Lại một lần đi khố phòng lấy đồ thất bại trở về, Trương phu nhân Tần thị tức giận sôi lên, vừa vào phòng ở liền đập một cái lên trên bàn: “Thật đúng là tức chết ta! Nói như thế nào chúng ta cũng là khách nhân Hạ gia, chẳng lẽ thiếu chút đồ muốn đi khố phòng lấy cũng không thể? Xem cái cái cẩu nô tài kia, miệng đầy đại tiểu thư nói mới được, đại tiểu thư cho phép mới được, thật là không đem ta để vào mắt! Ta chính là biểu bá mẫu của đại tiểu thư!” (Mia: ngươi tính cái thứ gì chứ)
Trương viên ngoại ngồi ở bên cạnh bàn đang uống trà Vân Vụ thượng hảo, bị thê tử vỗ một cái cho hoảng sợ, theo sau bất mãn nói: “Bà không thể thông minh một chút hơn sao? Liền nói là chỉ muốn đệm chăn, đừng nói muốn cái khác.” Tuy rằng mục đích của bọn họ là muốn tiến vào khố phòng xem thử bên trong đó có chút bảo bối gì. Bọn họ ở Trừ Châu thời đã nghe nói tỷ đệ ba người Hạ Liên Phòng ở trên Hội hoa xuân Nguyên Tiêu dâng một khúc huyên trì Huy Âm vũ bỗng nhiên nổi danh thiên hạ, cũng biết Thái Hậu cùng Hoàng Thượng đều ban thưởng không ít bảo bối, trong khố phòng Hạ phủ không biết có bao nhiêu dược liệu châu báu giá trị liên thành!
Nhiều đồ như vậy, chẳng lẽ phân cho đám thân thích nghèo bọn họ một chút cũng không được sao? Còn là nhất phẩm đại quan nữa chứ, trong bản chất lại keo kiệt thành cái bộ dáng này.
Tần thị thở phì phò nói: “Thiếp chính là nói như vậy, nhưng ngài đoán xem thế nào? Mấy tên cẩu nô tài kia chính là không cho! Toàn nói chúng ta phải thông qua đại tiểu thư đồng ý mới được! Vài lần trước thiếp để hạ nhân đi đòi bọn họ liền không cho, hôm qua thiếp gọi Tôn thị cùng Vương thị đi cũng không được. Hôm nay thiếp tự mình đi thế mà bọn họ vẫn là không cho! Thật đúng là tức chết ta!”
Hai vợ chồng đang nói chuyện thì Đại Từ thị tiến vào, đi theo phía sau bà ta là Tôn di nương Vương di nương cùng với hai thứ xuất cháu gái, vừa lúc nghe được lời của hai người. Nhất thời quắc mắt, ánh mắt lạnh lùng: “Đồ vô dụng!”
Tần thị xưa nay e ngại cái vị mẹ chồng này, lập tức thở mạnh cũng không dám, ngập ngừng nói: “Mẫu thân, tức phụ thật sự đã tận lực…”
“Im miệng!” Quải trượng trong tay Đại Từ thị gõ mạnh xuống đất. “Chẳng qua là bảo ngươi đi thám thính thôi, kết quả lại vô dụng như vậy!” Dứt lời, quay đầu nhìn phía hai cái di nương: “Còn có các ngươi! Thật là uống công đã lớn tuổi như vậy!”
Tôn di nương cùng Vương di nương nguyên bản còn có chút sung sướng khi người gặp họa nhìn Tần thị bị mắng, ai biết không vài giây họa này liền lan tràn đến trên người mình. Các nàng đều biết lão thái thái lợi hại, nhất thời cúi thấp đầu, không dám nói lời nào.
Trương Linh Chi thấy thế, thật cẩn thận tiến lên phía trước nói: “Tổ mẫu, không phải di nương cùng mẫu thân làm không tốt, mà là những gia đinh kia thật sự là quá dầu muối không vào, mặc kệ nói như thế nào chúng ta đều là khách nhân, dù sao cũng phải bận tâm thể diện nha!” Tuy rằng nàng ta cũng rất muốn xem thử trong khố phòng có chút bảo bối gì, nếu có thể lấy chút trở về thì càng tốt hơn!
