“Mình sợ cậu giận nên mới nói dối, vả lại có anh trai mình đi cùng, đâu phải đi riêng” Du Uyên Nhi mất tinh thần giải thích.
“Tôi lấy gì để tin cậu?”
Lời nói của Khang Bất Dịch ngay lúc này như lưỡi dao đâm vào tim Du Uyên Nhi, cô thẫn thờ đáp: “Nếu cậu đã không tin, mình chẳng còn lý do để giải thích, mình càng không ngờ trước nay cậu luôn nghi ngờ tình cảm của mình. Bất Dịch, cậu có nhận ra không? Ở cạnh nhau càng lâu chúng ta càng có nhiều mâu thuẫn, bây giờ mình vẫn luôn tự hỏi, rốt cuộc cậu đồng ý hẹn hò với mình là vì thực sự thích mình hay vì nguyên nhân khác”
Nhận ra bản thân lỡ lời, Khang Bất Dịch dịu cơn giận xuống, trầm ổn nói: “Tôi ghét cậu nói dối”
“Còn cậu? Trong mắt cậu mình không đủ tư cách để biết cậu là chủ quán này, hay nghi ngờ mình sẽ là một kẻ đào mỏ thay vì thật lòng thích cậu, hay việc cậu che giấu để sau này có lý do để nói rằng mình không xứng với cậu về tất cả mọi mặt?”
Tất cả bí mật của bản thân Du Uyên Nhi đều không che giấu với Khang Bất Dịch, giờ đây biết những gì anh có từ việc nghe người khác nói, cô lại cảm thấy vô cùng tự ti không xứng với anh, đồng thời sinh ra cảm giác anh không thật lòng thích cô, bởi nếu đã thích thật lòng thì anh đã không che giấu về thân phận.
“Bất Dịch, mình sai rồi, thực ra mình không thích cậu, mình chỉ thích anh trai nhỏ của năm xưa”
Nước mắt trào khỏi đôi mắt buồn bã của Du Uyên Nhi, cô vừa cất bước muốn rời khỏi Khang Bất Dịch bất ngờ ôm chầm lấy cô, cái ôm của anh rất chặt, chặt đến mức cô có thể cảm nhận được nhịp tim của anh đang đập một cách hỗn loạn.
Khang Bất Dịch chưa bao giờ cảm thấy sợ hãi như lúc này, anh sợ lần nữa sẽ đánh mất Du Uyên Nhi, sợ rằng sẽ không còn một cơ hội nào nữa để bắt đầu lại.
“Xin lỗi, chuyện tôi không cho cậu biết vì lo cậu sẽ bị áp lực, tôi cũng không nên nghi ngờ cậu nhưng tôi không khống chế được cơn giận mới nói như vậy”
Tim Du Uyên Nhi đập nhanh một hồi cũng bình thường trở lại, cô không biết mình phải phản ứng như thế nào, không vui cũng chẳng còn buồn.
Một khi đã mất lòng tin thì khó có thể quên đi được, hôm nay Du Uyên Nhi phát hiện ra một bí mật lớn của Khang Bất Dịch không có nghĩa anh sẽ không còn bí mật khác giấu cô. Du Uyên Nhi đẩy Khang Bất Dịch ra, trên gương mặt không cảm xúc nói: “Mình muốn về nhà ngủ”
“Tôi đưa cậu về” Khang Bất Dịch cất giọng trầm trầm như lời thỏ thẻ, ánh mắt dõi theo nét mặt của Du Uyên Nhi.
“Làm phiền cậu rồi, cảm ơn cậu” Du Uyên Nhi khách sáo nói, cất bước ra khỏi phòng trước.
Khang Bất Dịch ngẩn người ra, tim như ngưng đập trước sự lạnh nhạt của Du Uyên Nhi.
Về đến trước cổng nhà, Du Uyên Nhi nhanh tay tự tháo nón trả cho Khang Bất Dịch thay vì để anh giúp như mọi khi.
“Cảm ơn cậu, đi đường cẩn thận”
Nói xong Du Uyên Nhi xoay lưng mở cửa cổng, phía sau truyền tới giọng nói có chút căng thẳng của Khang Bất Dịch: “Tôi biết sai rồi, cậu đừng giận nữa”
Du Uyên Nhi bất động hai giây, vẫn đẩy cửa vào nhà không quay đầu lại, đáp: “Mình không giận cậu”