“Vô nghĩa, ai bảo ngươi rống lớn như vậy, chúng ta còn tưởng có sư tử đực xông vào lãnh địa, dì Đề Na lo lắng cho đám ấu tể nên bảo chúng ta qua đây xem thử.”
“Không có kẻ xâm nhập.” Áo La Tư ồm ồm đáp: “Ta chỉ muốn giải quyết hai đứa trên cây thôi!”
“Giải quyết?” Hoắc Na hoài nghi quét mắt liếc Áo La Tư một cái: “Giải quyết thế nào, giết chết à? Hay có tính toán nào khác?”
“Ta nhớ ra rồi!” La Sa đột nhiêu kêu lên một tiếng, quay đầu trừng mắt nhìn Áo La Tư: “Là con liệp báo kia! Áo La Tư, ngươi tốt nhất nên cho chúng ta một lời giải thích đàng hoàng! Lần trước ngươi cùng con liệp báo này đã có chút mờ ám, khó trách ngươi thích đi tuần tra lãnh địa như vậy, hóa ra là tới gặp nó đúng không? !”
“Không phải, tuyệt đối không phải!”
Áo La Tư nhìn ba con sư tử cái, muốn giải thích, nhưng sự thực rành rành trước mắt, lần trước nó muốn gì kia La Kiều quả thật quá bất cẩn, bị các bà vợ bắt ngay tại trận, giờ La Sa nhận ra La Kiều, mặc dù trên cây vẫn còn một con hoa báo nhưng nhóm sư tử cái cũng không dễ dàng tin tưởng lời Áo La Tư!
Huống chi, Áo La Tư quả thật có chút chột dạ, nó đuổi theo con liệp báo này quả thật là có ý tưởng như vậy, cho dù cuối cùng nó cũng giết chết đối phương.
Rống!
Tiếng sư tử gầm lại vang lên, lần này đối tượng gầm rú không phải sư tử đực mà là ba con sư tử cái. Áo La Tư nghe thấy tiếng gầm của Hoắc Na, La Sa cùng Sa Na thì đã đoán trước được biểu tình của nhóm sư tử cái trong đàn. Muốn nâng vuốt sờ sờ bộ phận sắp bị đập nhưng lại phát hiện độ khó của động tác này quá cao, sau khi trở lại sư đàn, tuyệt đối sẽ bị tát không ít vuốt.
Hoắc Na vây quanh thân cây một vòng, La Kiều khẩn trương nhìn chằm chằm cử động của nó, Mông Đế thì đồng thời chú ý hành động của cả bốn con sư tử, thấy Hoắc Na bắt đầu leo lên cây, Mông Đế lập tức kéo La Kiều lên nhánh cây nhỏ hơn một chút. Mông Đế lúc mới trưởng thành cũng từng bị sư tử cướp đi con mồi, 90% đều là nhóm sư tử cái biết leo cây, sau đó, nó treo con mồi lên những nhành cây mảnh nhỏ, nhóm sư tử cái mặt dù có thể leo lên cây cũng không thể với tới con mồi gần trong gang tấc. Sư tử cái có thể trọng nặng hơn nó đến mấy chục kí, lại càng miễn bàn tới liệp báo hoàn toàn không có bao nhiêu sức nặng kia. Chỉ cần nó bước tới một bước thôi thì có thể sẽ đè gãy nhánh cây mà rớt xuống đất.
May mắn thì lông tóc vô thương, nếu xui thì bị thương, thậm chí tử vong. Mông Đế đã từng tận mắt nhìn thấy một con sư tử cái lúc leo xuống bị vấp phải một nhánh cây gồ ra, kết quả bị gãy xương sống, vài phút sau liền chết.
Lựa chọn duy nhất của La Kiều hiện giờ chính là nghe theo sắp xếp của Mông Đế, cậu bò tới nhánh cây càng nhỏ hơn nữa, cho dù là Mông Đế cũng không có cách nào an toàn leo lên đó. La Kiều thế nhưng lại leo được, hơn nữa còn nằm thật an ổn.
Mông Đế nhịn không được thở dài: “Phỏng chừng ngươi không nặng hơn mèo hoang bao nhiêu…” Trực tiếp lướt qua mèo đồng cỏ, beo vàng cùng linh miêu tai đen mà so sánh La Kiều với mèo hoang. Có thể thấy Mông Đế bất mãn với thể trọng của La Kiều cỡ nào. Rất nhẹ, khó trách ôm lấy cứ nhẹ bổng, xúc cảm thì miễn cưỡng thông qua.
“Cái gì?”
Toàn bộ lực chú ý của La Kiều đều đặt trên người sư tử cái, không nghe thấy lời Mông Đế nói, vì thế mới hỏi lại, Mông Đế ngậm miệng, cái gì cũng không nói.
Hoắc Na đã leo tới ngọn cây, đứng ở phần chạc cây mà phát ra tiếng gầm gừ với Mông Đế cùng La Kiều, bất quá nó căn bản không có biện pháp bước cao hơn, Mông Đế cách nó không tới một mét, nhưng nó thật sự cắn không tới. Ngược lại còn bị móng vuốt sắc bén của Mông Đế cào vài phát.
La Sa cùng Sa Na đứng bên dưới, thấy tình hình của Hoắc Na thì cũng không có cách nào. Áo La Tư thậm chí còn muốn nhào tới húc thân cây, bất quá nó bị Sa Na vươn móng chụp một phát ngay mặt: “Ngươi là sư tử, không phải voi! Huống chi Hoắc Na vẫn còn trên đó!”