Đại Từ thị bị tức thẳng thở phì phì, hận thiết bất thành cương* nhìn một loạt đám con cháu trước mắt, quải trượng lại gõ mạnh một cái: “Nhìn xem các ngươi từng cái một, thật là một chút tiền đồ cũng không có, quả thực mất hết mặt mũi của lão thân!” Ngẫm lại con cháu Từ thị, lại nhìn của mình, Đại Từ thị chỉ cảm thấy trong lòng có luồng hỏa khí bốc lên! (*Thiết bất thành cương: rèn sắt không thành thép, dạy mãi không nên người)
Vài ngày nay người cả nhà bọn họ đều dùng bữa ở tại khách sân viện, chưa lần nào cùng người Hạ gia! Hạ Lịch cả ngày bận rộn công vụ, đám người Thượng Quan thị thì làm ổ ở trong sân viện của mình, bà ta muốn cho tôn nữ của mình đi tiếp cận tỷ đệ Hạ Liên Phòng, đáng tiếc vừa đến cửa sân luôn bị cản lại! Giống như bọn họ chỉ là khách nhân!
Xem ra, còn phải để bà già này tự thân xuất mã!
Thấy Đại Từ thị đứng dậy, Trương viên ngoại vội vàng hỏi: “Mẫu thân, ngài đây là muốn đi đâu?”
Đại Từ thị hừ lạnh một tiếng: “Đi gặp Hạ gia đại tiểu thư, hỏi nàng một chút, vì sao cắt bớt chi phí của chúng ta, còn không cho chúng ta đi khố phòng lấy? ! Thuận tiện lại nói với nàng, cho nhà chúng ta mấy hạ nhân đến dùng, nhìn lão thân xem, bên người cũng chỉ có một bà mụ một đứa nha hoàn, nàng một tiểu nha đầu, bên người đó là bao nhiêu hạ nhân? !”
Nghe Đại Từ thị nói như vậy, Trương Linh Chi vội nói: “Tổ mẫu, ngài tuổi đã lớn, loại chuyện này ngài thân là trưởng bối không tiện mở lời đúng không? Vẫn là để cháu gái cùng muội muội cùng đi đi ạ!” Nói xong vội nháy mắt với Trương Tử Tô ở một bên.
Trương Tử Tô cũng tiến lên thuyết phục: “Đúng vậy tổ mẫu, trước hết để cho chúng cháu đi đánh trận đầu, sau đó ngài lại quyết định sau, thế nào ạ?”
Đại Từ thị ngẫm lại, cũng đúng, chính mình thân là đại di nãi nãi cái giá phải giữ vững. Bà ta suy nghĩ xong nói: “Hai tỷ muội các ngươi, cùng đi theo mẫu thân di nương các ngươi, nhớ rõ đừng gây sự, giữ thể diện cho lão thân, cũng làm cho người ta nhìn xem, tiểu thư Trương gia ta, không thua Hạ gia bọn họ!”
Vì thế Tần thị, Tôn di nương, Vương di nương, Trương Linh Chi cùng Trương Tử Tô một đám lũ lượt kéo nhau đến Hạm Đạm trúc.
Đợi đến khi nữ quyến đều đi hết Trương viên ngoại mới hỏi: “Mẫu thân, ngài nói chúng ta ở Hạ gia chờ mãi như vậy cũng không phải biện pháp nha, cái gì cũng không lấy được, tuy Thư Nhi nói đọc sách, nhưng Hạ Lịch lại bận như vậy, căn bản không có thời gian chỉ bảo, chúng ta đây không phải là chỗ tốt gì cũng không có sao?”
Trong lòng Đại Từ thị cũng có chút nóng nảy. Trước khi tới bà ta đã nghĩ xong hết thảy đối sách, mặc kệ phát sinh cái gì đều có thể ứng phó, nhưng ai ngờ, người ta căn bản là không thèm gặp bà ta! Mỗi khi bà ta nói chuyện cùng Từ thị luôn đem đề tài chuyển đến trên người cháu trai, nhưng Từ thị lại cứ làm bộ như nghe không hiểu, nếu bà ta ám chỉ muốn giúp chuyện quản sự thì phản ứng của Từ thị liền tuyệt hơn, không phải choáng váng đầu thì chính là đau bụng, luôn không có biện pháp để bà ta nói hết lời! Đại Từ thị lại cảm thấy mình là trưởng bối, đi Hạm Đạm trúc của Hạ Liên Phòng không khỏi có vẻ quá nhỏ nhen cùng nịnh nọt, cho nên vẫn chịu đựng, hôm nay bà ta vốn chính là cố ý khuyến khích con dâu cùng cháu gái đi.
