Khi hai người còn đang hôn đến hừng hực khí thế, xe ngựa dừng lại. Chu Tước bình tĩnh gọi nhỏ:
“Chủ tử, đã tới phố Tây Lâm rồi.”
Cố Du nháy mắt tìm lại được thần trí, đẩy đẩy Tiêu Minh Xuyên. Đây là ở trên đường cái, hai bên đều có người đi qua, mình lá gan khi nào trở nên lớn như vậy.
Chắc chắn những lời Cố Du cùng Tiêu Minh Xuyên nói, Thanh Long và Chu Tước khẳng định là một chữ cũng không sót.
“Khụ, khụ……”
Tiêu Minh Xuyên ho nhẹ hai tiếng, dường như không có việc gì nói:
“A Du, tới rồi, chúng ta đi xuống đi.”
Cố Du dùng tay vỗ vỗ mặt, cảm giác vẫn còn nóng, không khỏi khẩn trương nói:
“Ta…. mặt có phải thực hồng hay không?”
Tiêu Minh Xuyên quay mặt đi, tận lực nén cười nói:
“Không có việc gì, phu quân của ta mỹ mạo như thế, mọi người chỉ biết chú ý tới sắc đẹp, sẽ không lưu ý chuyện khác.”
Nói xong hắn giúp Cố Du sửa sang lại áo choàng.
Cố Du không vui vẻ mà trừng mắt nhìn Tiêu Minh Xuyên một cái, phát hiện hắn ra cung liền bắt đầu tự thả lỏng mình, lời nói cũng không có một chút cố kỵ nào.
Cố Du nghĩ nghĩ, đem mũ của áo choàng trùm lên đầu, che đi một phần khuôn mặt.
Cái áo choàng này là Tiêu Minh Xuyên mấy ngày trước đây đưa cho Cố Du. Nó được làm từ da bạch hổ mà chính Tiêu Minh Xuyên săn được vào mùa săn thú năm trước. Mảnh da kia phi thường khổng lồ, làm áo choàng cho Cố Du dư lại vật liệu thừa còn làm cho Tiêu Lĩnh một đệm giường cùng một bộ bao tay.
Tiêu Minh Xuyên xuất phát từ thẩm mỹ cá nhân mà yêu cầu thợ làm áo gắn vào hai bên một vòng lông tơ xù xù. Không chỉ có như thế, hắn còn cho gắn hai cái tai lên mũ trùm đầu, đem kiện áo choàng da bạch hổ làm thành phong cách đáng yêu.
Cố Du khi nhận được áo choàng liền ghét bỏ, nói là cho Lĩnh Nhi mặc thì hợp hơn, còn muốn đem hai cái tai cắt xuống, nhưng bị Tiêu Minh Xuyên ngăn lại.
Cố Du không nghĩ ra, tại sao Tiêu Minh Xuyên lại có ý tưởng ấu trĩ gắn tai vào làm gì. Bất quá thấy Tiêu Minh Xuyên thật sự thích, Cố Du cũng cố mà tiếp nhận.
Cái áo choàng rất dài, có thể bao bọc cả người Cố Du, rũ tới cả mắt cá chân.
Tiêu Minh Xuyên theo thói quen tính vươn tay muốn nắm tay Cố Du, kết quả lại phát hiện hắn nắm một túm lông bèn buông ra. Tiêu Minh Xuyên thở dài, sau đó duỗi tay ra ôm lấy bả vai Cố Du.
Cố Du nghiêng đầu nhìn Tiêu Minh Xuyên một cái, không nói cái gì, để tùy ý hắn.
Vì hôm nay ra cung trễ, Tiêu Minh Xuyên lại nói muốn đi xem hát, Cố Du muốn chọn sách thật nhanh.
Bọn họ tiến vào, cửa hàng đã có không ít người, nhưng đại bộ phận người đều ở chỗ thập tam kinh và sách chú giải, còn có một số người ngồi tại chỗ chép sách.
Tuy nói sách in trên giấy đã có nhưng giá cả cao, không phải người bình thường nào cũng có thể mua. Người đọc sách gia cảnh khó khăn liền đến cửa hàng chép sách, như vậy chỉ bỏ ra ít tiền thuê rồi ngồi ghi chép lại, so với mua sách mới về rẻ hơn nhiều. Cũng có người chép sách tới bán, loại này phần nhiều là người vô vọng khoa cử, bán chữ kiếm sống.
Cũng có người tới mua hai ba quyển tạp thư để đọc khi có thời gian nhàn hạ, hoặc thả lỏng một chút sau những giờ ôn bài căng thẳng. Cố Du thì chuyên môn xem tạp thư, không bao lâu đã chọn hơn mười quyển. Tiêu Minh Xuyên hoài nghi mọi người nghĩ bọn họ là những công tử nhà giàu ăn chơi trác táng.
Cố Du cũng không để ý ánh mắt người khác chỉ lo chọn sách của mình. Tạp thư có chỗ tốt của tạp thư, chỉ là mọi người không rõ mà thôi.
Đột nhiên, Cố Du phát hiện phía trước có bản viết tay về đảo Nam Dương, liền đưa tay đi lấy. Ai ngờ động tác chậm một chút, quyển sách kia bị một người tuổi trẻ đứng ở đối diện lấy mất.
Người kia tuổi tác nhìn qua cùng Cố Du không cách biệt lắm, thoạt nhìn cũng là con nhà phú quý. Hắn cầm sách giơ giơ lên, mở miệng cười nói:
“Nhanh tay thì có được.”
