Ai nấy đều lẳng lặng nhìn bàn tay trắng đang đong đưa chén trà, giờ khắc này thời gian như phảng phất đình trệ.
Qua một lúc lâu, Hoàng Hậu mới hồi thần đầu tiên, chậm rãi ngửi hương trà lan toả: “Lâu rồi bổn cung chưa nhìn thấy trà nghệ ngưng thần như vậy…”
Bởi vì muốn giữ thể diện cho các vị quý nữ ở đây, lời chưa hết của Hoàng Hậu là: Mấy tiểu thư nhỏ tuổi chỉ thích nghiên cứu hoa, còn trà nghệ chỉ để nghịch, lại xem nhẹ cái tinh tuý của trà đạo là an thần tinh khí, người đến trung niên sầu tư nhiều nhất, có thể có một lát đặt mình ngoài thế sự này, thực sự khó được.
Nghe Hoàng Hậu nói xong, mặt Liễu Bình Xuyên tức khắc trở nên khó coi, trong lòng quay cuồng, cũng chỉ có chính ả ta mới biết.
Tuổi tác Thôi Quỳnh Nương không lớn, nhưng loại ý vị kia, rồi cả vẻ tiêu sái hờ hững, thực sự khiến mọi người không thể không sinh hảo cảm với nàng.
Hoàng Hậu càng nhìn càng hài lòng, cảm thấy nếu có thể lung lạc nữ tử này để mình dùng, lo gì không nắm giữ thánh tâm, bảo toàn vị trí trữ quân của Thái Tử.
Bà ta cười nói: “Chỉ ngửi đã thấy trà này hương thuần, bổn cung không dám độc hưởng một mình, Ung Dương, con đi dâng trà cho thánh thượng với Thiều Dung, cũng phải bảo bệ hạ phẩm trà để long thể đỡ mệt mỏi.”
Quỳnh Nương không ngờ Hoàng Hậu lại nói vậy, nàng định từ chối, nhưng Ung Dương lại vui mừng kéo nàng đi.
Quỳnh Nương thầm nghĩ: Cũng không phải chưa gặp Hoàng Thượng, chỉ đưa chén trà rồi đi, cũng không thể dong dài gì.
Vì thế nhận mệnh, nhận khay vàng phủ khăn, đi ra khỏi cung điện, thướt tha bước vào cung điện của Hoàng Thượng.
Trước cửa có thái giám canh gác, nhìn thấy Ung Dương công chúa và Quỳnh Nương, hỏi ý đồ đến, thấp giọng nói: “Thái Tử điện hạ đang bái kiến thánh thượng, xin hai vị công chúa chờ một lát.”
Quỳnh Nương nói: “Một khi đã như vậy, ta về bẩm Hoàng Hậu trước, lát nữa lại đến bái kiến thánh thượng sau.”
Lúc này, trong điện đột nhiên truyền đến tiếng Thái Tử: “Bệ hạ, mở kênh đào dĩ nhiên là chuyện tốt lợi quốc lợi dân, kênh đào mở thông đến phía nam rồi ngô, tơ lụa, đồ đựng xuôi sông mà lên, châu báu, đồ ngọc phương bắc xuôi dòng mà xuống, thuyền của thương nhân lui tới không dứt, đến lúc đó cảnh hưng thịnh của ta tất nhiên càng nhiều, thương nhân cũng bởi vậy mà rầm rộ…”
Hai chữ “kênh đào” thực sự tác động đến tâm Quỳnh Nương, bước chân liền ngừng lại.
Nghe Thái Tử hơi chần chờ một lúc rồi lại nói: “Nhưng … Phụ hoàng, công trình đào kênh đào thật sự quá mức to lớn, liên lụy cực rộng, chẳng những hao phí vô số tiền bạc vật chất, hơn nữa kênh đào qua quận huyện tất nhiên lao dịch lớn. Nếu có quan viên không hợp pháp, kiếm lời vào túi tiền riêng, dân chúng lầm than, không thể không thận trọng.”
Ngừng một lát, Thái Tử lại nói: “Kênh đào nước Tần cách nước Trịnh hơn ba trăm dặm, mười năm đầu, tuy Quan Trung bởi vậy mà giàu có nhưng Tần lại vong một kiếp. Dạng đế đào Tùy triều Đại Vận Hà, trưng tập hai trăm vạn dân phu, thiên hạ rung chuyển, mất đi đế vị. Nguyên triều tu sửa Hoàng Hà, đến nỗi thiên hạ vô số xác chết đói, phụ huynh thân nhân của Chu Trọng Bát bởi vậy đói chết, toại diệt Nguyên triều. Ba triều cường thịnh, nghiêm trọng nhất là triều ta lại đoản mệnh mà chết, theo thần thấy, thật dự không thoái được quan hệ với chuyện xây dựng lao dịch mở kênh đào. Mong phụ hoàng suy nghĩ lại.”
