Trần Hựu Hàm cũng không biết mình đang cố chấp cái gì, hắn dựa vào thân xe nóng rực, cúi đầu châm một điếu thuốc khác.
“Đó là bạn của em sao?” Hắn suy nghĩ hồi lâu, chỉ có dũng khí hỏi đến mức này.
“Quen nhau lúc đi trượt tuyết vào năm trước.” Diệp Khai vẫy tay với hắn: “Cho em một điếu đi.”
Trần Hựu Hàm ném điếu thuốc cho cậu, nhìn cậu thuần thục đưa lên miệng, sau đó ấn bật lửa.
Rốt cuộc cậu đã không còn hôn hắn một cách loạn xạ sau khi hút chung một điếu thuốc nữa.
Diệp Khai hít sâu một hơi: “Anh vẫn ổn chứ?”
Cách diễn đạt lạnh nhạt đến mức này, chính là không quan trọng có ổn hay không. Trần Hựu Hàm thuận lời nói: “Vẫn ổn.”
Diệp Khai phẩy rơi tàn thuốc: “Đúng là trùng hợp thật đấy, thỉnh thoảng em cũng hay không nhịn được mà đoán xem lần sau chúng ta sẽ gặp nhau ở đâu.” Sau đó cậu bật cười một tiếng, “Không ngờ lại hài hước thế này. Vừa rồi cảnh sát giao thông còn hỏi có phải em đang chơi Anipop hay không.”
Hầu kết hắn lăn lắn: “Anh — “
Hắn muốn nói, anh cũng đã nghĩ vậy.
Nhưng Diệp Khai lập tức phản ứng lại: “Xin lỗi, chắc là lời vừa rồi của em có thể gây hiểu lầm một chút.” Cậu cầm điếu thuốc, một tay đút túi quần, thờ ơ nói: “Đừng suy nghĩ nhiều, em không có ý không buông xuống được.”
Trần Hựu Hàm vội vàng nuốt vào lời còn chưa kịp nói, ngón tay buông xuôi bên người đã chết lặng mà co lại.
Thuốc hút đến cuối, tro bụi rơi trên nền bê tông xám xịt, hắn suy nghĩ một hồi rồi hỏi han: “Cuộc sống đại học của em thế nào?”
Thái độ thế này liệu có khó coi quá không? Có lẽ hắn nên đi ngay, đi càng sớm càng tốt, nếu không cái lòng tham sứt sẹo muốn trò chuyện với cậu càng lâu này sớm muộn gì cũng sẽ bại lộ.
Quả nhiên.
Diệp Khai cười như không cười mà nhìn hắn: “Anh không phải là định bàn chuyện học hành dưới cái nắng chang chang này đấy chứ?”
Không chờ Trần Hựu Hàm trả lời, cậu đã giơ tay vẫy: “Em đi đây, cảm ơn anh vì điếu thuốc.”
Trần Hựu Hàm cũng quay trở về.
Trong nháy mắt quay người lại bị gọi lại.
“Hựu Hàm ca ca.”
Hắn như bị ấn nút tạm dừng, toàn thân cứng đờ trước bốn chữ này, ánh mắt sáng lên vẻ khó tin, sau đó lại chậm rãi dập tắt. Toàn bộ quá trình giống như sự hồi sinh của một đống tro tàn.
Diệp Khai chỉ là lễ phép, không còn gì khác.
Hắn quay đầu lại, bình tĩnh hỏi.
“Sao vậy?”
Diệp Khai dường như muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng lại thôi, khẽ lắc đầu: “Không có gì.”
Trần Hựu Hàm nắm chặt tay. Diệp Khai nói gì cũng được. Muốn nói gì cũng được. Hắn có tiếp lời, chủ đề nào cũng được, hắn nhất định sẽ không để Diệp Khai mất hứng nói chuyện chỉ với vài ba câu giống như khi nãy.
Nhưng Diệp Khai không cho hắn bất cứ chủ đề nào, cậu chỉ nói: “Gặp được anh thế này em vẫn rất vui.”
Trần Hựu Hàm gật gật đầu, lại quay người lần nữa.
Lần này không có ai gọi hắn lại.
Điều hòa được hạ xuống nhiệt độ cực thấp, cửa gió được mở ở mức cực đại, cảm giác chật vật xao động dần dần lắng xuống trong gió lạnh. Trần Hựu Hàm gần như là vô cảm mà hứng gió lạnh suốt ba phút, sau đó tự giễu mà cười một cái, người ba mấy tuổi rồi, vậy mà vẫn mất phong độ như thế.
