Cô thì đi theo bác gái nhìn bà ấy cứ quẹt thẻ liên tục cô nhìn mà muốn chóng mặt vậy .
Hết lấy cái này rồi đến cái kia và cái kia nữa .Mấy người vệ sĩ đi theo cầm trên tay quá là nhiều đồ nào là túi xách ,váy , nữ trang .
” Bác ơi con thấy mua bao nhiêu đây là đủ rồi bác ” ừ bác thấy cũng nhiều rồi ,vậy bây giờ chúng ta đi ăn .
Sau đi ra khỏi trung tâm mua sắm thì bà đưa cô đến một nhà hàng gần đó .Nhìn vào cách trang trí cô đoán giá cả không phải rẻ.
” Cô lấy cho tôi món này , hai món này ,salad cá hồi , và chai rượu vang nữa ” dạ được ạ ,xin quý khách đợi một lát sẽ có ngay.
“Tâm Anh sao này đừng gọi bác gái nữa cứ gọi là mẹ đi ” dạ được ạ ..
“Sau này rảnh con cứ qua nhà chính chơi nha bà nội nhớ con lắm đó ” dạ được ạ
Bác xin lỗi con chuyện lúc trước nha tại bác không chịu suy nghĩ gì cả .Con bây giờ cứ thoải mái nha đừng suy nghĩ gì nhiều để tránh ảnh hưởng đến sức khỏe.
Vĩ Lan bây giờ thấy rất hối hận không hiểu tại sao một cô gái trẻ đẹp nhân hậu như vậy mà bà nỡ lòng chia cắt tụi nó đúng thật là đáng trách mà .
Sau khi ăn xong ở nhà hàng thì hai mẹ con cùng trở về nhà .Bầu trời hôm nay hơi tối thì phải chỉ mới chiều thôi mà đã âm u như ma vương rồi .
” Mẹ ơi trời có vẻ sắp mưa rồi mẹ ở lại đây đi ” ừm mẹ cũng muốn ở lại nhưng bà nội con ở nhà có một mình thôi.
” Dạ vậy mẹ về cẩn thận” được,tạm biệt con dâu
Con dâu sao ,cô nghe hai từ này bây giờ lại liền đỏ mặt . Ngồi nhìn đống đồ trước mặt cô cũng không ngờ mẹ chồng cô lại mua nhiều như thế.
__________
Ở một quán cà phê ven đường gần khu dân cư có một cô gái ngồi ở góc khuất với ánh mắt đầy sự thù hận.
Mấy người bây giờ vui sướng lắm nhỉ ,gia đình hạnh phúc bên nhau.Còn tôi bây giờ thì không có chốn dung thân.
Hà Thị bây giờ đã phá sản công ty đã bị pháp luật tịch thu , cuộc sống của Hà Tuyết bây giờ vô cùng khó khăn và cực khổ