngôn nói: “Chia tay rồi, tụi mày không phải đều biết sao?”
“Khỏi giả ngu.” Tô Vọng gắp một đũa mì sợi nhỏ, “Biết cậu ta về nước, trong lòng không chút gợn sóng nào à?”
Một cái giếng cổ không gợn sóng, tích vũng nước đọng không gợn sóng, Cố Chuyết Ngôn cười nói: “Gợn sóng thế nào cũng không thành bọt nước, dù rung động mà cũng bình tĩnh.”
Tô Vọng cười giảo hoạt: “Xem ra mày bình tĩnh thật.” Khen xong câu này, sau đó lập tức thẩm vấn trúng tim đen, “Gặp mặt chưa?”
Không đáng nói dối, Cố Chuyết Ngôn nói: “Gặp rồi.”
“Có lưu số điện thoại không?”
“Lưu rồi.”
“Có chủ động đi tìm cậu ta không?”
Đây mới thực sự là công tố viên, Cố Chuyết Ngôn bị ép cung đến nghẹn lời, chỉ do dự một giây, Tô Vọng liền trực tiếp đọc kết án cho anh: “Cố Chuyết Ngôn, mày thật sự xong đời rồi.”
Cố Chuyết Ngôn nói: “Chắc vẫn còn có thể cấp cứu một chút mà.”
“Cấp cứu cái quần què, mẹ nó mày suốt ngày dâng đầu cho người ta chém!” Tô Vọng đặt đũa xuống, “Lúc trước cậu ta đá mày làm sao, hai năm đó mày làm sao để vượt qua, mỗi ngày dành ra năm phút đồng hồ nhớ lại một chút có được không?”
Cố Chuyết Ngôn nói: “Tao khùng hay sao mà nhớ lại mấy chuyện đó?”
“Tao thấy bệnh khùng của mày cũng không nhẹ đâu!” Tô Vọng mắng, “Mày không chỉ khùng, mà còn là sẹo lành quên đau.”
Cố Chuyết Ngôn bỗng nhiên nở nụ cười, phát hiện mình không có cách nào phản bác, chờ cười đủ, anh đè thấp cổ họng, như hạ quyết tâm: “Tao sẽ không liên hệ với em ấy nữa, cũng sẽ không tìm em ấy, chia tay mười năm ai cũng có cuộc sống riêng. Dây dưa làm gì, tao không có hèn hạ như mày nghĩ đâu.”
Anh dừng lại một chút: “Nhưng nếu như biết em ấy gặp vấn đề gì, mà tao có thể giúp được, có lẽ sẽ giúp một chút.”
Tô Vọng nói: “Mày có lòng lắm rồi đó!”
“Lúc trước đau lòng không phải là giả.” Cố Chuyết Ngôn chậm rãi nói, “Nhưng trước đau lòng là vui vẻ, những điều tốt đẹp mà em ấy cho tao, cũng đều là thật.”
Tô Vọng cảm khái một tiếng: “Người anh em à, nói chung tuyệt đối đừng để mình oan ức.”
Cố Chuyết Ngôn nắm chắc trong lòng, thỉnh thoảng buồn chán thì sẽ nghĩ lung tung, dần dần nghĩ thông suốt rồi, chắc đường tình duyên của anh nhấp nhô. Năm đó đầu tiên là công khai tính hướng dẫn đến gia đình bất hòa, quen biết Trang Phàm Tâm, mới yêu thích đã hiểu lầm, tỏ tình lại càng nực cười, đến cuối cùng lại kết thúc bằng chia tay.
“Thôi.” Anh bất đắc dĩ đùa, “Tao vẫn nên kiếm tiền thôi, yêu đương gì tầm này.”
Vì một cái bảng kia, hơn nữa Bùi Tri trở về, tâm tình cả ngày của Trang Phàm Tâm cũng không tệ. Buổi sáng làm việc ở Silhouette xong, buổi chiều tận dụng mọi thời cơ, cậu liên hệ người môi giới bất động sản kia đi xem nhà.
Cố Chuyết Ngôn đề cử cho cậu mấy căn đều là đã qua chọn lọc, đều là những loại hình hiếm thấy, thông suốt, bố cục rộng thoáng, người môi giới bình thường không lấy được căn phòng như vậy, cho dù có cũng sẽ không giới thiệu cho khách hàng bình thường.
Đến xem ba bốn căn, Trang Phàm Tâm hài lòng với tất cả các căn, chắc là có mang theo một cái bộ lọc hoàn mỹ mang tên Cố Chuyết Ngôn. Bùi Tri thì lại lý trí hơn rất nhiều, giúp cậu phân tích đoạn đường, tầng gác, cũng dùng thẩm mỹ của nhà thiết kế để soi mói phong cách trang trí.
Đi dạo đến trời tối, căn thứ sáu là một căn hộ duplex nhỏ, phòng khách nhà bếp dưới lầu, trên lầu là phòng ngủ phòng tắm, hai phòng ngủ một phòng khách. Không biết sao, Trang Phàm Tâm vừa vào cửa liền động lòng, tuy rằng nhỏ, nhưng mà kết cấu tương tự như nhà cũ ở Dung Thành, làm cậu có ảo giác như được về nhà.
