Được Nguyễn Nam Chúc nhắc tới như vậy, Phong Vĩnh Nhạc vỗ tay bừng tỉnh nói: “Đúng vậy, hình như đúng là không có nhìn thấy bác sĩ, chỉ thấy có mấy hộ sĩ ——” Hơn nữa thái độ của mỗi người đều lạnh nhạt, nhìn thấy bọn họ cũng như không thấy.
“Cho nên bác sĩ đâu?” Nguyễn Nam Chúc nói.
Lâm Thu Thạch nghĩ nghĩ hôm qua bọn họ nhìn thấy bản đồ phân công năng từng khu ở tầng một, gõ chữ nói: Tôi nhớ tầng sáu là văn phòng của bác sĩ đúng không?
Nguyễn Nam Chúc: “Đúng vậy.”
Lâm Thu Thạch: Hình như đều bị khóa, chúng ta đi lên xem?
“Được.” Nguyễn Nam Chúc đồng ý đề nghị của Lâm Thu Thạch.
Trên thực tế phòng ở viện điều dưỡng này đa số đều bị khóa, nếu kiểm tra từng phòng một quả thực là chuyện không thể. Cho nên chỉ có thể tìm một phòng làm mục tiêu trước, lại mở khóa kiểm tra.
Trong lòng Lâm Thu Thạch nghĩ may mắn có Nguyễn Nam Chúc theo bên người, hơn nữa bắt đầu nghiêm túc tự hỏi bản thân sau khi ra ngoài có cần học tay nghề mở khóa cửa này hay không……
Đa số các tầng đều chứa người bệnh, bọn họ mặc đồ bệnh nhân, có người lang thang không mục đích trên hành lang, có người dại ra ngồi ở góc tường, có lẩm bẩm tự nói, như là đang đối thoại cùng một thứ không tồn tại. Rõ ràng là nơi điều trị bệnh phổi, lại giống như một bệnh viện tâm thần tiêu chuẩn.
Nhưng tầng sáu lại rất yên tĩnh, không có người bệnh, không có hộ sĩ, toàn bộ hành lang đều bao phủ trong ánh sáng ảm đạm, như là hình ảnh cũ xưa trong phim điện ảnh.
Nguyễn Nam Chúc lên tầng sáu, tìm tới phòng viện trưởng trước.
Phòng viện trưởng ở chính giữa hành lang, cửa khoá chặt, nhìn không ra tình huống bên trong.
Nguyễn Nam Chúc nói: “Dịch ra.”
Lâm Thu Thạch cùng Phong Vĩnh Nhạc nghiêng thân, để Nguyễn Nam Chúc mở cửa.
Khoảng hai ba giây sau, khoá trước mặt theo tiếng mở ra, Nguyễn Nam Chúc không mở thẳng cửa, mà là cực kỳ cẩn thận hé một cái khe, quan sát tình huống bên trong trước.
Trong phòng rất yên tĩnh, như là cũng không có chỗ nào nguy hiểm.
Hắn lần mò vách tường cạnh cửa, tìm được công tắc đèn trong phòng, tạch một tiếng vang nhỏ, ánh sáng trắng bệch bao phủ toàn bộ văn phòng.
Lâm Thu Thạch đi theo Nguyễn Nam Chúc vào trong, vừa vào, ánh mắt hắn liền bị vách tường hấp dẫn.
Chỉ thấy trên vách tường trước mặt, lại treo đầy di ảnh, biểu tình của người trên những bức di ảnh này lạnh nhạt cứng đờ, tầm mắt lạnh băng dường như có thể từ bên trong khung tranh bắn ra ngoài. Mà bọn họ đều có một điểm giống nhau, đó là mặc đồng phục bác sĩ.
Mà Lâm Thu Thạch rất nhanh liền chú ý tới, ở chỗ cao nhất trên bức tường ảnh, có một khung tranh trống.
Ba người nhìn khung ảnh trống kia lâm vào trầm mặc.
“Đây là để cho ai?” Phong Vĩnh Nhạc cười gượng.
Không ai biết đáp án.
Nguyễn Nam Chúc nhìn bức tường ảnh một lát, liền dời ánh mắt. Ba người bắt đầu tìm kiếm ở trong phòng. Rất nhanh bọn họ liền có thu hoạch, ở một góc ngăn kéo, Lâm Thu Thạch phát hiện một tấm ảnh, trong ảnh chụp một nam nhân trung niên, bộ dáng còn tính là anh tuấn, tóc ngắn màu vàng kim, lộ ra nụ cười trầm ổn. Mà hấp dẫn ánh nhìn nhất, lại là đồ bác sĩ hắn mặc.
Lâm Thu Thạch cầm tấm ảnh này so với đống ảnh trên tường, quả nhiên vẫn chưa thấy di ảnh của người này.