Cố Du bĩu môi, không để ý mà cười cười, lại kêu chưởng quầy tới, hỏi hắn quyển sách này còn có hay không.
Nghe Cố Du hỏi quyển “Quần đảo Nam Dương”, chưởng quầy cũng không đi tìm liền lắc đầu nói:
“Không có, sách này chỉ còn một quyển.”
“Nguyên bản đâu, nguyên bản có không?”
Đã có sách viết tay, khẳng định có nguyên bản. Ai ngờ chưởng quầy vẫn lắc đầu, nói quyển sách này là người khác sao chép mang tới bán, đặt ở trong tiệm đã lâu, vẫn luôn không có người hỏi mua.
Cố Du không vui nhăn mày. Tiêu Minh Xuyên đứng ở bên cạnh Cố Du, hắn vốn tính toán hỏi người kia mượn một đêm tìm người sao chép rồi trả lại, nhưng khi thấy rõ người nọ là ai, hắn lập tức từ bỏ quyết định này.
“A Du, quay về ta tìm Sở Sở lấy sách cho, chúng ta đi trước đi.”
Mặc kệ quyển “Quần đảo Nam Dương” nguyên bản ở nơi nào, Tiêu Minh Xuyên tin tưởng, sẽ không có ai nắm tư liệu phong phú tỉ mỉ xác thực về Nam Dương hơn người nhà Tấn Dương Vương.
Cố Du ngẩn người mới nhớ lại Tiêu Minh Xuyên nói Sở Sở là Tiêu Minh Sở, tự nhiên bật cười. Đương nhiên Cố Du biết Tiêu Minh Sở có sách, nhưng hắn cách đây quá xa, hắn đem sách tới ngay được sao. Chỉ cần mượn một buổi tối là xong việc, chẳng phải càng đơn giản càng nhanh và tiện lợi.
Thấy Cố Du không nói cái gì nữa, Tiêu Minh Xuyên trong lòng âm thầm kêu khổ. Hắn không thể nói cho Cố Du biết người cầm quyển “Quần đảo Nam Dương” chính là Thám hoa trong kì thi mùa xuân sang năm, Ngũ Duyệt Dung. Lúc này tới mượn sách, sang năm thời điểm gặp lại ở kim điện chẳng phải là thực xấu hổ sao.
Không đợi Cố Du mở miệng, Ngũ Duyệt Dung liền cười nói:
“Nếu không có nguyên bản, ta cho mượn, ngươi sao chép ba ngày sau trả ta.”
Nói xong đem sách ném tới, đồng thời nói địa chỉ, sau đó xoay người tính tiền rồi bỏ đi.
Cố Du cười nói cảm tạ, cam đoan trả sách đúng hạn. Tiêu Minh Xuyên lại càng hết chỗ nói rồi. Người này tính tình sao lại thế này, mua sách còn chưa có xem đã cho bọn họ mượn. Chờ đến khi thi xong Ngũ Duyệt Dung biết thân phận hắn cùng Cố Du phỏng chừng sẽ bị dọa nhảy dựng.
Từ cửa hàng sách đi ra, Cố Du hai tay trống trơn, Tiêu Minh Xuyên trong tay ôm một chồng thật dày. Bất quá hắn ra cửa liền ném cho Thanh Long. Sau đó hắn hỏi Chu Tước:
“Ngươi đã hỏi thăm rõ ràng chưa? Hôm nay Lan Quế Viên diễn tuồng gì?”
Chu Tước hì hì cười, trả lời:
“Sắp trình diễn có hai tuồng, Lưu Danh Các diễn chính là “Phượng Cầu Hoàng”, Bích Ngọc Lâu diễn chính là “Kim Lũ Y”, chủ tử muốn xem vỡ nào đây? Thuộc hạ mua cả hai.”
Tiêu Minh Xuyên không nói lời nào, quay đầu nhìn thần sắc Cố Du, loại chuyện này khẳng định hắn định đoạt không được.
Cố Du nghĩ nghĩ, hỏi:
” Tuồng “Kim Lũ Y” là chuyện xưa của Thanh Dương Vương cùng Ân Trạng Nguyên sao?”
Chu Tước gật đầu nói:
“Đúng ạ.”
Vạn Xương Hoàng đế cùng một lúc giảm xuống phong vị của hai Hoàng tử, lão Tấn Dương Vương cùng An Viễn Hầu là thanh mai trúc mã chỉ có diễn hài kịch. Ân Minh Dĩnh xuất thân nhà nghèo đỗ Trạng Nguyên, cưới Hoàng tử, còn được viết thành sách.
Ở thời đại “Tất cả đều là thấp kém, chỉ có đọc sách là cao”, Ân Minh Dĩnh chính là truyền kỳ trải qua quá trình đầy kịch tính, thậm chí có thể nói là hình mẫu mà người đọc sách mộng tưởng. Khó trách chuyện xưa của ông cùng Thanh Dương Vương được truyền tụng mãi.
“Nhị ca, chọn ” Kim Lũ Y.”
Cố Du tức khắc hứng thú.
Tiêu Minh Xuyên gật đầu, lại phân phó Thanh Long và Chu Tước:
“Các ngươi không cần đi theo, tự mình tìm chỗ chơi đi. Nếu không, các ngươi đi xem “Phượng Cầu Hoàng”, nghe nói cũng hay lắm.”
Thanh Long và Chu Tước đồng thời lắc đầu. Đối với ý nghĩ kỳ lạ của Hoàng đế thì xin miễn thứ cho kẻ bất tài.