Trong nháy mắt nhắm mắt lại, khuôn mặt của Diệp Khai không thể tránh khỏi mà hiện lên trước mắt một lần nữa. Nhìn có vẻ là cậu đã cao đến 1 mét 8 như ý nguyện, khi đó vì 2 cm mà đến cả việc ân ái cũng phải kiềm chế. Tại sao cậu lại bắt đầu mặc đồ đen? Lúc trước chỉ ưa thích áo phông trắng, mặc nhiều thế nào cũng không chê nhàm. Dĩ nhiên màu đen cũng không tệ, chỉ là nhìn có vẻ lạnh lùng và thâm trầm hơn so với hồi 18, 19. Dáng vẻ khi cười lên với lúc gọi hắn là “Hựu Hàm ca ca” cũng khác nhau. Lúc trước sự ngọt ngào cùng ngoan ngoãn của cậu ở trước mặt hắn đều rất thản nhiên, bây giờ nếu nhất định muốn tìm lại bóng dáng của quá khứ, vậy thì có lẽ chỉ còn lại sự thản nhiên.
. . . Hắn từ từ nhắm hai mắt lại, chậm rãi gác tay lên vô lăng.
Thật kỳ lạ, nghĩ tới nghĩ lui so sánh trước đây với hiện tại, tại sao lại chỉ có hình ảnh năm 18, 19 tuổi? Em ấy cao hơn năm 18, 19 tuổi, trông đẹp hơn năm 18, 19 tuổi, nhìn có vẻ rắn chắc hơn năm 18, 19 tuổi, em không còn ngây thơ như khi đó nữa. . . một người lữ hành thiếu kinh nghiệm khi đi đến một nơi nào đó, đến lúc tụ họp lại, há miệng ngậm miệng kiểu gì cũng sẽ vô thức mà chuyển chủ đề về những chuyện xưa cũ. Cứ mãi nói về tuổi 18, 19 của người kia, chẳng hề hay biết rằng có làm vậy cũng không thể hiện ra được mức độ quen thuộc của mi cùng với người đó, mà chỉ khiến cho người ngoài vừa nhìn đã đoán được — thì ra mi chỉ gặp được người nọ năm người ấy 18, 19 tuổi mà thôi. Thật là đáng thương.
Hai tay nắm chặt lấy vô lăng, rồi lại từ từ trượt xuống. Trần Hựu Hàm mặt không biến sắc mà nhìn hai tay đang run lên khe khẽ của mình, rất lâu sau, hắn mới gọi điện thoại gọi lái xe thuê.
Diệp Khai đưa Lucas về nhà, đối phương lần đầu đến nhà thăm hỏi, ôm theo một bó hoa hướng dương rất lớn.
Kể từ mùa hè năm lớp 12 trở đi, Cù Gia rất thích Diệp Khai đưa bạn bè đến nhà chơi, mặc dù số lần cậu làm vậy rất ít, và dường như người được dẫn đến luôn là nam. Bà không khỏi lo lắng khi nhìn thấy Lucas, nhưng Lan Mạn đã nói hết với bà qua điện thoại — vị Hoa Kiều người Canada này thích ăn món Quảng Đông, thích uống rượu vang trắng và trà đen Ceylon, hắn nho nhã mà hiền hoà, sắp trở thành giám đốc điều hành trẻ nhất khu vực Trung Quốc, mọi thứ không cần quá phô trương, cứ xem như tiệc nhà là được rồi. Hiện giờ đã gặp được người, bà cảm thấy ánh mắt của Lan Mạn quả thực hết sức độc đáo — mặc dù người được bà khen ngợi nhiều nhất vẫn là Trần Hựu Hàm, nhưng hai năm nay không gặp mặt, người kia cũng dần biến mất khỏi tâm trí của bà cụ.
Dạng tiệc gia đình thế này không cần Diệp Thông xuất hiện, nhưng ông nhớ thương Diệp Khai vừa quay về từ trường học, thế nên đã kiên quyết bỏ qua việc xã giao buổi tối để về nhà sớm.
Diệp Khai dẫn Lucas đến gặp Diệp Thông, nhưng mà hắn bề ngoài là da vàng, nhưng phía bên trong cắt ra thì là nguyên một trái tim người da trắng, không biết đánh cờ, cũng chẳng phẩm ra chút ý vị nào của trà đạo Trung Quốc, Diệp Thông cũng không muốn làm khó người trẻ tuổi, mà cũng chẳng muốn oan uổng chính mình, liền đuổi người rồi tự mình đi vào trong thư phòng. Diệp Khai giao Lucas cho Diệp Cẩn rồi đi vào cùng Diệp Thông. Thân thể của ông cụ vẫn khỏe mạnh, tinh thần minh mẫn, cuốn hồi ký đã được viết xong, vậy nên cũng chỉ còn mỗi luyện chữ làm thú vui tiêu khiển. Diệp Khai trải giấy mài mực giúp ông, chiếc chặn giấy được chạm khắc bằng gỗ trinh nam đã thấm vào ánh sáng vàng kim lộng lẫy.
“Đã rất lâu rồi Hựu Hàm không tới chơi.” Diệp Thông nói, trầm ngâm một lát, sau đó nâng bút lên viết liền một chữ “Trí.”
“Có lẽ do bận quá.” Diệp Khai lạnh nhạt nói.