Nhóm sư tử bắt đầu trở nên nôn nóng, nếu không phải tức giận vì hành vi của Áo La Tư, nhóm sư tử cái cũng không vắt óc để bắt La Kiều cùng Mông Đế đến vậy.
Ngay lúc hai bên giằng co, từ xa xa truyền tới tiếng rống của nhóm sư tử cái còn lại trong đàn, vừa nghe thấy, Áo La Tư cùng ba con sư tử cái lập tức dựng thẳng lỗ tai! Đây là tiếng kêu khi sư đàn bị uy hiếp, một là sư đàn Hoắc Tư Bỉ thừa dịp Áo La Tư cùng ba con sư tử cái không ở mà đến gây rối, hai là sư đàn bị đàn trâu rừng hoặc voi tập kích!
Bốn con sư tử không còn tâm tư để ý tới liệp báo cùng hoa báo ở trên cây nữa, Hoắc Na nhảy xuống đất, bốn con sư tử lập tức chạy về phía tiếng rống truyền tới.
La Kiều may mắn thoát thân thở phào một hơi, lập tức muốn leo xuống, cậu phải trở về ngọn núi đá ở trung tâm lãnh địa. Nhóm sư tử chạy theo hướng khác, hai tiểu liệp báo sẽ không gặp sư tử, bất quá La Kiều vẫn lo lắng. Nhờ ơn Mông Đế, hiện giờ La Kiều vẫn không thể leo cây, bất quá leo xuống thì ngày càng thuần thục. Mông Đế bám sát đi xuống rồi chặn trước người La Kiều.
“Ngươi tính toán cứ vậy mà đi sao?”
“A, ta muốn nói cám ơn với ngươi a.” La Kiều biết chỉ nói suông nhất định không làm Mông Đế vừa lòng, nghĩ nghĩ, liền chủ động liếm Mông Đế vài cái, vậy được chưa?
Mông Đế im lặng.
La Kiều xoay người nằm ngửa trên mặt đất, lăn phải một vòng, lăn trái một vòng, lăn tới mức cả người dính đầy cỏ, còn thế này?
Mông Đế vẫn im lặng.
La Kiều biến hóa hình thái, ôm cổ Mông Đế rồi hôn lên cái má đầy lông xù của đối phương, này thì được rồi đi? !
Ánh mắt vàng nhạt của Mông Đế biểu đạt thực rõ ràng, nó không hài lòng!
La Kiều cũng có chút tức giận, khốn khiếp! Cậu đã hi sinh tới mức này rồi, còn muốn thế nào? ! Nếu vẫn không hài lòng thì cậu cũng không thèm hầu nữa! Một lần nữa biến thành liệp báo, nhấc chân định chạy.
Mông Đế trực tiếp dùng hành động biểu đạt ý muốn của mình, một móng vuốt đè La Kiều xuống đất, hai chân trước giam cầm đối phương, cúi đầu, cắn sau gáy, thân thể áp xuống, vị trí nào đó của La Kiều đã có thể cảm nhận rõ ràng một bộ phận mạnh mẽ của Mông Đế, thái độ của Mông Đế nghiêm túc hơn hẳn các lần trước, lần này lớn chuyện rồi!
La Kiều vội vàng căng cứng cơ thể, lớn tiếng kêu: “Không được!”
“Rống!” Mông Đế phát ra một tiếng gầm nhẹ: “Vì sao không được?”
“Có gai!” La Kiều trong cái khó ló cái khôn: “Ta sợ đau!”
Mông Đế nghiêng đầu, liếm lỗ tai La Kiều một chút, cái này dễ.
Ngay sau đó, hoa báo đè trên người La Kiều biến thành hình người, mái tóc dài màu vàng nâu xõa trên vai, một tay đặt trên người La Kiều, tay kia thì nắm đuôi cậu giở lên.
“Như vầy được rồi đi?”
La Kiều có chút choáng váng, này là cái quái gì đây, nhân thú? !
“Không được!”
“Rống!”
Kiên nhẫn của Mông Đế cạn sạch, La Kiều ý thức được chuyện không ổn, hình thái liệp báo căn bản không phản kháng được, lập tức biến về hình người, muốn đá văng Mông Đế đang đè trên người. Không ngờ lại bị Mông Đế nắm phần eo lật người lại, một tay vịn trên vai Mông Đế, tay còn lại thì vòng qua sau lưng, môi cũng bị chặn, hai chân cũng bị túm lấy, một chân gác lên vai, chân còn lại vòng qua thắt lưng đối phương, đôi môi lần xuống cắn vào cổ họng La Kiều, ngay sau đó, La Kiều đau tới mức rống to: “Ta XXXX! Sao biến về hình người mà vẫn còn xước rô? !”
Này tuyệt đối là hiểu lầm lớn, chính vì Mông Đế quá hưng phấn, làm được một nửa thì lại biến thành hoa báo…
La Kiều nhìn Mông Đế một hồi hoa báo một hồi mỹ nhân mà đổi tới đổi lui, một đám thần thú chạy rần rần trong lòng, lưu lại một đám bụi mờ mịt. Tuy cuối cùng Mông Đế cũng duy trì hình người mà làm tới cuối cùng, bất quá lần đầu tiên đã nếm khẩu vị nặng như vậy thật sự là muốn mệnh báo a…
Này không phải nói dối, thật sự là đau muốn chết…