Lục Yến cắn chặt răng, đột nhiên bứt ra, thổi tắt ánh nến.
Ánh trăng thanh lệ tiến vào trong thất.
Lục Yến quỳ trước người nàng, nắm lấy mắt cá chân nàng nâng lên cao.
Đây thật sự là một tư thế rất dễ phát lực.
Thẩm Chân biết bản thân sẽ không chịu nổi, không khỏi nuốt nước miếng, thấp giọng lẩm bẩm nói: “Không được.”
Giọng nói vừa dứt, một cổ lửa nóng đã chống lên chốn đào nguyên, “Ta sẽ nhẹ nhàng.”
Cũng may người này tuân thủ hứa hẹn, dù gân xanh trên tay nhô lên cũng chưa từng tùy ý. Tình đến chỗ sâu, theo tiếng than nhỏ rời rạc của Thẩm Chân, Lục Yến nắm lấy tay nàng, cùng nàng mười ngón tay đan xen, kết thúc cũng không tách ra.
Một lúc lâu qua đi, hắn vòng lấy eo nàng, áp cánh mũi cao thẳng khảm nhập cổ nàng, trong hô hấp vẫn phảng phất mang theo hương rượu nhè nhẹ.
Đúng lúc này, bên ngoài xuất hiện một trận tiếng bước chân.
Đường Nguyệt nói: “Đã trễ thế này, Dương thị vệ còn có chuyện gì sao?”
Dương Tông nói với Đường Nguyệt: “Thế tử gia hôm nay uống không ít rượu, cô nhớ rõ đưa thuốc giải rượu này cho phu nhân.”
Phu nhân.
Lời này vừa ra, Thẩm Chân đang nhắm mắt nghỉ ngơi bỗng dưng mở mắt.
Kỳ thật, từ hồi còn trong hành trình ở Dương Châu, Dương Tông và Đường Nguyệt vẫn thường lén lút kêu Thẩm Chân như vậy, Lục Yến từng nghe thấy hai lần nhưng cũng không sửa lại, thường xuyên gọi qua lại gọi lại, Dương Tông đã sớm kêu thuận miệng.
Nhưng mà Thẩm Chân lại là lần đầu tiên nghe thấy xưng hô này.
Cách một cửa sổ, mỗi một câu chữ đều rõ ràng.
Trên mặt Thẩm Chân toàn vẻ xấu hổ.
Lục Yến nghiêng đầu xem nàng, “Nghe thấy được?”
Đôi mắt xinh đẹp chớp chớp, Thẩm Chân thấp giọng nói: “Đại nhân yên tâm, ta không nghe thấy.”
Biểu tình, ngữ khí của nàng làm hắn bất ngờ.
Ánh mắt Lục Yến bỗng càng lúc càng tối, không còn ý cười. Một khắc đổi sắc mặt kia, nhu tình mất sạch mà thay thế chỉ có lạnh nhạt, xa cách nàng quen thuộc nhất.
Thẩm Chân cho rằng, người này hẳn là đối với việc Dương thị vệ nói lỡ nên mới tức giận.
Lại nói, từ trước đến nay Dương thị vệ đối với nàng không tồi…… Nàng cắn môi dưới, dùng ngón trỏ chọc giữa mày đang nhíu lại của hắn, giúp Dương Tông nói một câu, “Dương thị vệ chỉ là nhất thời lỡ lời, đại nhân đừng phạt hắn.”
Lục Yến quay đầu lại nhìn nàng.
Một màn xa xôi trong ký ức đột nhiên hiện ra trước mắt.
Hắn từng hỏi nàng, “Cô biết chính mình là thân phận gì chưa?”
Nàng đáp, “Là ngoại thất của đại nhân.”
Nghĩ tới đây, Lục Yến trầm mặc.
Nàng có thể nghĩ như thế, hắn cũng không cảm thấy ngoài ý muốn.
Tùy Ngọc nói không sai, hắn thật sự khi dễ nàng không ít.
Nam nhân thở dài một hơi.
Vẻ mặt ghiêm túc như gặp chuyện lạ, nhìn nàng nói: “Thẩm Chân, hắn cũng chưa nói sai, ta phạt hắn làm gì?”
– – Vào Wattpad đọc để ủng hộ editor nha!!!l —
***
Lý Đệ từ Công Bộ hạ trị liền thấy một gã sai vặt chạy tới, nói nhỏ: “Đại nhân, hôm nay Bình Dương hầu gặp mặt Thái Tử.”
Bước chân Lý Đệ dừng lại, nghiêm túc nói: “Ở bên ngoài hay ở Đông Cung?”
“Là ở Đông Cung.”
Lý Đệ trầm mặc một lúc lâu.
Nếu như gặp bên ngoài vậy còn còn có thể nói là ôn chuyện, nếu như gặp ở Đông Cung, vậy coi như chuyện Bình Dương hầu đứng bên Thái Tử đã được xác định.
Lý Đệ cong thân vào xe ngựa, gã sai vặt nói: “Đại nhân, hồi phủ sao ạ?”
“Không, đi thành phía đông trước.”
***
Lúc lên đèn, Lý Đệ xách theo một hộp đồ ăn trở về phủ.
Một tỳ nữ chạy tới nói: “Di nương, đại nhân đã trở lại, trong tay ngài ấy còn cầm hộp đồ ăn nữa, chắc là mua cho ngài.”
Khóe miệng Hà Uyển Như dâng ý cười, một tay chống eo, một tay ôm bụng, chậm rãi đi về hướng cửa.
Nhưng nàng ta vừa nhìn thấy lại là Lý Đệ đang đi về hướng chủ viện.
Hà Uyển Như nhìn bụng nhỏ của mình, hít sâu một hơi, hốc mắt ướt át.
Kỳ thật, Lý Đệ có chút thích Thẩm Nhiễm, Hà Uyển Như làm sao không biết?
Nhưng nam nhân kia vẽ cho nàng một chiếc bánh nướng lớn, luôn vào lúc nàng kề bên vực thẳm lại trấn an nàng.
Không ai biết, khoảng thời gian lúc Lý Đệ và Thẩm Nhiễm còn ân ái, Hà Uyển Như, thê tử Lý Đệ cưới hỏi đàng hoàng từng một mình tới Trường An.
Trường An phồn hoa làm nàng ta hoa cả mắt, trên đường người xen kẽ người, nàng ta đứng giữa đám người cảm thấy có chút khó thở.
Đang lúc nàng ta đứng trong một góc, chuẩn bị quay về, chợt thấy mặt Lý Đệ tràn đầy ý cười, duỗi tay về phía xe ngựa, ngay sau đó, một vị nữ tử mang mũ có rèm bước xuống dưới.
Từ một khắc kia, nàng ta vẫn luôn mong đợi Thẩm gia rơi đài, cho nên vào lúc Thẩm gia chân chính rơi đài đó, nàng ta gần như đã mừng tới khóc thành tiếng.