Đợi đã, trên đời này tồn tại một Chu Mạt à? Không phải là ông trời lừa tôi chứ…
Cấu mình một cái thật mạnh, auuu, không phải mơ.
Hắn vô cùng lo lắng mở Wechat, trong Wechat có một cửa sổ chat ghi tên thầy Chu đang nằm yên tĩnh, tin nhắn cuối cùng được anh gửi vào sáng nay là “Chào buổi sáng”.
Ngài Hách thở dài một hơi, tất cả đều là sự thật.
…
Bốn ngày sau ngày tỏ tình, thầy Chu lại phát hiện ngài Hách càng lạnh nhạt với mình.
Thật ra không thể nói là lạnh nhạt được, mà là không nhiệt tình như trước đây, từ sáng đến tối không gửi một tin nhắn, bảo đi hẹn hò thì nói không rảnh, cứ như là xấu hổ quá nên trốn tránh anh.
Anh cũng bực bội lắm mà không làm gì được. Đương nhiên anh cũng không biết nội tâm ngài Hách giờ này đang xoắn quẩy lắm.
Ngày nọ, lúc thầy Chu mới tan làm, anh nhìn thấy xe ngài Hách đậu trước cửa vườn trẻ.
Anh hơi kinh ngạc, lòng mang chút mong đợi đi tới.
Ngài Hách chủ động mở cửa xe, anh chỉ biết ngồi vào một cách thật tự nhiên.
Anh hỏi: “Tới đón Tuấn Lãng à.”
Ngài Hách ngẩn ra, hoảng loạn, lắp bắp nói: “Không… À… Tôi… Tôi tới đón cậu…”
Thầy Chu nở nụ cười.
Ngài Hách che giấu cảm giác thẹn thùng, tay đặt trước miệng ho khan vài cái, sau đó vươn người ra phía sau lấy ra một cái túi bự, đặt vào lòng thầy Chu.
“Đây là?”
Vừa hỏi, thầy Chu vừa mở túi giấy ra, bên trong là một ít đồ ăn vặt nhập khẩu, nhìn bao bì thì thấy ghi sản xuất ở nước R, có rất nhiều loại bánh kẹo, nhét căng cả túi.
“Tôi… Tôi mua bừa thôi… Đều không đáng tiền, cậu đừng chê là được… Nhưng mà ngon lắm đó.”
“Cảm ơn, tôi sẽ ăn hết.” Thầy Chu cất túi giấy cẩn thận, vui vẻ đáp.
Ngài Hách vui như sắp bay lên trời.
Thầy Chu hỏi: “Mấy ngày nay bận lắm à?”
“Hả? Cũng bình thường…”
“À… Mấy nay anh không liên hệ với tôi…”
Ngài Hách gào khóc trong lòng: Tôi muốn lắm! Tôi muốn muốn muốn lắm!
Thầy Chu suy nghĩ một chút, nói tiếp: “Là không quen sao? Tự dưng yêu đương…”
Một câu này đánh trúng chỗ đau của ngài Hách.
Hắn nhỏ giọng thầm thì: “Có thể là vậy, mấy nay nghĩ hơi nhiều… Hơn nữa, đây là lần đầu tiên tôi yêu đương, tôi cũng không biết nên làm gì…”
Ngài Hách ngừng thở, bởi vì thầy Chu đang cầm tay hắn.
Toàn bộ suy nghĩ của hắn dồn vào cái tay bị nắm kia, cái tay kia tiếp xúc với thầy Chu, trung thực truyền tới đại não nhiệt độ bàn tay anh.
Hắn nghe thấy anh nói: “Lần đầu nói chuyện yêu đương à, tôi cũng vậy.”
Ngài Hách hoảng loạn trong lòng, mối tình đầu nè mối tình đầu nè…
“Ờm… Thầy Chu trước đây là thẳng phải không.” Ngài Hách thấp thỏm hỏi: “Ở bên một Alpha, không thấy kỳ lạ sao?”
“Tôi cũng không để ý chuyện này lắm, cũng không có luật lệ nào yêu cầu ai phải thích ai. Tuy đồng tính luyến ái không phổ biến trong xã hội, nhưng nếu là anh, tôi muốn thử xem.”
Sống mũi ngài Hách hơi cay cay, hắn cảm giác tay mình bị nắm chặt hơn.
Tâm tình chôn giấu trong lòng được chấp nhận trực tiếp như thế, thật sự là hạnh phúc muốn khóc.
“Đừng lo lắng, chúng ta cứ tự nhiên thôi.”
“Ừm, thầy Chu, xin được giúp đỡ.”
Từ chap sau đổi xưng hô nha mọi ngừi, không có “anh-em” gì đâu. Tui nghĩ nhiều lắm mới quyết định để như vậy á.