“Không có.” Nguyễn Nam Chúc tiếp lời.
“Vậy là để lại cho hắn à……” Phong Vĩnh Nhạc nói, “Có thể chìa khóa ở trong khung ảnh hay không.”
Nguyễn Nam Chúc nghĩ nghĩ: “Cậu gỡ khung ảnh trống xuống xem.”
Phong Vĩnh Nhạc gật gật đầu, tìm cái ghế dẫm lên, cậu ta vươn tay, cầm lấy khung ảnh liền nhấc khung ảnh ra khỏi đinh.
“Chỉ là một cái khung trống thôi.” Phong Vĩnh Nhạc nói, “Dường như không có gì đặc biệt.” Cậu ta lật lật hai mặt, cũng không phát hiện thứ gì đặc biệt trong khung ảnh.
Vốn dĩ Lâm Thu Thạch cũng đang cúi đầu xem cái khung, lại chợt rùng mình, cảm thấy một tầm mắt quái dị. Hắn hồ nghi ngẩng đầu, hướng tới nơi tầm mắt đó nhìn lại, sau khi biết nơi tầm mắt phát ra, phía sau lưng liền nổi lên một tầng mồ hôi lạnh.
Chỉ thấy thứ nhìn chằm chằm hắn, lại là di ảnh trên vách tường.
Ánh mắt những di ảnh này lúc mới đầu đang nhìn thẳng biến thành liếc mắt nhìn, hầu như mỗi một tấm di ảnh đều đang liếc mắt nhìn bọn hắn chằm chằm, biểu tình trắng bệch cứng đờ, xứng với ánh mắt tử khí trầm trầm kia, làm Lâm Thu Thạch cảm thấy có mùi bất ổn. Hắn lập tức vươn tay, kéo tay áo Nguyễn Nam Chúc.
Nguyễn Nam Chúc chú ý tới biểu tình Lâm Thu Thạch không đúng, hướng tới nơi ánh mắt hắn nhìn lại, cũng thấy được biến hóa trên di ảnh.
Mà lúc này, biến hoá lại đang dần dần tăng lên.
Đôi mắt trong di ảnh bắt đầu chậm rãi di chuyển, cứ như là người chết trong khung ảnh muốn sống lại, khung tranh cũng bắt đầu chấn động theo, Lâm Thu Thạch trợn tròn đôi mắt —— hắn nhìn thấy một người trên tấm di ảnh, lại đang từ từ duỗi tay, một bộ muốn từ bên trong ảnh chụp bò ra ngoài.
Nếu là người bình thường, nhìn thấy tình cảnh này chắc chắn liền luống cuống.
Nhưng Nguyễn Nam Chúc kinh nghiệm phong phú, hắn nhìn khung ảnh trống trong tay mình, động tác tiếp theo là lập tức leo lên ghế, treo khung ảnh trống trở về chỗ cũ.
Sau khi khung ảnh trở về vị trí cũ, mọi biến hóa đều ngừng.
Người trong di ảnh lại khôi phục biểu tình lạnh nhạt, con ngươi vô thần nhìn chăm chú về phía trước, như là hết thảy vừa rồi bọn họ nhìn thấy chỉ là ảo giác.
Phong Vĩnh Nhạc duỗi tay lau mồ hôi lạnh trên trán, mắng câu thô tục: “Vãi chưởng, làm tôi sợ muốn chết.”
Trong lòng Lâm Thu Thạch cũng còn sợ hãi.
Nguyễn Nam Chúc nói: “Chìa khóa có thể ở trong khung ảnh hay không?”
“Nhưng không phải vừa rồi mới kiểm tra sao?” Phong Vĩnh Nhạc cười gượng, “Trong khung ảnh không có gì cả……”
Nguyễn Nam Chúc nhìn hắn một cái: “Cậu không phát hiện trong khung ảnh thiếu thứ gì à?”
Phong Vĩnh Nhạc sửng sốt.
Lâm Thu Thạch lại đã hiểu ý Nguyễn Nam Chúc, trong khung ảnh đúng là đã thiếu một thứ —— thiếu một tấm di ảnh vốn nên xuất hiện ở trong.
“Thiếu di ảnh?” Phong Vĩnh Nhạc cũng đã hiểu.
Nguyễn Nam Chúc gật gật đầu.
“Chúng ta đây phải đi đâu tìm di ảnh chứ.” Phong Vĩnh Nhạc cười khổ, “Viện điều dưỡng này lớn như vậy……”
“Chung quy sẽ tìm được.” Nguyễn Nam Chúc nói, “Đi trước đã.”
Bọn họ rời khỏi phòng viện trưởng, Nguyễn Nam Chúc khoá lại ổ khoá.
