“Vậy tôi phải nói rõ ràng cho anh biết, trong mộng, Tổ Thần từng nói với tôi, bộ phép huấn luyện sơ cấp này là con dao hai lưỡi, có nghĩa là vừa có lợi vừa có hại, dặn người học phải cẩn thận. Cho nên tôi không dám học, vậy, anh còn muốn học không?”
“Học!” Hại ở chỗ nào? Bây giờ phép huấn luyện chiến sĩ đối với hắn chẳng phải cũng có hại sao? Thứ Tổ Thần dạy chắc không có hại hơn thứ sứ giả Tam Thành dạy đâu! Cho dù có hại hơn nữa, vậy cái lợi cũng sẽ lớn hơn, huống chi phép huấn luyện này còn có thể rèn luyện tinh thần lực.
“Được rồi, này là do anh muốn học, nếu mai mốt xảy ra vấn đề gì, anh đừng oán tôi nha.”
“Sẽ không.” Tôi chỉ trói cậu lại hung hăng làm cậu thôi!
Nghiêm Mặc thò tay vào ngực, lấy trang thứ nhất của phép huấn luyện ra đưa cho Nguyên Chiến xem.
Ở phía xa xa, Ô Thần đang ngồi bên đống lửa trước cửa bôi muối lên cá nướng ngẩng đầu nhìn hai vị đại nhân một cái, thị lực nó rất tốt, tư tế đại nhân vừa lúc ngồi bên hông nó, khiến nó loáng thoáng nhìn thấy tư tế đại nhân lấy ra thứ gì đó kỳ quái giống như một phiến lá lớn.
Mắt to là đứa thiếu kiên nhẫn nhất, tư tế đại nhân bảo nó học cách dùng cỏ dại bện ra một thứ kêu là giày rơm, nhưng nó bện đã nhiều ngày rồi mà ngay cả cái đế cũng chưa làm ra.
“Nè, hôm nay cậu tới tìm đại nhân có chuyện gì vậy?” Mắt to ép hỏi Ô Thần.
Ô Thần không để ý đến nó.
Mắt to ném cỏ dại sang một bên: “Kể nghe coi, có phải cậu lén lút đi tìm đại nhân xin ăn?”
Cậu tưởng tớ giống cậu à? Ô Thần vẫn không thèm để ý đến mắt to.
Mắt to giận, đứng lên gào: “Cậu là đồ xấu bụng, tớ không thèm chơi với cậu! Tớ đi tìm Tát chơi!”
Ô Thần lúc này mới ngẩng đầu nhìn: “Giày rơm của cậu còn chưa bện xong.”
“Không bện nữa! Cậu dám méc đại nhân, về sau tớ không chơi với cậu luôn!” Mắt to quăng lại những lời này, sau đó chạy đi tìm Tát chơi.
Ô Thần cúi đầu không thèm quản nó, tiếp tục làm việc của mình. Phụ cận gần đây rất an toàn, không có dã thú hung mãnh hay dã thú hình thể lớn, mắt to và Tát cũng không ngốc, chỉ chơi ở mấy dòng suối hoặc hồ nước gần đây chứ không chạy đi xa.
Nhưng Ô Thần không ngờ, tâm tình mắt to hôm nay không tốt, Tát lại là thằng khá to gan, có chút không biết trời cao đất dày, cảm thấy quanh đây an toàn, liền dẫn mắt to chạy ra xa chơi.
Bên này, Nguyên Chiến vốn dĩ không hoài nghi gì tư tế nhà mình, hiện giờ lại thấy được trang giấy tinh xảo và văn tự ký họa chưa bao giờ gặp qua kia, càng tin tưởng vững chắc đây là bảo bối Tổ Thần ban cho.
“Cái này làm từ gì vậy?” Nguyên Chiến muốn giơ tay sờ thử trang giấy, nhưng thấy trên tay đầy bùn và nước thì lập tức rụt lại, lau lau vài cái lên áo da thú.
“Đây là giấy.”
“Giấy?”
“Dùng vỏ cây, cây đay, cây trúc hoặc rơm rạ ghiền thành bột, xử lý bột giấy chút xíu, rồi dùng vật liệu tráng bột giấy dính lại thành tấm như vầy sau đó phơi khô sẽ ra được giấy. Cách làm tỉ mỉ tôi không rõ lắm, chỉ có ấn tượng đại khái. Về sau chờ bộ lạc thành lập rồi, chúng ta có thời gian sẽ nghiên cứu cái này sau.”
