Đối diện cặp mắt đen láy của Tạ Quyết, Ông Cảnh Vũ chỉ nở một nụ cười xinh đẹp.
Bộ dáng mơ hồ lộ ra mấy phần xinh đẹp.
Tạ Quyết thấy được rất rõ ràng, nàng là cố ý.
Nàng như thế, vậy hắn tất nhiên sẽ chiều theo ý nàng, toại nguyện để nàng nhìn thấy hắn kìm nén đến hoảng.
Ngâm nước nóng, toàn thân cũng thư thái không ít, nằm xuống giường nàng liền muốn ngủ.
Tạ Quyết mắt nhìn thê tử trên giường, liền đi mở cửa sổ, để lại một cánh cửa, một làn gió nhè nhẹ từ ngoài cửa sổ luồn vào, cũng mát mẻ hơn rất nhiều.
Tạ Quyết hướng phía trên đường phố liếc nhìn, khắp nơi giăng đèn kết hoa, giống như chuẩn bị vì Khất xảo tiết đêm ngày mai.
Hắn chính là đối với các loại ngày lễ không có hứng thú, nhưng cũng vẫn biết được những ngày lễ này là làm gì.
Không quá mức hứng thú mà thu lại tầm mắt, nhưng không biết nghĩ tới điều gì, quay đầu ngắm nhìn thê tử bên giường trong mắt nhiều hơn mấy phần suy tư.
Tạ Quyết từ trong phòng đi ra, dự tính đi tìm nhạc phụ hỏi thăm một chút tình hình đám cường đạo gần đây ở Man Châu cùng Ung Châu.
Mới đi qua đầu bậc thang, liền có một tên nam tử tuổi trẻ từ lầu đi tới.
Nam tử kia từ bên cạnh người đi qua, Tạ Quyết đánh mắt nhìn đao bên hông hắn.
Chỉ một chút liền thu lại ánh mắt, đi tới phòng nhạc phụ.
Bởi vì ngày mai là Khất xảo tiết, khách điếm thành Man Châu dù lớn hay nhỏ đều chặt kín người, không cách nào tránh khỏi việc gặp gỡ đủ kiểu người, cho nên Tạ Quyết liền để cho người cẩn thận nhìn chằm chằm.
Chính là trong hành lang cũng bố trí người canh gác.
Nam tử kia ngược lại liếc mắt nhìn Tạ Quyết, khóe miệng nhếch một chút, quay người đẩy cửa gian phòng khác đi vào.
Tạ Quyết đi tới ngoài phòng nhạc phụ, liền nghe được tiếng cười thanh thúy của Lan ca nhi.
Lan ca nhi thích cười, cùng người phụ thân như hắn hoàn toàn không giống nhau.
Tạ Quyết ở ngoài phòng, mỉm cười một cái, một lát sau mới gõ cửa.
Ông Phụ nghe nói tế tử muốn hỏi mình một ít chuyện, hai người đi trà lâu đối diện uống trà.
Tế tử hỏi chuyện về cường đạo, Ông Phụ thở dài một hơi: “ Vẫn như cũ, Ung Châu rừng núi nhiều, cường đạo đối với núi rừng thuộc trong lòng bàn tay, những chỗ này đều dễ thủ khó công, tri phủ thành Ung Châu đều đổi mấy đời, vẫn là không có cách nào giải quyết vấn đề về đám cường đạo ”
“ Tình hình Man Châu gần đây như thế nào? ”. Tạ Quyết hỏi.
Ông Phụ nhíu mày: “ Cũng không mấy lạc quan, gần đây Man Châu xảy ra rất nhiều cảnh cướp của giết người, mỗi một lần tra đều là do đám cường đạo Ung Châu làm, tri phủ Man Châu mới nhậm chức, mỗi tháng đều gọi bảy huyện lệnh đến Man Châu phủ nghị sự, đều nói về chuyện cường đạo làm loạn ”
Nghe vậy, Tạ Quyết đại khái hiểu được triều đình vì sao lại phái binh bình loạn.
Cường đạo thế lực phát triển lớn mạnh, nếu chưa diệt trừ, chỉ sợ nguy hại không chỉ là phía nam.
Hàn huyên tầm nửa canh giờ, mới từ trong trà lâu trở về.
Tạ Quyết đưa nhạc phụ trở về phòng, Liễu đại nương tử thấy hắn, hỏi: “ Đêm ngày mai là Khất xảo tiết, có muốn mang a Vũ ra ngoài phố dạo chơi không? ”
Lan ca nhi thấy phụ thân, liền hướng phía Tạ Quyết giơ tay muốn ôm, Liễu đại nương tử cũng đem hài tử giao cho nhũ mẫu ôm qua đưa qua chỗ tế tử.