Chìa khóa có vẻ đã có manh mối, nhưng cửa vẫn là không có manh mối nào. Bọn họ dạo hết một tầng lầu, tìm kiếm mỗi một góc, lại vẫn không phát hiện bất cứ dấu vết gì là có đường hầm tồn tại.
Ngay lúc Lâm Thu Thạch cho rằng bọn họ sẽ không có tiến triển gì mang tính đột phá, Phong Vĩnh Nhạc lại có phát hiện mới, cậu ta tìm thấy một căn phòng.
Phòng này vốn là đã bị khóa, chẳng qua ổ khóa đã bị ai đó phá, vì thế Phong Vĩnh Nhạc liền đẩy cửa ra.
Cửa này vừa mở, doạ cậu ta nhảy dựng một cái, chỉ thấy trong căn phòng rộng mở, chất đầy những cái túi màu đen. Những chiếc túi này nhìn từ hình dạng, rõ ràng chính là túi bọc thi dùng để trùm thi thể.
“Vãi chưởng ——” Phong Vĩnh Nhạc thấp giọng gọi Lâm Thu Thạch cùng Nguyễn Nam Chúc, “Mọi người mau đến xem!”
Lâm Thu Thạch cùng Nguyễn Nam Chúc đi tới cửa phòng, cũng trông thấy những túi thi thể rậm rạp chồng chất lên nhau.
“Bọn họ không xử lý những thi thể này sao?” Phong Vĩnh Nhạc lẩm bẩm.
Nguyễn Nam Chúc nhíu mày: “Cậu nói cái gì?”
“Tôi đang nói bọn họ không xử lý những thi thể này sao ——” Trong phòng đã bắt đầu bốc lên mùi thối rữa, ngửi thấy cực kỳ ghê tởm, Phong Vĩnh Nhạc nói: “Làm sao vậy?”
Nguyễn Nam Chúc nói: “Có lẽ đây là một cửa đột phá, nếu bọn họ cần xử lý thi thể……”
Lâm Thu Thạch ngầm hiểu: Ý cậu là tác dụng của đường hầm kia?
Nguyễn Nam Chúc gật gật đầu.
Lâm Thu Thạch nói: Cũng là một ý.
Theo như bối cảnh bên trong manh mối, đường hầm là địa điểm dùng để xử lý thi thể, trước mắt nếu yêu cầu xử lý những túi thi chồng chất này, như vậy chắc chắn sẽ phải đưa tới nơi gần với đường hầm. Bọn họ chỉ cần đi theo là được.
Tuy rằng có ý tưởng như vậy, nhưng khi hành động lại không phải chuyện dễ dàng, bởi vì bọn họ cũng không biết thời gian xử lý thi thể.
Nguyễn Nam Chúc tiếp tục phân tích nói: “Ổ khoá nơi này bị ai đó phá, hẳn là đã có người khác cũng phát hiện ra địa điểm này. Nếu bọn họ đủ thông minh, chắc chắn cũng sẽ từ đây phát hiện ra manh mối.”
Phương pháp xử lý thi thể có rất nhiều, chủ yếu là chôn hoặc là thiêu, nơi này không có chỗ để thiêu, như vậy đại khái chính là cách trước.
Mà gần viện điều dưỡng không có nghĩa trang, cho nên chỉ cần đủ thông minh, chắc chắn sẽ nghĩ ra ở đây có địa điểm khác để vứt xác.
Nếu có người phát hiện điểm này, vậy chính là đối thủ cạnh tranh với bọn họ.
“Tôi đi xung quanh hỏi các bệnh nhân một chút, xem bọn họ có biết manh mối gì hay không.” Phong Vĩnh Nhạc nói, “Chỉ đứng chờ như vậy cũng không phải cách……”
Nguyễn Nam Chúc gật gật đầu, ý bảo ý tưởng của Phong Vĩnh Nhạc cũng được.
Lâm Thu Thạch tỏ vẻ nếu cần hắn có thể canh ở chỗ này, dù sao hắn không thể nói chuyện, cũng không hỏi ra cái gì.
Nguyễn Nam Chúc nói: “Được, chúng tôi chỉ đi xung quanh đây, có việc gì thì em đánh tiếng, chúng tôi lập tức sẽ quay lại.”
Lâm Thu Thạch gật đầu tỏ vẻ mình đã biết.
Hai người rời đi, còn Lâm Thu Thạch đứng ở một góc, muốn nhìn một chút có người nào tới đây hay không. Sau khi đứng một lúc lâu ở chỗ này, Lâm Thu Thạch lại không nghĩ tới bản thân sẽ trông thấy một hình dáng quen thuộc đi tới đây, người này đúng là Giang Anh Duệ lúc trước ngáng chân bọn họ.
Lâm Thu Thạch nhìn thấy bóng dáng anh ta hơi hơi sửng sốt, đang muốn né tránh, kết quả Giang Anh Duệ từ rất xa đã trông thấy anh ta.
