“Hả.” Ôn Hoàn sửng sốt, có chút không rõ lời này của anh ta là có ý gì, không chia tay sao lại xa nhau như vậy.
Hóa ra trước đây xa nhau là vì một hiểu lầm, bởi vì lúc đó liên quan đến công việc của Văn Phong, anh ta bị chụp ảnh khi cùng một nữ ngôi sao khác vào khách sạn, lúc ấy scandal truyền đi rất nhanh, thậm chí công ty vì scandal này mà sắp xếp cho anh ra nước ngoài một tháng, mà cũng chính là một tháng đó sau khi anh ta trở lại thì Lục Viện đã không tìm thấy nữa.
Văn Phong nói thậm chí anh ta không có cơ hội giải thích, Lục Viện tắt điện thoại, nhắn tin cũng không hồi âm, sau đó thậm chí không đợi tốt nghiệp xong đã nhờ nhà trường làm quyết định nghỉ học, mà cũng bởi vì tình cảm không được công khai nên ngay cả bạn của Lục Viện Văn Phong cũng không quen một ai, Lục Viện không liên lạc với anh, anh cũng hoàn toàn không tìm được cô.
Anh không biết nhà cô ở đó, yêu nhau ba năm ngay cả một lần đưa cô về nhà cũng chưa từng, anh không biết cô có bạn nào, cũng không quen biết nữ sinh nào cùng học trong trường , tất cả tất cả mọi thứ đều không biết.
Anh tìm cô ba tháng, một chút tin tức cũng không có, đến tận bây giờ mỗi năm anh đều quay về thăm trường đại học trước đây, bởi vì kỷ niệm của anh và cô chỉ dừng lại ở trong ba năm đại học, nhưng lại là ba năm chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều.
Mãi đến tận lần trước gặp phải ở Thanh Đảo, Văn Phong mới biết cô đã lập gia đình, hơn nữa lại còn không nhớ mình…
Nghe xong Ôn Hoàn im lặng, cô không biết có nên tin tưởng chuyện trước đây anh ta đã từng yêu đương cùng Lục Viện, thực ra theo cảm tính cô nghiêng về mức tin tưởng anh ta, bởi vì tuy tiếp xúc không nhiều nhưng cô cũng biết tính tình của Văn Phong, với lại dường như anh ta cũng không cần phải bịa đặt một câu chuyện như vậy để lừa gạt cô.
Nhưng theo lý trí cô lại có chút không thể tin tưởng và tiếp thu được, bởi vì thật sự không hiểu vì sao hiện giờ Lục Viện hoàn toàn không biết anh ta, coi như là xa cách đã lâu, nhưng người phụ nữ có thể dễ dàng quên người mối tình đầu của minh sao? Không phải đều nói mối tình đầu cho dù xa cách nhau cũng là khắc cốt ghi tâm sao?
“Ôn Hoàn, sắp xếp giúp tôi gặp mặt cô ấy đi, nếu như cô không yên tâm có thể ở đó.” Bên kia đầu dây Văn Phong nói, giọng nói đã gần như là van xin.
Ôn Hoàn không biết nên nói gì, trong nhất thời cũng không thể trả lời được, bất kể anh ta nói có phải sự thật hay không, muốn gặp hay không gặp anh ta quyền quyết định vẫn là ở Lục Viện, cô không thể tùy tiện đồng ý anh ta như vậy được.
“Chuyện này hiện giờ tôi không thể đồng ý với anh được, tôi phải nói với chị năm, có muốn gặp hay không là do chị năm định đoạt.” Ôn Hoàn nói như vậy.
Bên kia đầu dây Văn Phong lại yên lặng một hồi, có phần chán nản nói: “Cho tôi hòm thư trên điện thoại di động, tôi sẽ gửi một số ảnh chụp cho cô, cô xem là biết tôi có lừa cô không, tất nhiên tôi mong muốn cô có thể cho Lục Viện xem, cô ấy thật sự quên tôi sao?”
Ôn Hoàn lên tiếng trả lời, đồng ý sau khi nói với Lục Viện kết quả thế nào sẽ gọi lại cho anh ta.
Không bao lâu sau bác Trương mua thức ăn quay về, Ôn Hoàn vẫn còn đang suy nghĩ những lời nói trên điện thoại vừa rồi của Văn Phong. Nghĩ bác Trương làm việc ở nhà họ Lục đã mấy chục năm, có thể bà biết chút ít gì đó, dù sao một người yêu đương cũng không thể đến mức ngay cả người bên cạnh cũng không biết gì. Nghĩ vậy cô liền chạy thẳng đến chỗ bác Trương hỏi: “Bác Trương, bác đã làm việc ở nhà họ Lục bao lâu rồi.”
