Lúc ăn gã phải nhấc nửa mặt nạ lên, cho nên tôi nhìn thấy được nửa dưới gương mặt. Tôi cứ nghĩ gã là một tên râu ria xồm xoàm, ai ngờ cái cằm vừa nhọn lại bóng lưỡng, gương mặt phía sau chắc khá nhỏ, không giống hung thần trong tưởng tượng của tôi lắm.
Ăn uống no say, gã kéo mặt nạ xuống, lại trở thành một kẻ bí ẩn như trước.
Ước chừng sắc trời chưa tối lắm, gã lại bế tôi đi ra ngoài: “Đi thôi.”
Tôi nhớ lời gã nói lúc trước, rùng mình cảnh cáo: “Ta không đi đánh nhau đâu.”
Cái thân này của tôi bé tí tẹo, đánh với chó cũng thua chứ đừng nói là người. Linh lực hiện tại khá yếu ớt, chỉ có thể cảm nhận được chứ không xuất nổi một tia ra ngoài.
Độc Cuồng Ma nghiền ngẫm nhìn tôi: “Ngươi không cần đánh, ta đánh.”
“… Đánh ai?” Tôi không nhịn được hỏi.
“Ai cũng được.” Gã hờ hững đáp, “Ngươi chạy đi gây chuyện, quậy càng lớn càng tốt. Đợi đến khi có kẻ nào muốn đánh ngươi, ta lao ra đánh hắn.”
Tôi: “…”
Đừng nói là tôi, ngay cả Mộng Kính cũng chịu thua trước lối suy nghĩ không giống ai này.
“Ngươi là đấu sĩ đúng không?” Tôi uyển chuyển chỉa mũi dùi về lại gã, “Muốn đánh thì ra đấu trường, tha hồ đánh.”
Độc Cuồng Ma thở dài, mắt nhìn về nơi xa xăm: “Lần trước hơi mạnh tay, lỡ đánh chết một tên. Trong vòng một năm tới e rằng không ai chịu chủ động đánh nhau với ta đâu.”
Cổ tôi tự khắc rụt càng thêm sâu, cả người cuộn tròn lại. Không ai muốn đánh với gã, gã còn bắt một đứa bé làm mồi nhử dụ người ta để kiếm chuyện đánh nhau, lương tâm đúng thật vứt cho chó gặm rồi.
“Đừng lo, ta sẽ quan sát từ xa, không để ngươi…” Độc Cuồng Ma đang nói giữa chừng bỗng dưng di chuyển nhanh về phía sau, kịp thời né tránh một mũi tên lao trúng chân mình.
Một tay gã bế tôi, nhét đầu thật sâu vào lồng ngực, tay còn lại đã triệu ra một thanh thương dài từ lúc nào không hay.
Tôi hé đầu ra ngoài, nhận ra người quen thì mừng rỡ kêu to: “Man Di!”
Sắc mặt Man Di không tốt mấy, nhưng chí ít vẫn chưa rơi vào trạng thái cuồng bạo như lần gặp Lương Ân trong lãnh địa. Y hé môi, lạnh lùng ra lệnh: “Trả hắn đây.”
“Đây là tiền công của ta.” Độc Cuồng Ma thản nhiên đáp.
Y cười gằn: “Ngươi không muốn sống nữa đúng không?”
Những ma tu vốn hóng hớt đều đã tự động bỏ chạy. Chẳng mấy chốc xung quanh ba người chúng tôi vắng tanh không còn ai khác.
Tôi vỗ ngực Độc Cuồng Ma, non nớt kêu: “Buông ta ra đi, ta muốn quay lại với y.”
“Y là người xấu.” Độc Cuồng Ma xoa đầu tôi.
Thái độ này khiến tôi không hiểu nổi. Độc Cuồng Ma quan hệ hợp tác với Man Di tốt như vậy, sao lại thẳng thừng nói xấu đối phương thế kia?
Tính khí Man Di chẳng dịu ngoan gì, thấy Độc Cuồng Ma cứ dây dưa không trả người thì đã bắt đầu nổi giận. Nếu không phải vì gã còn đang ôm tôi trên người, tôi ngờ rằng y đã bắn gã thành cái sàng từ lâu.
Tôi hít một hơi thật sâu, nghiêm trang nói: “Thật ra ta là vợ của y đó.”
Man Di bên kia nghe tôi nói xong hai gò má liền đỏ, lỗ tai cũng đỏ rực lên, ánh mắt ngơ ngác dễ thương đến lạ.
Độc Cuồng Ma nhìn tôi, rồi lại nhìn Man Di, giọng nói càng thêm nặng nề: “Súc sinh.”
Rồi xong, cái mũ ấu dâm này cuối cùng vẫn chụp lên đầu y.
“Thật ra không như ngươi nghĩ…” Tôi càng nói càng nhận ra mình chẳng có cách nào giải thích hết chuyện này trong vòng vài câu.
Tôi đành tìm đến Mộng Kính nhờ tư vấn: “Ngươi có biện pháp nào không?”
Mộng Kính hơi chần chừ: “Biện pháp thì có, nhưng chưa chắc ngươi đã chịu làm.”
“Nói mau đi.” Mắt thấy hai người họ sắp đánh nhau tới nơi, tôi sốt ruột vô cùng.
Tôi đương nhiên không muốn Man Di bị thương. Không biết tu vi giữa y với Độc Cuồng Ma ai cao hơn au, song không muốn thấy máu thì tốt nhất là đừng chơi với dao.
Về phần Độc Cuồng Ma, mặc dù gã ta hành xử khó hiểu, còn bắt cóc trẻ nhỏ bất hợp pháp, nhưng bản năng nói cho tôi biết gã kỳ thực không ôm ý xấu với tôi. Hơn nữa lúc ở bên cạnh gã tôi cảm giác được chút ỷ lại quen thuộc, không biết có phải do hiệu ứng chim non không.
Tóm lại tôi không muốn bọn họ đánh nhau, dĩ hoà vi quý mới là số một.
“Ngươi chỉ cần khóc thật to, đảm bảo không ai đánh nữa.” Mộng Kính rủ rỉ, “Khóc sao cho đáng thương một tí, bọn họ lại chẳng cuống quýt dỗ dành ngươi?”
Tôi toan mắng nó nói xàng nói xiên, lại vô hình trung cảm thấy lời nó nói cũng có lý.
“… Nhưng mà cũng đừng quá đáng thương, kẻo không Man Di tưởng Độc Cuồng Ma bắt nạt ngươi thì e rằng sẽ sống mái với gã tại chỗ luôn.”
Khóc thôi mà cũng lắm chuyện thật.