“Cô bé câm.” Giang Anh Duệ đi tới chỗ Lâm Thu Thạch, trên mặt mang theo nụ cười vi diệu, nói, “Một mình cô ở chỗ này?”
Lâm Thu Thạch lẳng lặng nhìn anh ta không nói chuyện.
“Bạn của cô đâu?” Giang Anh Duệ đứng trước mặt Lâm Thu Thạch, nói, “Bọn họ không đi cùng cô à, để cô một mình trong thế giới như vậy, là chuyện rất nguy hiểm nha.”
Nếu Lâm Thu Thạch thật sự là một cô gái câm bất lực, đối mặt với Giang Anh Duệ có lẽ sẽ cảm thấy hoảng hốt thậm chí còn sợ hãi.
Nhưng Lâm Thu Thạch không phải, cho nên đối với lời nói gần như uy hiếp của Giang Anh Duệ, phản ứng của hắn cũng chỉ là chớp chớp mắt.
“Cô không sợ sao?” Giang Anh Duệ nhẹ giọng hỏi.
Lâm Thu Thạch vẫn là không phản ứng.
“Tại sao không để ý tới tôi?” Giang Anh Duệ cách Lâm Thu Thạch càng ngày càng gần, khoảng cách giữa hai người đã làm Lâm Thu Thạch cảm thấy một loại cảm giác không gian bị xâm phạm, biểu tình hắn lạnh dần, lấy di động ra gõ chữ: Tôi với anh không có gì để nói.
“Mấy người cũng trông thấy căn phòng kia rồi?” Giang Anh Duệ nói, “Bên trong toàn là thi thể ấy……”
Lâm Thu Thạch một bộ anh cứ đánh rắm tôi không quan tâm.
“Cô nói xem.” Giọng Giang Anh Duệ đột nhiên thấp xuống, “Nếu hiện tại tôi cũng bỏ cô vào túi ném vào căn phòng kia, bọn họ có thể phát hiện ra hay không?”
Lời này rất quá đáng, Lâm Thu Thạch lạnh lùng nhìn Giang Anh Duệ, đang tự hỏi có muốn dứt khoát đấm anh ta một trận hay không, liền thấy biểu tình Giang Anh Duệ đổi sang mỉm cười: “Đương nhiên, tôi chỉ nói đùa thôi, cô bé câm đáng yêu như vậy, tôi thật đúng là không nỡ.”
Lâm Thu Thạch nghĩ, anh không nỡ, nhưng tôi có nỡ.
Giang Anh Duệ vẫn duy trì biểu tình cười tủm tỉm: “Mấy người mới từ tầng cao nhất xuống dưới đúng không, phát hiện cái gì ở bên trong?”
Mặt Lâm Thu Thạch vô cảm nhìn Giang Anh Duệ.
“Không nói cũng không sao, chúng tôi đang định đi lên nhìn xem.” Giang Anh Duệ nói, “Nơi này để lại cho mấy người xem đi.”
Anh ta phất phất tay với Lâm Thu Thạch, đang muốn xoay người rời đi.
Lâm Thu Thạch một bước liền vọt lên, tặng cho anh ta một đạp vào lưng. Một đạp này của hắn không giữ lại chút sức nào, đạp Giang Anh Duệ lảo đảo.
“Cô làm cái gì ——” Giang Anh Duệ bị động tác của Lâm Thu Thạch làm cho kinh ngạc, đại khái là không nghĩ tới Lâm Thu Thạch bề ngoài thoạt nhìn dịu dàng như thế vì sao có thể làm ra chuyện thô lỗ như vậy.
Lâm Thu Thạch rất là không khách khí phỉ nhổ về phía Giang Anh Duệ, sau đó dựng thẳng ngón giữa lên với anh ta.
Giang Anh Duệ: “……”
Nhìn Giang Anh Duệ trợn mắt há hốc mồm, trong lòng Lâm Thu Thạch sảng khoái hơn nhiều, hắn nghĩ người không thể nói chuyện tố chất đều trở nên kém, khí thế gõ chữ cãi lại yếu hơn bao nhiêu, còn không bằng trực tiếp động thủ.
Giang Anh Duệ giận quá hoá cười: “Cô đừng cho là tôi không đánh phụ nữ ——” Anh ta mới từ trên mặt đất bò dậy, bọn Nguyễn Nam Chúc nghe thấy tiếng động liền chạy tới rồi, Lâm Thu Thạch liền vẻ mặt ấm ức vọt vào lòng Nguyễn Nam Chúc.
Nguyễn Nam Chúc: “Con mẹ nó mày làm gì Thu Thu nhà tao?!”
Giang Anh Duệ: “……” Rõ ràng bị đá chính là tôi vì cái gì cô ấm ức như vậy thế?!