“Lúc trước có một đoạn thời gian cậu ấy có đến đây chơi cờ với ông, kỳ nghệ của cậu ấy vậy mà tiến bộ rất nhanh, gϊếŧ cho ông không còn một quân.” Diệp Thông cười cười, “Ông đã hứa sẽ viết cho cậu ấy một chữ, chút nữa con tiện đường mang qua cho cậu ấy đi.”
Diệp Khai khẽ giật mình: “Hựu Hàm ca ca hay đến chơi vậy sao?”
“Một hai tháng mới đến vài lần. Giờ cậu ấy rảnh rỗi hơn trước kia, không kết hôn cũng không yêu đương thế mà lại kiên nhẫn đến đây uống trà với ông lắm.” Chữ “Trí” viết không được đẹp, Diệp Thông vo nhẹ tờ giấy, trải ra một tờ mới.
“Anh ấy nên kết hôn rồi.” Diệp Khai không biết phải nói gì, cuối cùng chỉ nói được câu này.
Diệp Thông gật gật đầu: “Sao tự nhiên con với cậu ấy lại xa lạ thế? Hồi cấp 3 còn chơi thân với nhau như vậy, giờ trưởng thành rồi lại phai nhạt dần sao? Lại nói, có phải Hựu Hàm đang tránh mặt con không?”
Trong lòng Diệp Khai bỗng dưng co lại, đây chẳng qua chỉ là phản xạ có điều kiện được hình thành trong khoảng thời gian rất lâu khi có người đề cập đến ba chữ Trần Hựu Hàm, không có bất kỳ ý nghĩa gì, chỉ là nhắc nhớ rằng cậu đã từng bị thương đau đớn thế nào trong quá khứ.
“Không phải đâu ạ.” Giọng của cậu rất bình tĩnh.
Diệp Thông thôi không ép hỏi nữa. Trần Hựu Hàm không bao giờ đến thăm trong các kỳ nghỉ đông và nghỉ hè, bình thường đến thăm ông cũng không bao giờ đề cập đến công việc, càng tuyệt đối không nhắc đến Diệp Khai. Có đôi khi nói đến chuyện hồi nhỏ, hắn thậm chí còn lảng tránh không nhắc đến. Trần Hựu Hàm làm chuyện gì cũng thành thạo điêu luyện, trên phương diện xã giao càng là thuận buồm xuôi gió, nhưng riêng trong chuyện này hắn né tránh đến là gượng gạo cứng nhắc, tệ hại có thể so sánh được với kỹ thuật chơi cờ của Diệp Chinh. Ông đã sắp 80 đến nơi, đừng nói là biết thiên mệnh, trên đời này có xảy ra chuyện gì ông cũng đã sớm lười nhướng mi một cái, đương nhiên sẽ không cần thiết phải đi hỏi tình bằng hữu giữa những người trẻ tuổi.
Ông cụ chấm mực, trầm ngâm nói: “Hựu Hàm thích kiểu con gái nào nhỉ?”
Diệp Khai rũ mắt: “Con không biết.”
“Tuy nói là cậu ấy thích đàn ông, nhưng dù sao cũng đã 36 tuổi rồi, cũng nên tìm người chăm sóc cho mình. Hai chuyện thành gia với lập nghiệp này, thành gia trước, lập nghiệp sau, hiện giờ đằng nào cũng ra khỏi GC rồi, không bằng cứ — “
“Ông vừa nói gì vậy ạ?” Diệp Khai giương mắt lên: “Ai đã ra khỏi GC cơ ạ?”
Diệp Thông cười nói: “Ông nói con không để ý chuyện bên ngoài, con còn dám cứng đầu không nhận. Từ năm ngoái Hựu Hàm đã từ chức chủ tịch tập đoàn thương mại GC rồi.” Đột nhiên nói đến chuyện này, ông lại nghĩ tới một chuyện, “Trần Diệp hai nhà dù sao cũng như thể chân tay, hiện giờ gia chủ của GC là Vi Vũ, con cũng nên đến gặp hắn một lần.”
Tâm tư Diệp Khai hoàn toàn không đặt ở đây.
“Anh ấy coi trọng GC hơn bất kỳ thứ gì. . .” Rốt cuộc vẫn không nói hết câu.
Diệp Thông múa bút trên giấy, viết xuống hai chữ “Trí Viễn”, rất hài lòng: “Đợi ông để cho người ta đóng khung đàng hoàng đã, sau đó con đích thân đưa qua đi.”
“Để chú Lục đưa đi ông.” Diệp Khai trực tiếp từ chối, “Con với anh ấy đã lâu không gặp, giờ anh ấy sống ở đâu con cũng không biết.”
Diệp Thông thở dài, lặp lại câu nói cũ: “Hựu Hàm rất tốt.” Rồi ông lại nói: “Không biết sẽ lấy cô gái thế nào đây.”
Diệp Khai nhắm mắt lại, trong lòng đau nhói, cậu chỉ có thể nói: “Thế nào cũng tốt cả.”