“Được.” Nguyên Chiến cảm thấy tay mình lau khô rồi, mới thật cẩn thận mà sờ lên trang giấy.
Nghiêm Mặc buông tay, cho hắn cầm xem kỹ.
Nguyên Chiến cầm tờ giấy như đang cầm chí bảo, hắn sợ mấy ngón tay thô ráp của mình không cẩn thận một chút sẽ làm thứ bảo bối tinh mỹ yếu ớt này lủng lỗ.
“Cái này không thể để anh giữ được, bởi vì giấy rất mềm, dễ rách, bị ngấm nước hay gặp lửa là hư ngay, bảo quản không tốt cũng sẽ hư, bình thường anh xem xong thì trả lại cho tôi.”
“Ừ, loại bảo bối này, đương nhiên phải để cậu giữ.”
Nghiêm Mặc nhướng mày, tên này thức thời đó.
Nguyên Chiến nhìn chằm chằm trang giấy, thân thể đã bắt đầu giãn ra một cách tự nhiên, muốn thử bắt đầu tập theo động tác trên hình. Đối với một chiến sĩ từ nhỏ đã phải chịu đựng cường độ huấn luyện cao mà nói, những động tác này thật sự rất đơn giản, cái khó chính là làm thế nào để phối hợp động tác với nhịp thở.
“Đây là cái gì?” Nguyên Chiến chỉ vào mấy đường cong màu đỏ hỏi.
“Đó là lộ tuyến hô hấp nhỏ. Anh cứ xem trước đi, không hiểu chỗ nào tôi giải thích cho. Về sau mỗi ngày anh đều phải tập một tiếng, sớm hay muộn gì cũng phải tập, anh học xong chiêu thức này rồi chúng ta sẽ học tiếp cái thứ hai.”
“Còn có cái thứ hai?” Nguyên Chiến tưởng phép huấn luyện sơ cấp chỉ có một tờ giấy với một động tác này.
“Tổng cộng mười hai chiêu thức, mỗi khi anh học xong một chiêu mới có thể học tiếp cái thứ hai.” Nghiêm Mặc đã hạ quyết định, về sau mỗi ngày đều kiểm tra tình trạng thân thể và sức khỏe của người này, xem xem tác hại của phép huấn luyện nằm ở đâu, có thể tránh được hay không.
Lúc Nghiêm Mặc giải thích lộ tuyến hô hấp xong, Nguyên Chiến gấp không chờ nổi mà bắt đầu huấn luyện, chuyện luyện tập năng lực mà gần đây hắn chăm chỉ nhất cũng để qua một bên.
Hắn có trực giác, và Nghiêm Mặc cũng đã giải thích, thân thể hắn từ trong ra ngoài, thậm chí là tinh thần lực sẽ được rèn luyện nhờ phép huấn luyện, đối với hắn cực kỳ có lợi.
Sau đó, mỗi ngày sớm hay muộn gì Nghiêm Mặc đều kiểm tra thân thể Nguyên Chiến, đặc biệt là trước và sau khi huấn luyện.
Mấy ngày sau, Nghiêm Mặc phát hiện lượng cơm Nguyên Chiến ăn đột nhiên tăng lớn, hồi trước hai con thỏ là có thể để hắn ăn no, nay cho hắn nửa con dê hắn cũng có thể ăn sạch.
Nguyên Chiến có biến hóa, lượng cơm không ngừng tăng lên, theo lượng cơm ngày một lớn, năng lực và phạm vi khống chế của hắn cũng tăng mạnh. Mà sự biến hóa này cực kỳ rõ ràng, làm Nguyên Chiến cũng phải sửng sốt, chủ động chạy tới vui sướng nói cho tư tế đại nhân của mình biết.
Nghiêm Mặc nhíu mày, chẳng lẽ dao hai lưỡi là chỉ năng lực mạnh lên đồng thời lượng cơm cũng nhiều hơn? Nếu chỉ là một khuyết điểm như vậy, sách hướng dẫn đâu cần cố ý nói người tập phải cẩn thận.
