Mỗi cặp đôi đều không giống nhau, mỗingười đều có tình yêu tuyệt vời của riêng mình! Chỉ cần tâm hồn thỏamãn, sẽ không cần thấy hâm mộ!
Để lúc xuống núi khỏi phải mang nặng,lại không vứt đồ đi, sau khi cho những nhóm mang thiếu đồ ăn một ít,thức ăn còn lại đều ở trong bụng bốn người.
Đến phút cuối, bốn người ăn bụng trònvo, quyết định đi bộ để tiêu thức ăn, đêm thu gió núi thổi nhè nhẹ, nắmtay người yêu, thời gian trôi qua thật yên tĩnh, chỉ cần như thế.
Lúc trở về nhà khách đã 9:30, leo núicả một ngày, phần lớn mọi người đều sớm đi ngủ. Bốn người Cố Hàm Ninh đi ra khỏi thang máy, đi nhẹ nhàng đến cửa phòng, lúc đi đến cửa phòng,Phương Mẫn quay đầu cười đưa chìa khóa.
“Này, cho cậu. Ngủ đi, mai còn đi nữa!” Vừa nói vừa cười, kéo Vạn Thành đang đỏ mặt đi qua phòng của các cô, đi về phía trước.
Cố Hàm Ninh cười vẫy tay chào bọn họ,lúc quay đầu thì thấy Triệu Thừa Dư đang nhướn mày, khóe môi cong lên,cúi đầu nói nhỏ bên tai cô: “Thì ra hai người đã sớm bàn bạc, anh cònkhông hiểu tại sao Vạn Thành lại đỏ mặt, còn nóng đến mức như thế, thìra là trong lòng cậu ta đã nóng rồi…”
Hơi thở ấm áp phả bên tai Cố Hàm Ninh,có chút ngứa, cô rụt đầu cười, bước nhanh đến cửa, vừa mở cửa ra, vừaquay đầu cười híp mắt nói: “Ừ, thật ra em thì không sao hết, nếu như anh thích ở một phòng cùng Vạn Thành thì bây giờ đổi lại vẫn còn kịp.”
Nói xong nhanh chóng mở cửa chạy vào, vừa đến cửa phòng tắm thì tay bị kéo lại.
”Cạch” một tiếng, cửa phía sau bọn họđóng lại, trong lòng Cố Hàm Ninh khẽ run một cái, cả người chợt nhẹ,nhanh chóng được bế bổng lên.
“Aaaa…” Cô sợ hãi kêu lên một tiếng, vội vàng vươn tay ôm lấy cổ Triệu Thừa Dư, cười giận: “Làm gì vậy? Buông em xuống”
”Không phải em vừa nói muốn tắm sao?Không bằng bây giờ anh giúp em tắm rửa?” Triệu Thừa Dư nhíu mày cười,tay ôm Cố Hàm Ninh, mạnh mẽ mà có lực, bước chân vững vàng đi vào phòngtắm.
“Này, đợi một chút, tự em cởi…”
“Ô…Em còn chưa đánh răng…. Em, em vừa ăn tỏi đấy….”
“Triệu Thừa Dư! Anh đừng. . . A. .”
“Chờ một chút. . .”
Tiếng kháng nghị đứt quãng dần yếu đi,thay vào là tiếng thở dốc trầm thấp cùng tiếng rên khẽ nhẹ nhàng quanhquẩn trong phòng tắm.
Cố Hàm Ninh khép hờ mắt thở gấp, va chạm nhẹ hoặc mạnh lần lượt khiến cho cô chạm vào gạch men sứ lạnh buốt lúcnhẹ lúc nặng, phần lưng trơn nhẵn truyền tới cảm giác mát lạnh hơi đauđớn, tất cả đều không thể xóa bỏ được nóng rực ở trong lòng
Vòi sen mở mức to nhất, nước ấm chảytrên hai thân thể quấn chặt nhau, dọc theo cả người chảy xuống mặt đất,cả người bọn họ ướt sũng, không thể phân biệt được đâu là mồ hôi đâu lànước. Cố Hàm Ninh cảm thấy tầm mắt bắt đầu mơ hồ, càng lúc càng hoa mắtchóng mặt…
“Ting tong”, khi chuông cửa vang lêncũng là lúc Triệu Thừa Dư vừa khoác áo tắm lên, cúi đầu buộc thắt lưng,những giọt nước theo động tác cúi đầu của cậu chảy xuống vạt áo. Nghethấy tiếng chuống cửa vang lên, cậu nhíu mày, xoay người nhặt điện thoại rơi trên sàn nhìn đồng hồ.
Mười một giờ mười lăm phút.