Bác Trương đang định đem đồ mới mua được bỏ vào trong tủ lạnh, nghe Ôn Hoàn hỏi vậy liền trả lời: “Mười lăm năm.”
“Vậy bác có biết trước khi chị năm được gả cho Hướng Đông đã từng có bạn trai không?” Ôn Hoàn không nghĩ nhiều mà cứ hỏi thẳng như vậy.
Bác Trương sửng sốt, ngẩng đầu lên khó hiểu nhìn cô nói: “Sao lại hỏi như vậy?”
Ôn Hoàn không trả lời, chỉ lẩm bẩm tự nói: “Không có sao?”
Bên này Ôn Hoàn vẫn còn đang suy nghĩ nên nói như thế nào với Lục Viện chuyện Văn Phong muốn gặp mặt chị, bên kia Văn Phong đã gửi thư sang, còn đặc biệt gửi tin nhắn nhắc nhở cô khi mẹ Ôn đã thức dậy, bác Trương đang làm cơm sáng cho cô.
Ôn Hoàn đi đến thư phòng mở máy tính ra, thực ra cô cũng không hay dùng máy tính, cái hòm thư kia cũng là do chị Lynda lập cho cô trước đây, nói là sau này công ty có thông báo gì sẽ gửi thẳng đến hòm thư, nhưng Ôn Hoàn lại rất ít khi xem, bởi vì trước kia ngoài chị Lynda sẽ có trợ lý thay cô xem.
Thậm chí Ôn Hoàn còn quên mật khẩu, cuối cùng vẫn phải gọi điện cho chị Lynda, thì ra mật khẩu chính là ngày ra mắt của cô.
Mở thư Ôn Hoàn liền ngây ngẩn cả người, bên trong thật sự có hơn mười tấm hình lớn nhỏ, hơn nữa mỗi bức đều ghi chú rõ ngày và địa điểm, nếu không thực sự tạo ra thì rất khó có thể tạo được bên ngoài mỗi tấm như vậy.
Trong ảnh chụp thật sự là chị năm và Văn Phong, mặc dù đã gần 10 năm trôi qua nhưng dường như hình dáng hai người vẫn không có gì thay đổi, duy nhất có lẽ là cách ăn mặc và trang phục lúc bấy giờ.
Văn Phong không lừa cô, anh ta thực sự từng yêu đương với chị năm, trên ảnh chụp kia chính là một đôi tình nhân yêu nhau cuồng nhiệt, nụ cười trên mặt không lừa được người khác, rõ ràng khiến cho người ta nhìn có phần hâm mộ.
Ôn Hoàn nhìn từng bức hình có phần nghĩ không ra tại sao Lục Viện không nhớ Văn Phong một chút nào, bất kể trước kia vì nguyên nhân gì mà xa nhau, xa nhau sẽ đau lòng không thể nào hoàn toàn quên một người, càng đau lòng càng khắc sâu mới đúng.
Nhìn một lúc lâu Ôn Hoàn suy nghĩ không biết có nên gọi cho Lục Viện hay không, cuối cùng hết lần này đến lần khác cân nhắc vẫn là gọi điện nói chuyện này cho Lục Thần trước, nói không chừng anh biết một chút nội tình, dù sao trong mấy người chị em, anh và Lục Viện có quan hệ tốt nhất, có lẽ là do gần tuổi nhất.
Nghĩ vậy Ôn Hoàn liền gọi cho Lục Thần, nhưng đợi một lúc lâu bên kia trả lời lại nói điện thoại không liên lạc được. Đoán là có thể anh đang bận huấn luyện nên Ôn Hoàn cúp điện thoại, nhưng vẫn ngồi trước màn hình máy tính một lúc lâu, cuối cùng quyết định gọi cho Lục Viện, có lẽ cô nói bóng nói gió để xem phản ứng của Lục Viện.
Gọi cho Lục Viện rất nhanh thì được bắt máy, nhưng nghe giọng nói của chị hình như hơi khác, còn không đợi Ôn Hoàn mở miệng đã nói: “Tiểu Hoàn, chị tới chỗ em ở vài ngày nhé?!”
Ôn Hoàn suy nghĩ một lát, như vậy cũng hay, không cần nói nhiều đợi bao giờ chị tới sẽ gọi điện cho cô, không cần nói bóng nói gió chỉ cần chị qua đây hỏi là được rồi.