Nghiêm Mặc lại lần nữa dẹp bỏ ý định tự mình luyện phép huấn luyện, quyết định tiếp tục quan sát Nguyên Chiến một đoạn thời gian.
Sắc trời dần đen, thấy người lớn đã đi săn về, Ô Thần ngồi không yên, chạy ra ngoài tìm hai bạn đi chơi tới giờ chưa về.
“Tát! Mắt to!” Ô Thần vừa mới chạy đến chỗ cái hồ nhỏ gần nhất thì thấy hai đứa kia tay ôm gì đó, hoang mang vội vã chạy qua bên này.
“Về rồi đây!”
Ô Thần quét mắt nhìn thứ trên tay hai bạn nhỏ, là một thứ trái cây nhỏ màu vàng tím.
Tát bước đến trước mặt Ô Thần, có hơi lấy lòng và nịnh bợ mà đưa trái cây ra cho nó xem: “Nè, ăn ngon lắm, cho cậu đó.”
Ô Thần kỳ quái mà nhìn nó, rồi lại nhìn nhìn mắt to đang có chút bất an: “Hai cậu đi làm cái gì vậy? Sao giờ mới về?”
“Đâu có làm gì đâu!” Hai bạn nhỏ trăm miệng một lời nói.
Mắt to chu chu mỏ: “Đưa trái cây cho cậu ăn thì cậu ăn đi, hỏi nhiều làm gì!”
Ô Thần nhìn ra phía sau hai bạn nhỏ, không phát hiện gì cả, dù sao nó chỉ mới là con nít, cũng không nghĩ nhiều, tiện tay cần một quả trái cây bỏ vào miệng, vị cũng không tệ lắm, liền nói: “Đem cho đại nhân đi, ngài ấy nhất định sẽ rất vui.”
Hai đứa tiểu quỷ bình thường có thứ gì tốt là nhất định sẽ hiến cho tư tế đại nhân giống như hiến vật quý vậy, ấy thế mà hôm nay lại do dự, mắt to dùng khuỷu tay đẩy đẩy Tát.
Tát gãi đầu, ậm ừ nói: “Không có nhiều, mình chúng ta ăn thôi.”
Mắt to cũng vội vàng nói: “Đưa cho đại nhân, đại nhân cũng sẽ chia cho chúng ta, nhưng nếu để đại nhân biết chúng ta vì hái trái cây mà về trễ như vậy, tớ sợ ngài ấy sẽ sinh khí.”
Ô Thần cũng không muốn làm tư tế đại nhân lo lắng quá nhiều, chỉ cầm lấy hai trái, mấy trái khác vẫn chừa đó.
Mắt to và Tát thấy Ô Thần không truy cứu nữa, lúc Ô Thần xoay người đi thì tụi nó nhìn nhau một cái, trộm thở phào nhẹ nhõm.
Đảo mắt đã qua hai ngày, Nguyên Chiến rất nhanh đã nắm giữ được động tác thứ nhất, bắt đầu đòi học tập động tác thứ hai.
Sau khi Nghiêm Mặc xác định đối phương quả thật đã thuần thục rồi mới dám dạy cho hắn chiêu thức tiếp theo.
Mười ngày, Nguyên Chiến liên tục học bốn chiêu thức, hơn nữa còn có thể thực hiện nối liền nhau. Nếu không phải hắn vẫn chưa quá quen thuộc với việc phối hợp động tác và nhịp thở, thì trong mười ngày này đủ để hắn học xong mười hai chiêu thức và thực hiện lèo lèo toàn bộ.
“Lúc kết thúc động tác thì hít vào, lúc bắt đầu động tác thì thở ra. Vậy có phải bình thường tôi cũng nên dựa theo cách hô hấp này……”
“Quy luật.” Nghiêm Mặc dạy hắn từ vựng mới.
Nguyên Chiến nói tiếp: “Có phải bình thường tôi cũng nên dựa theo quy luật hô hấp này để thở không?”
Nghiêm Mặc yên lặng nhìn hắn.
Nguyên Chiến nghi hoặc: “Không được ư?”
“…… Được.” Nghiêm Mặc nhịn không được lại hỏi: “Lúc anh học mấy chiêu thức đó, có cảm thấy thân thể khó chịu ở đâu không?”