Đến trong ngực phụ thân, Lan ca nhi cũng không ầm ĩ nữa, ngoan ngoãn nắm vuốt quần áo phụ thân, giống như rất có cảm giác an toàn.
Tạ Quyết nói: “ A Vũ ở trên thuyền chịu đựng lâu như vậy, tế tử cũng dự tính tối ngày mai mang nàng ra ngoài một chút ”
Nghe được tế tử muốn dẫn nữ nhi ra ngoài đi dạo, Liễu đại nương tử không khỏi nhớ một số chuyện: “ Ngày xưa hàng năm đến Khất xảo tiết, ta đều sẽ mang A Vũ đến Man Châu ở lại mấy ngày, nó hàng năm đều sẽ đến trước sông thả hoa đăng khẩn cầu gặp gỡ lang quân như ý ”
Lời nói đến đây, mắt nhìn tế tử, nhớ lại khoảng thời gian ở Kim Đô, nhìn ra được hắn để bụng nữ nhi, liền tiếp tục nói: “ Bây giờ lang quân như ý cũng đã có, coi như tâm nguyện đã thành ”
Tạ Quyết trầm mặc.
Chỉ có chính hắn mới rõ ràng.
Hắn sớm đã không phải lang quân như ý trong lòng thê tử.
Dù hiểu nhưng vẫn gật đầu đáp: “ Được, ngày mai tế tử liền dẫn nàng đi trước sông thả đèn ”
*
Ở khách điếm nghỉ ngơi một ngày, Ông Cảnh Vũ cũng dần dần khôi phục tinh thần.
Nàng chọn lấy một bộ quần áo cùng đồ trang sức, dự tính buổi tối cùng đám người Minh Nguyệt đi phố dạo một vòng.
Mặc dù đã làm thê tử người ta, nhưng lại không phải chỉ có những cô nương chưa xuất giá mới có thể đến, nàng tự nhiên là sẽ đi một chút.
Khất xảo tiết cực kì náo nhiệt, nhà ngói ở Man Châu còn nhiều, rất nhiều náo nhiệt có thể nhìn thấy, những tạp kỹ vui chơi thì không nói, cũng có rất nhiều sân khấu kịch hát hí khúc.
Còn sẽ có chức nữ dạo phố, náo nhiệt cực kỳ.
Sáu bảy năm không có trở lại Man Châu, đáy lòng nàng tràn đầy hoài niệm với nơi này.
Lúc trang điểm, Tạ Quyết từ ngoài phòng tiến tới, nàng mang khuyên tai liếc hắn một cái, theo đó mà nói: “ Ta cùng Minh Nguyệt Phồn Tinh đi ra ngoài một chuyến ”
Lúc nàng nói chuyện này, thấy lông mày Tạ Quyết bỗng nhiên nhăn lên.
Nàng suy nghĩ một chút, lại nói: “ Ta sẽ trở về sớm ”
Tạ Quyết ngồi xuống, chỉ “ừ” một tiếng sau đó trầm mặc.
Ông Cảnh Vũ cũng không để ý phản ứng của hắn, chải kỹ tóc tai, trang điểm toàn thân, chuẩn bị ra cửa, Tạ Quyết cũng đứng lên.
Nàng không hiểu nhìn về phía hắn: “ Hầu gia là muốn ra ngoài? ”
Tạ Quyết sắc mặt căng thẳng nhìn nàng một chút: “ Ta cùng nàng ra ngoài ”
Nghe vậy, Ông Cảnh Vũ sửng sốt một chút: “ Đây là ngày của đám nữ tử, hầu gia không bằng ở trong khách điếm đi tìm a cha đánh vài ván cờ còn thú vị hơn ”
Tạ Quyết mày nhíu lại, tiến đến cửa phòng, nói: “ Lễ Khất xảo rất loạn, ta cùng nàng đi, đi thôi ”
Ông Cảnh Vũ thấy hắn thật sự muốn cùng mình ra ngoài, đuôi lông mày hơi nhíu, cười hỏi: “ Hầu gia khăng khăng muốn cùng ta ra ngoài, là sợ ta ra ngoài tìm tiểu lang quân? ”
Tạ Quyết đến cùng là người đứng đắn, nghe được thê tử trêu chọc, không khỏi sắc mặt tối sầm: “ Nói hươu nói vượn ”
Ông Cảnh Vũ cũng không tiếp tục trêu trọc, theo đó mà nói: “ Vậy cùng đi đi, a cha cùng a nương đêm nay không đi, sẽ trông Lan ca nhi, chúng ta đi sớm một chút rồi trở về ”
Hai phu thê cùng nhau ra khỏi phòng, mang theo Minh Nguyệt cùng Phồn Tinh, còn có hai tên tùy tùng thân thủ tốt.