Bà ta cũng muốn nói chuyệ với Hạ Lịch, nhưng Hạ Lịch lại rất bận rộn, gần như không thấy được thân ảnh, tỷ đệ ba người Hạ Liên Phòng lại luyện võ luyện võ, đọc sách đọc sách, sân viện luôn thủ kín như bưng, Đại Từ thị còn nghĩ, bằng tài hoa và dung mạo như cháu mình nhất định có thể dẫn tới Hạ Liên Phòng hoặc là Hạ Mạt Hồi động tâm, nên thường kêu Trương Chính Thư đi dạo đọc sách bên ngoài Hạm Đạm trúc cùng Mạt Lỵ uyển, nhưng mỗi lần đi không đến nửa nén hương liền có người đi ra đuổi, nói đó là hậu sân viện, ngoại nam không tiện ở bên trong.
Bà ta còn muốn đi tìm Thượng Quan thị, ai biết Thượng Quan thị cũng cáo ốm không thấy. Đại Từ thị cảm thấy, bị đám Hạ Liên Phòng cự tuyệt gặp cũng coi như xong, chung quy thân phận người ta đặt ở đó, nhưng Thượng Quan thị thì tính là cái thứ gì mà cũng dám đuổi không thấy bà ta?! Thời gian ở Hạ phủ mặc dù ngắn nhưng Đại Từ thị đã nhìn thấy rõ ràng, trong lòng Hạ Lịch chỉ có đích xuất tử nữ, đối với hai thứ xuất còn có Thượng Quan thị này căn bản chính là khinh thường nhất cố, nhìn cũng không muốn liếc mắt nhìn, cho nên Thượng Quan thị không gặp bà ta quả nhiên là mắt chó coi thường người! Đợi cho sau này Tôn nhi bà ta đỗ đạt, bà ta định không buông tha ả!
Bà ta đâu biết, ngay cả Thượng Quan thị cũng xem thường bà ta chứ?
Ngay từ đầu, Thượng Quan thị đích xác muốn lợi dụng Đại Từ thị để đối phó Hạ Liên Phòng, nhưng sau vài ngày quan sát, Đại Từ thị này rõ ràng chính là chó nhà có tang! Nói cái gì cũng chỉ là tiếng sấm to hạt mưa nhỏ, ả đã cầu được phụ thân trợ giúp, đâu còn để ý cái loại thân thích nghèo túng như vậy? Hơn nữa, khi bà ta chưa gả cũng là đích nữ của Thượng Quan hàn lâm, so với Trương viên ngoại không có công danh, nói như thế nào cũng là thân phận của ả cao hơn một chút! Cho nên ả mới không xem trọng người Trương gia, cũng lệnh cưỡng chế hai nữ nhi không được tiếp xúc với người Trương gia. Huống chi, mỗi lần nhìn thấy Đại Từ thị, đối phương đều là một bộ lỗ mũi vểnh lên trời, Thượng Quan thị cười lạnh trong lòng, ngươi thì đòi cao quý hơn ta bao nhiêu? Ả thà rằng đấu với Hạ Liên Phòng cũng không xem trọng Trương gia!
Cho nên thái độ của Hạ phủ đối với người một nhà Trương thị là như vậy: các ngươi là khách nhân, chúng ta khoản đãi các ngươi, thu lưu các ngươi, nhưng chỉ dừng ở đấy, nếu muốn từ Hạ phủ lấy được cái gì ưu việt, muốn đạp lên Hạ phủ để bò lên trên thì đó là đừng hòng mơ tưởng, một chút cơ hội các ngươi đều không chiếm được!
Hạ gia bọn họ xưa nay là cao phong lượng tiết*, đối đãi khách nhân tất nhiên sẽ không hà khắc, từ góc độ thân thích mà nói, bọn họ nguyện ý đối xử tử tế Trương thị một nhà, nhưng từ góc độ chủ nhân mà nói, bọn họ đối với Trương gia này thật sự là thích không nổi —— tham lam rõ ràng khắc lên trên trán, ai mà không nhìn thấy? Còn vác cái mặt đến giả vờ thân thiết, coi Hạ gia là kẻ ngốc bạc nhiều dễ đến bóc lột hay sao? (*cao phong lượng tiết: phẩm hạnh thanh cao, chính trực.)
Đại Từ thị tự cho là có thể dựa vào Từ thị đắn đo toàn bộ Hạ phủ, nơi nào biết, Từ thị đối với bà ta, trừ bỏ chút tình thân đạm bạc xưa cũ kia thì còn có gì đây?