Quỳnh Nương nghe xong trong lòng cả kinh, Thái Tử muốn cản trở đào kênh đào? Còn nói ba triều Tần Tùy Nguyên vì kênh đào mà vong!
Nàng là một thương nhân, không thông đạo trị quốc. Nhưng rất rõ ràng, nếu kênh đào không thông, thuyền lớn nàng chế tạo cũng chỉ có thể mốc ở xưởng đóng tàu, tiền đặt cọc trắng bóng mấy ngày nay thu được cũng phải trả lại hết…
Mưu tính rời xa kinh thành, định cư Nguyên Tây tiêu dao của nàng cũng tan thành mây khói!
Đi từ đại điện ra, Ung Dương công chúa trố mắt nhìn Quỳnh Nương bưng khay nước trà chuẩn bị trình lên cho phụ hoàng, ngửa cổ ừng ực uống cạn.
Xem cảnh kia, hình như Thiều Dung công chúa khát khô cổ, như Khoa Phụ đuổi mặt trời(1), như có thể uống hết nước của Hoàng Hà và Vị Hà.
Bây giờ Quỳnh Nương muốn ném bản thân vào sông. Đâu còn chú ý đến vẻ mặt kinh ngạc của Ung Dương công chúa?
Uống một chén trà thơm vào, lấy lại bình tĩnh, Quỳnh Nương bắt đầu suy nghĩ lại.
Kiếp trước mở kênh đào thật thuận lợi, không có bước ngoặt Thái Tử cản trở.
Nhưng bây giờ có rồi, hiển nhiên là có người làm khó dễ, sửa lại quỹ đạo kiếp trước.
Người phá rối này là ai? Quỳnh Nương không cần nghĩ cũng biết, tất nhiên là phu quân rường cột nước nhà Thượng Vân Thiên!
Có điều Thượng Vân Thiên phá rối sau lưng Thái Tử, lại không thấy cảnh nàng khuynh tẫn gia sản đặt thuyền lớn.
Kiếp trước, Lang Vương xuất binh thần tốc từ Giang Đông là vì kênh đào tiện lợi.
Nàng còn biết từ trong miệng Thượng Vân Thiên, mấy chục năm sau khi Lang Vương bị giam vào Hoàng Tự, có lẽ còn làm vài chuyện đại nghịch bất đạo khác.
Hiện tại Thượng Vân Thiên ngăn chặn kênh đào là ngăn chặn con đường tạo phản của Lang Vương, bước tiếp theo có lẽ là muốn thiết kế hãm hại Lang Vương, sớm trừ bỏ chướng ngại vật của Thái Tử.
Nếu nghĩ vậy, dự tính ban đầu của Thượng đại nhân rất tốt, công tu sửa rồi ban thưởng hậu hĩnh —— nhưng có thể thoả hiệp hay không, đừng tế gia sản trăm cay ngàn đắng tích góp của tiểu dân nghèo hèn là nàng cho thiên cổ bá nghiệp!
Nghĩ vậy, Quỳnh Nương chỉ cảm thấy máu toàn thân đều đang sôi trào.
Họ Thượng và họ Liễu lăn lộn thế nào cũng được, vốn dĩ chẳng liên quan đến chuyện của nàng. Nhưng bây giờ rõ là đang ăn hiếp khiến Thôi Quỳnh Nương không có nơi dừng chân!
Sao nàng có thể thân thiện được chứ?
Nhưng nàng chỉ là một công chúa Thái Hậu vui đùa rồi phong thôi, nào có khả năng dự được quốc sự chứ?
Vì kế hôm nay, có lẽ chỉ có một người có thể xoay chuyển tình thế, thay đổi thế cục chủ đạo từ Thái Tử…
Nghĩ vậy, Quỳnh Nương ảo não, cảm thấy hôm qua nàng nói quá vẹn toàn, cắn cổ chảy máu, xé rách mặt mũi, thì đi tìm thế nào được!
(1) Khoa Phụ đuổi mặt trời : một câu chuyện thần thoại chép trong kinh Hải Sơn Trung Quốc. Chuyện kể rằng có một người tên là Khoa Phụ, vì đuổi theo mặt trời nên rất khát nước, anh ấy uống cạn nước sông Hoàng Hà, sông Vị Hà mà vẫn không hết khát bèn đến nơi khác để mà tìm nước, giữa đường bị chết khát. Cây gậy mà anh ấy để lại sau này biến thành một khu rừng gọi là Trịnh Lâm, về sau dùng cụm từ “Khoa Phụ đuổi mặt trời” để ví với những người có quyết tâm lớn, hoặc hàm chỉ những người không biết liệu sức mình