Phu thê sóng vai từ khách điếm đi ra.
Lúc này ở tầng lâu đối diện, khung cửa sổ hơi mở.
Có một nam nhân mặc trường bào đen đứng ở sau cửa sổ, từ khe hở kia nhìn xuống, liếc nhìn đôi phu thê trai tài gái sắc, mắt nhíu lại, cuối cùng rơi vào trên thân nữ tử.
Sau lưng truyền đến thanh âm của thiếu niên: “ Nhị ca, đệ nói không sai chứ, chính là nữ tử hai năm trước chúng ta gặp ở Man Châu trong lễ hoa đăng thấy qua, đệ còn nhớ rõ lúc ấy nhị ca đoán mấy lần đố chữ đều thua trên tay nữ tử này ”
Nói chuyện, nghiễm nhiên là cái tên giả dạng gặp phải thủy tặc, tiểu lang quân của Tô gia Nhạc Châu.
Nam nhân mặc trường bào đen xoay người, lộ ra một khuôn mặt anh tuấn lại có mấy phần tà mị, đuôi lông mày nhếch lên, khóe miệng lộ ra mấy phần ý cười.
“ Thật đúng là tiểu nương tử kia ”
Tên nam nhân có thân hình đứa trẻ bảy tám tuổi lại đáng tiếc nói: “ Đệ còn nhớ rõ nhị ca phái người tra thân phận tiểu nương tử kia thật lâu, nhưng đều không có tin tức, nếu là sớm tìm được liền tốt, cũng không gả cho người khác ”
Nam tử lộ ra ý cười trêu tức, chậm rãi mà nói: “ Thành thân thì đã sao, đoạt tới chẳng phải là được rồi? ”
Dứt lời, quay người một chút, ánh mắt tiếp tục rơi xuống đường phố, nhìn chằm chằm bóng lưng mỹ lệ.
Còn tưởng rằng đời này không nhìn thấy tiểu nương tử, không nghĩ lần này tới Man Châu còn có thể nhìn thấy, tất nhiên là sẽ không bỏ qua.
“ Hình như người kia là Vĩnh Ninh hầu, còn chưởng quản Kiêu Kỵ binh, chắc hẳn cũng không phải một nhân vật đơn giản ”
Nam nhân di chuyển ánh mắt, rơi vào thân hình nam nhân bên cạnh tiểu nương tử.
Nam nhân bước chân dừng lại, hắn bỗng nhiên quay người lại, nam nhân trên đường quay người ngước mắt nhìn lên trên cửa sổ.
“ Nhị ca, thế nào? ”
Người được gọi là nhị ca ánh mắt lạnh xuống, lập tức cười lạnh nói: “ Quả thực không đơn giản, nhưng lại làm sao? Ta đã nhìn trúng ai, sao có thể không giành lấy được? ”
Dứt lời, liền hướng phía cửa mà đi.
“ Nhị ca, huynh muốn đi đâu? ”
Nam tử cười đáp: “ Tất nhiên là đi xem lễ Khất xảo tiết ”
*
Tạ Quyết dừng bước dừng lại, chớp mắt quay người ngước mắt nhìn lại, ánh mắt ở trà lâu quét qua một lần.
Ông Cảnh Vũ cũng xoay người, lần theo ánh mắt của hắn nhìn chung quanh một vòng, không có phát hiện ra cái gì, hỏi: “ Sao thế? ”
Cũng không nhìn thấy được dị thường, Tạ Quyết thu lại ánh mắt, dù phát giác ra được có người trong bóng tối nhìn chằm chằm bọn họ, nhưng không muốn phá tan sự vui vẻ của nàng, liền thu lại đáy mắt lạnh thấu sương: “ Không có chuyện gì, có lẽ là ta quá lo lắng ”
Dứt lời cầm lấy tay nàng, lúc nàng muốn hất ra, lại dùng thêm lực cầm thật chặt tay mềm mại của nàng: “ Ở đây nhiều người, để tránh bị tách ra, vẫn là nắm đi ”
Ông Cảnh Vũ liếc hắn một chút, lại liếc mắt nhìn đám người tấp nập nhộn nhịp, cũng không có tránh né nữa.
Lúc ánh mắt thê tử đang tập trung ở quầy bày hoa đăng, Tạ Quyết ngược lại nhìn về phía tùy tùng, lập tức hướng trà lâu liếc mắt nhìn.
Tùy tùng hiểu ý, lập tức quay người hướng trà lâu mà đi.
Cùng lúc đó, tùy tùng cũng vừa lúc cùng tên nam nhân mặc trường bào đen lướt qua nhau.