“Không có chỗ nào khó chịu cả, rất thoải mái. Trước kia huấn luyện xong, có khi sẽ cảm thấy đau xương nhức khớp, cơ thịt vài chỗ cũng sẽ co giật và đau đớn, nhưng phép huấn luyện này thì không.”
“Đó là bởi vì dây chằng của anh đã bị kéo giãn ra, anh đã quen huấn luyện cường độ cao, kiểu động tác như vầy chỉ giống như vận động giãn cơ thôi, giúp cơ có tính khôi phục cao, đối với anh đương nhiên là không có tổn hại gì. Nhưng nếu là người chưa từng được huấn luyện thân thể, cơ thịt cứng đờ, thì học những động tác đó sẽ rất vất vả.”
“Cậu có học không?”
Không thừa nhận là mình ở trong lều trộm luyện cho nên buổi tối eo đau, lưng mỏi, chân rút gân, Nghiêm Mặc mạnh miệng nói: “Không có.” Hắn chỉ mới tập động tác thứ nhất, nếu có vấn đề gì, hắn dừng lại cũng còn kịp, hắn tự nói với mình như vậy.
Nguyên Chiến vỗ vỗ vai hắn: “Kỳ thật tôi cảm thấy phép huấn luyện này không có gì hại, chỉ là ăn nhiều hơn bình thường một chút. Hôm nay tôi lên ngọn núi đá có đàn sơn dương để đi săn, cậu muốn đi cùng không?”
“Không đi!”
Nguyên Chiến xoay xoay cổ tay, trong khoảng thời gian này hắn cảm thấy thân thể rất khỏe mạnh, cả người đều tràn đầy sức lực, năng lượng dường như dùng mãi không hết, chỉ trộn hỗn hợp xây tường đã không còn thỏa mãn dã tính trong hắn, hắn phải tìm một chỗ để phát tiết một chút, thuận tiện chuẩn bị săn nhiều con mồi về.
Hồ Hồ và Đại Trạch nghe nói Nguyên Chiến muốn lên núi đá săn thú, liền hưng phấn kêu la đòi đi theo. Mỗi ngày ăn cá, bọn họ ăn phát ngán rồi, hơn nữa cá khó ăn quá, làm cách nào cũng có mùi tanh.
Bởi vì không nỡ hái thảo dược về, dù trong đó có thảo dược có thể trị mùi tanh, dù chỉ để dành cho mình dùng chứ không lấy ra cống hiến cho Nghiêm Mặc thì bọn họ cũng nhớ mong mùi thịt lắm rồi, vì thế chỗ ở lâm thời chỉ để lại mười tên dũng sĩ trông coi, những người khác đều đi theo Nguyên Chiến săn thú, bọn họ vừa đi, liền đi ít nhất ba ngày sẽ không về.
Trời sắp tối, mắt to và Tát còn chưa về. Ô Thần cảm thấy rất kỳ quái, ngày thường hai thằng này vừa đến giờ ăn liền chạy về nhanh hơn bất kỳ ai, nhưng hôm nay sao đến bây giờ còn chưa trở lại? Hơn nữa loại tình huống này không phải lần đầu tiên, suốt mười ngày, bọn nó rất nhiều lần về muộn.
Ô Thần buông chiếc giày rơm mới được bện một nửa xuống, đi nấu canh cá, mắt to không biết làm, nó đã nghiên cứu ra được chút chút cách bện giày, vốn muốn chờ sau khi mình làm ra thì dạy cho bọn mắt to, nhưng hai tên kia cứ ra ngoài chơi đùa mà không thèm để tâm tới bài tập đại nhân dặn, nó quyết định tạm thời không chỉ tụi nó nữa.
Có điều, rốt cuộc là hai tên kia chạy đi đâu chơi cơ chứ? Lại còn về muộn, trong miệng đều là mùi của thứ trái cây màu vàng tím kia. Nếu bọn nó phát hiện ra thật nhiều thứ trái cây này, vì sao không nói cho tư tế đại nhân biết?
Ô Thần không nghĩ ra, nó quyết định ngày mai trộm đi theo hai tên tiểu quỷ kia, xem xem bọn nó rốt cuộc là đi đâu.