Huấn luyện chuyên nghiệp về diễn xuất giúp cậu nhanh chóng trở thành một diễn viên xuất sắc có thể khống chế tốt cảm xúc, nét mặt, cũng rèn luyện tâm lý cậu càng thêm vững vàng. Đồng thời, cậu còn phải học thuộc làu làu toàn bộ thông tin chi tiết về tất cả quan chức Chính phủ, tướng lĩnh quan trọng trong quân đội và những nhân vật nổi tiếng trong giới kinh doanh.
Đến khi chuẩn bị mọi thứ xong xuôi, đã hơn bốn năm trôi qua kể từ thời điểm chiến hạm Ánh Sao nổ tung.
Nguyên soái đã xây dựng thân phận giả cho cậu: Dụ Nhiên, mồ côi cha mẹ, được cướp vũ trụ nhặt về nuôi, thức tỉnh thành Dẫn đường từ khi còn nhỏ, sức mạnh tinh thần đạt cấp S, thực thể là cáo chín đuôi rực lửa, năm nay 18 tuổi. Băng cướp của cậu bị diệt sạch trong một cuộc vây quét của Bộ Quân sự, chỉ còn một mình Dụ Nhiên sống sót, đào tẩu tới hành tinh B-73 nằm ở chòm sao Củ Xích hẻo lánh.
Hành tinh B-73 thuộc chòm sao Củ Xích là một trong các cứ điểm của tổ chức hắc ám. Đây là bí mật duy nhất Nguyên soái điều tra được trong mấy năm nay.
Nghe về thân phận mới của mình, Tạ Nhiên gật đầu: “Giả làm cướp vũ trụ chạy nạn xin vào tổ chức sẽ dễ có được sự tin tưởng của bọn họ hơn. Kể từ hôm nay, cháu tên Dụ Nhiên.”
Thân phận giả được ngụy tạo rất cẩn thận. Còn chuyện làm sao để Dụ Nhiên “đào tẩu tới hành tinh B-73” thì phải nhờ phía Nguyên soái hỗ trợ diễn một vở kịch.
Ngày Tạ Nhiên xuất phát, Tần Tiêu gặp riêng cậu, đè tay trên vai cậu, trầm giọng nói: “Tạ Nhiên, bắt đầu từ thời khắc này, cháu chính là nằm vùng do Bộ Quân sự Liên bang cử đi, làm nhiệm vụ thâm nhập tổ chức hắc ám, điều tra ra chân tướng phía sau màn. Ông lấy thân phận Nguyên soái Liên bang trao cho cháu quyền sinh sát, vào thời điểm tất yếu, cháu có thể giết bất kỳ kẻ nào cản trở nhiệm vụ của cháu. Chờ đến khi tất thảy được phơi bày, ông sẽ là nhân chứng của cháu.”
Tạ Nhiên chào Nguyên soái bằng động tác lễ nghi quân đội tiêu chuẩn: “Rõ! Cháu sẽ hoàn thành nhiệm vụ bằng hết khả năng!”
Hai ông cháu ôm lấy nhau từ biệt tại biệt thự.
Tần Tiêu nói: “Bảo vệ bản thân thật tốt.”
Tạ Nhiên gật đầu: “Vâng. Ông… Giữ sức khỏe.”
Đó là lần cuối cùng Tạ Nhiên gọi Tần Tiêu là ông. Từ đó về sau, hai người có gặp nhau cũng sẽ chỉ như người xa lạ.
Ngày 15 tháng 11 năm thiên văn thứ 499, Nguyên soái hạ lệnh cho Quân đoàn Báo Tuyết vây quét toán cướp vũ trụ xuất hiện gần khu vực chòm sao Củ Xích. Dụ Nhiên tìm cơ hội trà trộn vào băng cướp kia, ám thị tâm lý khiến bọn chúng nhận định rằng cậu cũng là cướp vũ trụ, đồng thời dẫn bọn chúng tới gần chòm sao Củ Xích.
Quân đoàn Báo Tuyết không nghi ngờ gì về mệnh lệnh của Nguyên soái, tới khu vực chòm sao Củ Xích đón lõng.