Giờ này còn ai đến gõ cửa?
Triệu Thừa Dư tóc tai lộn xộn còn ẩmướt, nhìn ra ngoài qua mắt mèo trên cánh cửa, khi ngẩng đầu lên khẽ nhíu mày, khoé miệng nhếch lên, tỏ vẻ thoả mãn đầy hứng thú, vuốt cằm, khichuông cửa vang lên lần thứ hai, tâm tình vô cùng tốt mở cửa ra.
Cửa phòng từ từ mở ra, xuất hiện trongtầm mắt Triệu Thừa Dư là gương mặt sáng sủa tươi cười của Tưởng Cẩn Du,nhưng khi nhìn thấy rõ người đang đứng sau cánh cửa, trong nháy mắt cứng đờ người, mở to mắt không thể tin nổi nhìn chằm chằm thân hình cao lớnđang đứng ở cửa mà cậu không ngờ tới, cố chớp chớp mắt, người không nênxuất hiện kia cũng không hề biến mất.
Khoé miệng khẽ nhếch, gương mặt thả lỏng cho thấy tâm trạng đối phương đang rất tốt, trên người khoác một chiếcáo bông trắng lộ ra làn da sậm màu, mái tóc ướt đẫm vẫn còn nhỏ xuốngnhững giọt nước li ti, một vài giọt rơi trên mi, anh giơ tay tùy ý lauđi.
Tưởng Cẩn Du cảm thấy trong lòng nặng trình trịch, rơi thẳng xuống vực sâu.
Không thể nào. . .
“Em tìm chị Cố. . . mấy người đổi phòngcho nhau sao? Em ấn chuông cửa nhầm, xin lỗi anh. . .” Tưởng Cẩn Dutrong đầu hoảng loạn cố tìm ra lí do. Hẳn là bọn họ đổi phòng? Đúng vậykhông sai, hai mắt cậu sáng rực lên, vì tìm được lí do hợp lí mà thảlỏng. Nhất định là như vậy không sai được !
“À, nếu cậu muốn tìm Cố Hàm Ninh thìkhông phải đi nhầm phòng đâu, cô ấy đang tắm, cậu có chuyện gì tôi cóthể chuyển lời giúp.” Triệu Thừa Dư một tay tựa vào khung cửa, ung dungđứng ở ngưỡng cửa, chặn ánh mắt dò xét của đối phương, khóe môi lại cong thêm một chút, cảm thấy vô cùng hài lòng với biểu cảm mờ mịt hoảng loạn của đối phương.
“Sao lại đứng ở cửa?” Cố Hàm Ninh ra khỏi phòng tắm, thấy bóng lưng Triệu Thừa Dư đứng chắn ở cửa, hơi thắc mắc.
Triệu Thừa Dư xoay người thì thấy Cố Hàm Ninh vừa ra phòng tắm, tóc dài đen nhánh hơi ẩm ướt rối tung ở trênvai, làm ướt bờ vai và cả khoảng áo tắm trước ngực.
“Là cậu đàn em Tưởng, cậu ấy tìm em.”Triệu Thừa Dư tâm tình rất tốt đi qua, nhẹ nhàng vén mấy sợi tóc ướtdính trên má Cố Hàm Ninh vuốt ra sau tai, đưa tay kéo lại cổ áo hơi mởrộng của cô, từ góc nhìn của anh có thể thấy rất rõ độ cong nơi trắngnõn lộ ra kia, ánh mắt dần tối.
Thôi, trước hết đuổi cái người không liên quan kia đi rồi hãy nói!
Triệu Thừa Dư buông bàn tay đang chỉnhcổ áo của Cố Hàm Ninh, chuyển tầm mắt, nhìn chằm chằm đôi chân trầntrắng nõn lộ ra khỏi áo tắm của Cố Hàm Ninh nhíu nhíu mày.
Đúng là không biết nặng nhẹ.
Triệu Thừa Dư chỉnh lại đai lưng của Cố Hàm Ninh, sau đó mới ôm hông cô đi đến phía cửa ra vào.
Ngoài cửa, Tưởng Cẩn Du trợn mắt nhìnchằm chằm hai người cùng mặc một loại áo tắm ở trong phòng, trong nháymắt đã hoá đá, chỉ cảm thấy hơi lạnh dội từ trên đầu xuống, cả người từtrên xuống dưới rét run.
“À, là cậu, đã muộn thế này, có chuyện gì không?”
Đúng thế, hai người rõ ràng là vừa tắm xong, đều mặc áo tắm, lại muộn thế này, rút cuộc thì chuyện gì?
Không thể nào, chị Cố trong trắng không tỳ vết chút cỡ nào! Không thể nào!