“Em không muốn xem nữa.” Trang Phàm Tâm nói, “Chọn nơi này đi.”
Bùi Tri đi cũng đau chân rồi, cũng không còn lại lý trí gì nữa: “Anh thấy chỗ này cũng khá tốt.”
Người môi giới kia ở bên cạnh chờ đợi, vừa chuyên nghiệp vừa nhanh nhẹn đưa cho Trang Phàm Tâm một tờ tài liệu, bán hoặc là cho thuê, từng quy trình đều đã liệt kê ra. Văn kiện và hợp đồng có liên quan hắn cũng có thể giúp chuẩn bị, nói xong đưa lên một tấm danh thiếp, in GSG, là giám đốc của công ty con bất động sản.
Trang Phàm Tâm nói cám ơn, cậu định thuê, hẹn ngày mai chuẩn bị giấy tờ ký hợp đồng.
Lá rụng tìm cội, chim sẻ tìm ổ, dằn vặt lâu như vậy rồi, giày da cũng mòn mất hai đôi, tối nay rốt cuộc cũng xong rồi. Tảng đá lớn trong lòng rơi xuống đất, Trang Phàm Tâm nhìn lại thành phố bê tông cốt thép này, chợt thấy dìu dàng rực rỡ, gió cũng không còn lạnh như vậy nữa.
Trở lại Sophie, Trang Phàm Tâm cùng Bùi Tri ăn ở nhà hàng Nhật trong khách sạn, uống chút rượu, không có say, chỉ là rất vui. Bùi Tri nhớ tới cái gì đó: “Đúng rồi, giáng sinh đặt tiệc ở đây đi, đỡ cho em chạy khắp nơi.”
Trang Phàm Tâm nói: “Được,ăn xong rồi đặt luôn.”
Cậu ăn no, có chút nhàm chán ngẩn người, ánh mắt rơi vào bảng đóng dấu, trang giấy trắng đến chói mắt, cậu lại nhìn chằm chằm đến bất động.
Lời nói tối hôm qua trên xe còn văng vẳng bên tai, Cố Chuyết Ngôn nói, muốn quên cậu.
Ôn Lân tại sao lại xin nghỉ?
Hai người đó phát triển đến mức nào rồi?
Mười ngón xen vào trong tóc, Trang Phàm Tâm cào loạn ba nghìn mối phiền não, sau đó tay không nghe lời, cầm điện thoại lên ấn xuống xuống một dãy số, cắn môi chờ đợi Cố Chuyết Ngôn nghe máy.
Những ngày qua cậu vẫn nhịn, nhịn đến sắp điên rồi, cũng không muốn tiếp tục giả vờ làm người xa lạ nữa, cút mẹ nó xem mắt đi, thằng nhóc kia muốn cái gì cậu cho hết, nhưng mà cách xa Cố Chuyết Ngôn ra!
Trang Phàm Tâm tóm chặt lấy vài tờ giấy kia, cắn môi đến đỏ ửng.
Bắt máy rồi, giọng Cố Chuyết Ngôn truyền đến: “Alo?”
“Là em.” Trang Phàm Tâm hỏi, “Giáng sinh anh có rảnh không?”
Cố Chuyết Ngôn nói: “Ngày đó là ngày hành chính, không rảnh.”
“Buổi tối thì sao?” Trang Phàm Tâm không vội không nóng nảy, thương lượng đàng hoàng, “Công ty mở tiệc ở Sophie, rất náo nhiệt, tới chơi được không?”
Cố Chuyết Ngôn từ chối, nói: “Không tiện lắm.”
Trang Phàm Tâm nói: “Không sao, sau này sẽ còn cơ hội. Cám ơn anh đã giúp em tìm phòng ở, đã quyết định ở Bạc Nguyên rồi, ngày mai ký hợp đồng.”
“Ừm.”
“Vậy… anh nghỉ ngơi đi, bye bye.”
Cúp máy, Trang Phàm Tâm thật ra đã dự liệu được kết quả. Cậu không thấy mất mát một chút nào, tâm bình khí hòa trò chuyện vài câu, nghe giọng anh một chút, cậu cảm thấy rất thỏa mãn rồi.
Đêm nay chắc cũng sẽ không mất ngủ nữa.
Rời khỏi nhà hàng, Trang Phàm Tâm và Bùi Tri đến lầu một đặt tiệc, vừa rẽ qua hành lang, thang máy phía trước đúng lúc mở ra.
Trong thang máy một người đi ra ngoài, lập tức hấp dẫn lực chú ý của Trang Phàm Tâm.
Người kia thân hình cao lớn, ăn mặc hàng hiệu đơn giản gọn gàng tôn lên chân dài vai rộng càng nổi bật hơn, mà khuôn mặt vô cùng lạnh lùng, lộ ra hormone mạnh mẽ, khiến người ta chú ý, hắn ta đeo một cái khẩu trang che che hết nửa khuôn mặt.
Hai người mặt đối mặt, người kia tháo kính mắt xuống: “—— Trang Phàm Tâm!”
Trang Phàm Tâm giật mình nói: “Lục Văn!”
Chỉ có Bùi Tri ở bên cạnh bình tĩnh: “Cậu xong việc ở đoàn phim rồi à?”