Vừa đụng độ, đôi bên lập tức khai hỏa. Trải qua một trận huyết chiến, đa số cướp vũ trụ đều bị giết ngay tại hiện trường. Dụ Nhiên lợi dụng kỹ thuật điều khiển đỉnh cao và khả năng tàng hình cực mạnh của cáo chín đuôi, chớp được cơ hội chạy trốn, đáp xuống hành tinh số hiệu B-73 thuộc chòm sao Củ Xích.
Vừa khéo, mấy hôm đó chính là thời gian “nhà từ thiện” Adeline tới viện trợ trẻ em nghèo trên hành tinh B-73. Dụ Nhiên giả vờ bị trọng thương để được Adeline cứu. Adeline nắm được thân phận của cậu, cũng thấy sức mạnh của thực thể tinh thần cáo chín đuôi, cho rằng người này hữu dụng nên báo về với tổ chức.
Dụ Nhiên gia nhập tổ chức hắc ám một cách hợp tình hợp lý.
Hơn một tháng sau, tổ chức giao nhiệm vụ diệt khẩu vài kẻ ở hành tinh B-73, những kẻ bị giải quyết đều là những tên không quá ngoan ngoãn với tổ chức. Trong tai nạn hầm mỏ, trùng hợp có một cặp vợ chồng họ Dụ trong số các nạn nhân, tổ chức cho Dụ Nhiên giả làm con của hai người đó, ẩn nấp tại tiệm bánh ngọt chờ thời cơ.
Rạng sáng ngày 1 tháng 1 năm thiên văn thứ 500, bầy thú bất ngờ tấn công căn cứ, Đội đặc chiến Liệp Ưng nhận nhiệm vụ tới cứu viện. Lục Tắc Hiên tìm thấy Dụ Nhiên bị thương trong tiệm bánh sập, duyên phận của hai người bắt đầu từ đây.
***
Lục Tắc Hiên đứng giữa cung điện ký ức, xem hết những điều đã bị Dụ Nhiên khóa kín.
Tim hắn như bị những sợi dây leo chi chít mũi nhọn thít lấy, cảm giác đau xót điên cuồng lan đi khắp nơi. Bất tri bất giác, hốc mắt hắn cũng cay cay, hoe đỏ. Thật khó lòng tưởng tượng nổi những năm qua Dụ Nhiên đã phải chịu nhiều đau đớn, khổ sở đến vậy.
Nhớ đến cảnh Dụ Nhiên bị xé lìa tay, chọc mù mắt, tim Lục Tắc Hiên như bị dao cứa, chỉ hận không thể chịu những đau đớn đó thay cậu.
Khổ sở Dụ Nhiên từng phải chịu khiến Lục Tắc Hiên xót xa không thôi, nhưng sự cơ trí, bình tĩnh của cậu lại khiến hắn thật lòng kính nể. Cậu gian nan thoát khỏi Địa Ngục, vất vả lắm mới về được nhà nhưng cậu không muốn yên phận sống nốt quãng đời còn lại. Thay vào đó, cậu chủ động đề nghị đảm nhận trọng trách nằm vùng…
Vì tìm ra chân tướng, cậu một lần nữa đưa thân vào hiểm cảnh.
Cậu thật sự rất kiên cường.
Lục Tắc Hiên siết chặt nắm tay, cố khiến bản thân bình tĩnh. Giờ tinh thần hai người đã dung hợp, nếu cảm xúc của Lục Tắc Hiên dao động quá mạnh sẽ làm Dụ Nhiên ngủ không ngon. Lục Tắc Hiên thở sâu, chầm chậm rời khỏi cung điện ký ức.
Ngay khi Lục Tắc Hiên ra ngoài, lá chắn là lớp bùn dày hơn mười mét lại xuất hiện, tiếp tục che giấu kỹ càng toàn bộ ký ức đó.
Không một ai ngờ rằng dưới lớp bùn dày nơi đáy hồ lại là bản tâm sạch sẽ nhất được Dụ Nhiên tiêu tốn rất nhiều sức mạnh tinh thần giấu đi.