Từ nhỏ liền bị người tỷ tỷ này khi dễ, từ nhỏ đến lớn, bà ta thích gì Đại Từ thị liền muốn đoạt, bà ta nhặt đồ thừa cũng đều không được, cho dù là Đại Từ thị vất đi cũng không có phần của Từ thị. Sau này Đại Từ thị coi trọng Trương lão thái gia vẫn tính kế Từ thị, thiếu chút nữa bởi vậy hủy danh tiết Từ thị. Qua nhiều năm như vậy tin tức hoàn toàn không có, lại không hề liên lạc, một khi liên lạc chính là xin giúp đỡ, bà ta giúp bọn họ, đối phương lại như con sói mà Đông Quách tiên sinh đã cứu, muốn cắn ngược lại bà ta một ngụm, cướp đi sản nghiệp của nhi tử cùng cháu trai bà ta!
Trừ phi Từ thị bị điên rồi, bằng không bà ta quyết sẽ không giúp Đại Từ thị được đến quyền quản việc bếp núc Hạ phủ.
Thượng Quan thị cùng Đại Từ thị kiếp trước vừa vào phủ liền kết minh, đời này lại nhìn nhau chán ghét, cũng thật thú vị.
Trương Chính Thư một lòng nghĩ đến màn diễm ngộ tuyệt vời, tốt nhất là giống như trong lời kịch xướng: quý tộc tiểu thư thích thư sinh nghèo túng lại có tài hoa, từ đó phương tâm ám hứa, cuối cùng hai người cùng kết tóc se duyên… Hắn thích Hạ Liên Phòng cũng thích Hạ Mạt Hồi, hai người này đều là thiên kim danh mãn Yến Lương, được đến cái nào hắn đều không thất thiệt!
Đối với loại hành vi vung lưới lớn vớt cá to của Trương Chính Thư này, Đại Từ thị cảm thấy, làm tốt lắm!
Người cháu này của bà ta sau này nhất định đỗ Trạng Nguyên, dù hai đích xuất tiểu thư Hạ gia gả lại đây cũng không chịu thiệt! Thậm chí Đại Từ thị còn suy nghĩ, cưới Hạ Liên Phòng hoặc là Hạ Mạt Hồi một trong hai người, khi đó Hạ Lịch dù không nghĩ giúp cũng phải giúp! Có Nhạc phụ cường mà hữu lực như Hạ Lịch, lại có ngoại tổ như Phủ Tĩnh quốc công, lo gì sau này Tôn nhi của bà ta không thể thăng chức rất nhanh, trở thành người bề trên?! (Mia: ôi mẹ ơi cực phẩm gia đình, già thì lú mà cứ đòi đú)
Bà ta cũng không ngẫm lại xem, chỉ bằng dung mạo tài tình của Hạ Liên Phòng cùng Hạ Mạt Hồi, dù là gả vào hoàng thất làm vị vương phi, hoặc là nhập cung làm vị nương nương đều dư dật, chẳng lẽ còn so ra kém một cái thê tử của Trạng Nguyên lang? Huống chi Trạng Nguyên lang này vẫn là cái ẩn số, Yến Lương nhân tài đông đúc ngọa hổ tàng long, cái loại như Trương Chính Thư mà muốn thi đậu Trạng Nguyên? Thật không biết là xuân thu đại mộng đến kiếp nào!
Hoa khai lưỡng đóa, các biểu nhất chi. (Hai đóa hoa nở, mỗi cành một bông)
Bên này đám người Tần thị cũng đã đến bên ngoài sân viện của Hạ Liên Phòng, các nàng đứng ở đàng kia chờ một cái nha hoàn kiều tiếu đi vào thông báo, chỉ chốc lát sau liền nói đại tiểu thư cho mời.
Tần thị đoàn người đi vào Hạm Đạm trúc, thấy trong sân viện lương đình thuỷ tạ, hòn giả sơn vườn hoa, mỗi cái đều đẹp không sao tả xiết, rõ ràng là đầu mùa xuân, nhưng trong hồ sen to lớn kia lại đã kết xuất không ít nụ hoa!
Đi đến dưới hành lang liền thấy bên ngoài đốt lò hương, làn gió thơm bay từng trận, trong sân viện này bất kỳ một cái tỳ nữ nào đều sinh được thanh tú động lòng người, khí chất không tầm thường, thật khiến người xem không ngừng hâm mộ.
Mà tại trước mặt Hạ Liên Phòng, bất kể là ai đều khó tránh khỏi muốn tự biết xấu hổ.