– Chuyện hồi sáng là do cô làm phải không?
Khả Lạc vẻ mặt ngây ngô, lại biến thành ranh ma đáp:
– Chuyện hồi sáng là sao? À, nó tự tìm đến nhà người chủ nhân của nó đấy mà.
– Cô… – Lương Tiểu Tuyết tức giận.
– Tôi làm sao hả. Cô nên cố gắng an phận đi, nên nhớ đi đêm thì có ngày gặp ma.
Nói xong, Khả Lạc thản nhiên lướt qua Lương Tiểu Tuyết, để cô ta lòng đầy tức giận, thù ghét ở đó. Vừa đi đến khúc suối, Khả Lạc thấy Ngạo Nhất Luân đang tập kiếm ở đấy ở cạnh bờ suối, cô vẫn đứng yên tại chỗ, không có ý quấy rầy anh. Khi Ngạo Nhất Luân dừng, đem thanh kiếm hồi vào vỏ kiếm, thấy Khả Lạc đang đứng nhìn mình, anh lên tiếng chào hỏi:
– Ái Lạp cô nương, sao cô lại ở đây?
Khả Lạc chạy đến gần Ngạo Nhất Luân, đưa anh chiếc khăn tay của mình, nói:
– Ngài lau mồ hôi đi.
– Ừm, cảm ơn cô.
Khả Lạc nhìn Ngạo Nhất Luân dùng chiếc khăn của mình, cười nói:
– Tôi tính đi dạo xung quanh đây, nào ngờ thấy ngài đang ở đây nên dừng bước. Ngài sao không về phủ mà lại tập kiếm ở đây?
Ngạo Nhất Luân đáp:
– Ta quen rồi, lúc nhỏ ta hay tập kiếm ở đây, lớn rồi muốn bỏ thói quen này cũng khó.
Khả Lạc gật gật đầu, cô lên tiếng kể:
– Lúc ở Tây Vực, tôi cũng hay leo núi để có thể ngắm nhìn toàn đất nước tôi, bây giờ bị đem sang đây, muốn giống như lúc nhỏ cũng khó.
Ngạo Nhất Luân thấy gương mặt nhỏ của Khả Lạc buồn bã, anh rối rắm không biết nên an ủi cô thế nào, hai tay anh đặt lên đôi má cô, khiến cô đối mắt nhìn mình, anh nói:
– Hôm nào tôi sẽ dẫn cô đi leo núi, nên đừng buồn nữa, có được không?
Khả Lạc cười rạng rỡ, đôi mắt long lanh cong cong, cô đáp:
– Ngài nói rồi đấy.
– Ừm.
Lúc này, Ngạo Nhất Luân mới chợt nhận ra mình đang ăn đậu hủ cô gái nhỏ này, vội vàng buông tay xuống, ấp úng nói:
– Tôi xin lỗi, mạo phạm rồi.
– Không sao đâu, ngài đừng nói xin lỗi.
Ngạo Nhất Luân thấy Khả Lạc không có ý tức giận vì anh đụng vào cô thì an lòng, anh lên tiếng:
– Bây giờ ta phải về phủ rồi, cô có muốn ta tiễn cô về luôn không?
Khả Lạc lắc đầu, đáp:
– Ngài về trước đi, lát ta sẽ về sau.
– Vậy ta đi trước đây.
Khả Lạc vẫy tay chào tạm biệt Ngạo Nhất Luân, nhìn bóng dáng anh khuất xa, cô bước đến ngồi cạnh dòng suối, sắn tay áo lên định nghịch nước, chợt có giọng nam nhân lên tiếng:
– Không ngờ cô nương lại nghịch ngợm như vậy đấy.
Khả Lạc quay lưng nhìn thì thấy Giang Kỳ đang ở sau lưng cô, tính đứng dậy tham kiến thì Giang Kỳ đã nói:
– Không cần chào hỏi.
Anh tiến đến ngồi xuống cạnh cô, sửa lại tay áo của Khả Lạc cho chúng gọn gàng hơn, thấy cô trừng mắt nhìn mình, anh gõ trán cô:
– Nhìn gì mà ngơ người vậy, có gì lạ lắm sao?
Khả Lạc lắc đầu đáp:
– Không có gì, cảm ơn ngài đã giúp đỡ.