Lục Tắc Hiên rời khỏi thế giới tinh thần. Hắn mở mắt, nhìn Dụ Nhiên đang ngủ say, cẩn thận đưa tay ra nhẹ nhàng chạm lên tóc cậu. Qua hơn một năm, tóc Dụ Nhiên đã mềm mại, bóng mượt, cảm giác dễ chịu ấy lan vào tận trong lòng hắn.
Lục Tắc Hiên khẽ nói: “Nhiên Nhiên, có lẽ tôi thật sự thích em rồi…”
Tạ Nhiên đáng yêu, hoạt bát lúc nhỏ, Dụ Nhiên bình tĩnh, kiên cường sau trắc trở. Cậu xuất chúng như thế, vừa khiến Lục Tắc Hiên canh cánh không yên, vừa khiến Lục Tắc Hiên xót xa thương yêu, tình nguyện dốc hết sức mình bảo vệ.
Khi mới phát hiện ra Dụ Nhiên lừa gạt mình, Lục Tắc Hiên quả thật từng tức giận, đau khổ. Nhưng hôm nay, khi đã biết toàn bộ chân tướng, lòng hắn chỉ còn lại thấu hiểu và trân trọng.
“Nhiên Nhiên, chắc chắn giờ em không còn hơi sức đâu nghĩ về chuyện tình cảm. Không sao, tôi sẽ không khiến em phải khó xử.”
“Em chỉ cần nhớ tôi là Lính gác của em, cam nguyện dùng cả tính mạng mình bảo vệ em.”
***
Sức mạnh tinh thần của Dụ Nhiên hao tổn nghiêm trọng nên cậu ngủ một giấc rất dài, đến tận trưa hôm sau mới mơ màng tỉnh dậy. Ngay khi mở mắt, cậu phát hiện mình đang nằm trong lòng Lục Tắc Hiên. Dụ Nhiên giật mình, day hai bên trán, ngồi dậy: “Tôi ngủ bao lâu rồi? Chắc nên đi tìm mọi người rồi nhỉ?”
Lục Tắc Hiên nói: “Chưa cần vội. Sức mạnh tinh thần của cậu tiêu hao nhiều lắm, cứ nghỉ thêm một hôm nữa đi.”
Dụ Nhiên cân nhắc, đáp: “Được, một ngày chắc cũng hồi phục tương đối đủ rồi, mai rồi đi tìm mọi người.” Đối diện với ánh mắt dịu dàng của Lục Tắc Hiên, Dụ Nhiên khẽ hỏi: “Ký ức của tôi, anh thấy cả rồi đúng không?”
Lục Tắc Hiên gật đầu: “Ừ.”
Dụ Nhiên: “Không muốn hỏi gì sao?”
Lục Tắc Hiên im lặng một lát rồi mới nói: “Không. Nếu là tôi, tôi cũng sẽ lựa chọn giống cậu.”
Dụ Nhiên thấy khá ấm lòng. Đúng vậy, nếu khi đó là Quân đoàn Liệp Ưng gặp chuyện không may, cha mẹ Lục Tắc Hiên hy sinh, chắc chắn hắn cũng sẽ nỗ lực sống sót, đồng thời tình nguyện trở thành nằm vùng để tìm ra kẻ thủ ác sau màn.
Thực ra quan điểm của hai người rất giống nhau, đây cũng là mấu chốt khiến Dụ Nhiên lựa chọn hợp tác với Lục Tắc Hiên.
Hai người liếc nhìn nhau, Dụ Nhiên không thấy chút thương hại nào trong mắt Lục Tắc Hiên mà chỉ có sự tin tưởng ngập tràn.
Điều này khiến tâm trạng cậu thoải mái hơn nhiều. Cậu không thích bị người khác thương hại.
Lục Tắc Hiên nhẹ nhàng ôm vai Dụ Nhiên, khẽ nói trong đầu: “Nhiên Nhiên, chuyện trước kia đều đã qua, không thể nào thay đổi được. Nhưng về sau, cậu sẽ không đơn độc nữa. Nếu mệt thì cứ dựa vào tôi, có tâm sự cũng có thể nói với tôi, chúng ta đã liên kết tinh thần rồi, trong thế giới tâm trí không ai khác vào được, cậu có thể tìm tôi bất cứ lúc nào.”
