Trì Sính cử động đôi môi mỏng tràn đầy vị dương cương: “Ở chỗ tôi, hoàn toàn có thể đánh tan nỗi lo đó.”
“Cũng chỉ mình anh dám nói thế.”
Nhạc Duyệt chép miệng, thật ra trong lòng thì đang phơi phới, cũng chỉ có bạn trai của cô xứng nói câu này.
Xe mất cả tiếng mới đến nhà Nhạc Duyệt, trước khi xuống xe, Nhạc Duyệt không khỏi cảm khái: “Nhà em quả thật quá hẻo lánh, nếu có nhà trong khu trung tâm thì tốt rồi.”
…
Không ngoài dự liệu của Trì Sính, Ngô Sở Úy giống như lừa con không nhanh nhạy, quất một roi mới chịu đi một bước, không cho chút kích thích thì vẫn luôn lề mề tại chỗ. Còn không phải sao, tối qua thấy hắn và Nhạc Duyệt cùng lái xe về, hôm nay đã không đánh bóng rổ nữa, mà đi thẳng đến bãi đậu xe, nằm trên đầu xe của Trì Sính hút thuốc, rất có khí phách.
Thấy Trì Sính bước qua, Ngô Sở Úy nhảy xuống, lấy chân dụi tắt điếu thuốc.
“Làm gì vậy?” Trì Sính hỏi.
Ngô Sở Úy lười biếng đảo mắt nhìn quanh, bâng quơ nói: “Không có gì, trông xe.”
Trì Sính trực tiếp mở cửa xe chui vào.
Ngô Sở Úy tì lên cửa sổ xe Trì Sính, con mắt đen bóng nhìn hắn.
“Tôi quyết định bán rắn rồi sẽ mua một chiếc xe second hand, xe của anh khi nào thì bán? Bao nhiêu tiền?”
“Mới mua năm ngoái, tính hết thì hơn sáu trăm ngàn.” Trì Sính đáp đúng sự thật.
Ngô Sở Úy duỗi tay đến vô lăng, tỉ mỉ sờ mó vỏ da bên ngoài.
“Sáu mươi ngàn bán không?”
Trì Sính giữ cánh tay đang làm bậy của Ngô Sở Úy, nói xa xôi: “Thêm cậu vào thì tôi sẽ bán.”
Ngô Sở Úy nhíu mày, “Để tôi vào ngồi thử đã.”
Đã từng ngồi mấy chục lần rồi, lúc này mới nhớ ra muốn thử, dù là đồ ngu cũng nghe ra được y có ý khác. Đương nhiên, Ngô Sở Úy một chút cũng không ngốc, y biết đối phó với loại người như Trì Sính thì phải dùng những mánh vụng về này.
Sau khi lên xe, Ngô Sở Úy giả vờ quan sát hoàn cảnh trong xe một chút, cảm thấy chưa nghiệm được đến đâu, lại nói với Trì Sính: “Tôi có thể lái thử không?”
“Tùy tiện.” Trì Sính nói.
Thế là, chiếc xe được lái đến nơi ở của Trì Sính.
“Được, xe không tồi.”
Mục đích cản trở Nhạc Duyệt và Trì Sính gặp mặt đã đạt được, Ngô Sở Úy định toàn thân trở lui.
Trì Sính nói: “Để tôi đưa cậu về.”
Ngô Sở Úy vội xua tay: “Đừng để ý, tôi tự về là được rồi.”
“Tôi đang định đi đón bạn gái, cũng thuận đường, lên xe đi.”
Coi như anh lợi hại!… Ngô Sở Úy thanh giọng, “Tôi hơi khát, hay vào chỗ anh ngồi một lát đi, uống miếng nước hãy đi?”
Trì Sính không nói gì, nhìn chằm chằm Ngô Sở Úy.
Ngô Sở Úy nhìn trả lại.
Một lúc sau, Trì Sính bước đi trước, xách thắt lưng quần Ngô Sở Úy lôi y vào