Dụ Nhiên rất bất ngờ. Mấy năm qua, cậu luôn cô độc, một mình chịu đựng từng ngày trôi qua cũng không dễ dàng gì. Nhưng hiện tại, cậu có Lục Tắc Hiên, đối phương cùng cậu đối mặt với những khó khăn trước mắt, cậu cũng có thể thể bàn bạc mọi kế hoạch cùng hắn…
Thần kỳ hơn là sau khi liên kết tinh thần, hai người đối thoại kín cũng không cần kết nối tua ý thức nữa.
Thậm chí không cần dùng mắt để nhìn đối phương.
Kể cả hai người có đấu lưng với nhau, mỗi người làm một chuyện nhưng trong thế giới tinh thần chung, hai người vẫn có thể trao đổi bất cứ lúc nào. Quan trọng hơn nữa là trao đổi tinh thần mà không bị ai khác biết.
Kể cả ngay trước mắt tổ chức hắc ám, hai người vẫn có thể nói chuyện trong thế giới tinh thần.
Dụ Nhiên cười nói: “Cảm giác liên kết tinh thần này thật kỳ diệu.”
Tâm trạng cậu rất tốt, tuy không biết cảm xúc này là gì nhưng cậu cảm thấy đây là lần đầu tiên cậu được yên tâm đ ến thế trong mấy năm trở lại đây.
Trước kia cậu cho rằng chỉ có hai chú cáo sẽ mãi mãi không rời bỏ mình, nhưng hiện tại… Lục Tắc Hiên cũng sẽ bên cậu, dù gì tinh thần hai người đã được trói buộc cùng nhau. Hóa ra cảm giác có người bầu bạn lại an t âm đến thế.
Dụ Nhiên thôi mỉm cười, chợt nhớ ra một chuyện: “Phải rồi, tranh thủ hôm nay tôi khôi phục sức mạnh tinh thần, anh luyện diễn xuất cùng tôi chút.”
Lục Tắc Hiên giật mình: “Luyện diễn xuất?”
Dụ Nhiên nói: “Đến khi tôi đưa anh ra ngoài, anh phải trở thành con rối của tôi rồi. Anh biết diễn vai con rối thế nào chứ?”
Lục Tắc Hiên ngẫm nghĩ một lát, trưng ra bộ mặt lạnh lùng, cứng đơ: “Thế này?”
Dụ Nhiên bật cười: “Giống đấy.”
Tính cách bình thường của Lục Tắc Hiên đúng là khá lạnh lùng, diễn vai “con rối mặt liệt không có tư duy” không khó cho hắn lắm. Nhưng muốn giữ bộ mặt liệt này mọi lúc mọi nơi, dù Dụ Nhiên có nói gì, làm gì cũng không thay đổi thì độ khó vẫn rất cao.
Hai người bắt đầu luyện tập diễn xuất trên lưng nhện chúa.
Trên đỉnh đầu, rất nhiều nhện nhỏ đang kêu vo ve.
[Mấy cậu có thấy tâm trạng Dụ Nhiên tốt hơn hẳn lúc trước không] [Hồi trước ở hành tinh Nhện Đỏ, cậu ấy toàn ngơ ngẩn một mình, trông thương lắm] [Lần này dẫn thêm một người kỳ lạ về cùng, hình như cậu ấy không buồn như thế nữa]Nữ hoàng nghe đám nhện líu ríu bàn luận, dịu dàng nói: “Bởi vì cậu ấy có đồng bọn, cậu ấy không cô đơn.”
Con người là động vật quần cư, trong ba năm ở đây, bà có thể cảm nhận được nỗi cô độc dưới đáy lòng cậu. Nhưng lần này trở về, tâm trạng Nhiên Nhiên đã tốt hơn nhiều. Bà đoán Nhiên Nhiên đã gặp được người có thể tin tưởng nên mới dám thả lỏng, ngủ trong lòng đối phương như thế nhỉ?
So với nhện chúa, cuộc đời của con người rất ngắn. Hy vọng hai người họ có thể bầu bạn, bên nhau đi nốt quãng đường còn lại.