Anh ba bảy hai mốt xoay người đi về phía trước, không thể hỏi han gì nữa mà chỉ chừa lại vành tai lặng lẽ đỏ dưới ánh đèn đường tù mù.
Bấy giờ Trương Mạn mới nhận ra.
Mặt cô đỏ bừng, trước ngực vẫn còn lưu lại nhiệt độ của lòng bàn tay anh.
Cô muộn màng nhận ra vừa rồi lúc lòng bàn tay dày rộng kia chạm vào người mình có bao nhiêu cứng đờ. Như thể năm ngón tay đều ngượng ngùng không dám duỗi ra.
Thế là lời tạm biệt đêm nay diễn ra vô cùng vội vã —— không ai muốn nán lại lâu vì rất sợ đối phương nhìn ra mình không thoải mái.
…
Trương Mạn chạy nhanh lên lầu, dựa vào cửa nhà chú Từ, đè ngực thở hổn hển.
Thật ra có lúc đến cô cũng không thể nói rõ tại sao.
Cô đâu còn là đứa con nít mười mấy tuổi nữa đâu, theo lý mà nói, coi như kiếp trước chưa từng yêu đương nhưng chí ít cô cũng sẽ không thẹn thùng, rụt rè khi tiếp xúc thân mật với người mình yêu chứ?
Song anh là trí mạng, anh không cần ra tay, chỉ một nụ cười đã có thể lấy mạng cô rồi.
Trương Mạn thầm mắng mình vài câu —— chắc chắn là trong tiềm thức cô quá muốn gần gũi anh.
Đợi nhịp tim khôi phục lại bình thường Trương Mạn mới mở cửa đi vào.
Trong nhà chỉ có chú Từ và Trương Tuệ Phương.
Bà nội quen sống một mình nên chỉ ghé qua vào những ngày lễ ngày Tết.
Con người Trương Tuệ Phương bất kể chuyển tới chỗ nào, chỉ cần một chiếc ghế sofa mềm mại, một cuộn len, hai cây kim đan và một chiếc tivi thì bà có thể sống.
Chỉ là bây giờ, đã có thêm một người cùng xem tivi với bà.
Từ Thượng nghe thấy tiếng mở cửa liền đứng dậy lấy một đôi dép từ trong tủ giày dép ra đặt ở cửa: “Mạn Mạn, về rồi à con? Hôm nay dép con đã đem đi giặt nên con tạm mang đôi này trước nhé. Nghe nói trường con thay đổi thời gian tan học của giờ tự học tối của học kỳ sau sao? Kỳ này muộn hơn nửa tiếng nhỉ?”
Trương Mạn cười gật gật đầu với ông, xỏ dép đi vào nhà.
Tiểu khu nhà chú Từ rất mới, rộng hơn nhà cũ hai mẹ con cô từng ở rất nhiều, phòng của cô cũng rộng gần gấp đôi.
Trên bàn ăn trong phòng ăn bày một phần ăn khuya, là món sở trường cá hồi chiên với măng tây của chú Từ, bên cạnh còn có một đĩa sốt ớt và chao cay mà Trương Mạn yêu thích nhất —— sự kết hợp lạ lùng giữa món ăn Trung Quốc và phương Tây khiến Trương Mạn cảm thấy ăn cực kỳ ngon.
Cô tự nhiên đặt balo lên sofa, đi tới bàn ăn ngồi xuống, cũng không chào hỏi ai, bắt đầu giải quyết đĩa cá hồi này.
Công bằng mà nói thì lợi tức từ chú Từ cao hơn nhiều so với Trương Tuệ Phương, trước kia phần ăn khuya của cô hầu như đều là hoành thánh bà mua từ bên ngoài về hoặc là mì bà nấu.
Đang ăn thì Trần Phi Nhi gọi tới.
Trương Mạn vừa ấn nghe liền nghe thấy cô ấy đang nhai cái gì không biết, rõ ràng cô ấy cũng đang ăn khuya.
Cô ấy ráng nuốt đồ ăn trong miệng xuống, vừa lúng búng vừa sốt ruột nói với cô: “Mạn Mạn, mau xem trang tieba của trường đi, rầm rộ luôn rồi! Mẹ nó, bạn trai cậu đẹp trai bá cháy con bọ chét á, không được rồi, trùm cuối của cậu vẫn là trùm cuối của cậu thôi.”
Cô ấy lại dặn dò vài câu bảo cô mau mau xem tieba của trường rồi cúp điện thoại.
Trương Mạn lấy di động ra khỏi tai sau đó mở tieba ra.
Quả nhiên, bài đăng với từ khóa tìm kiếm ở trên đầu cùng kia được viết trong vòng chưa tới hai giờ nhưng số lượng người xem đã hơn một nghìn.
Tiêu đề của bài đăng chính là: “Bái kiến trùm cuối nào, sư phụuuuu ơiiiiii.”
Trương Mạn nhấp vào dòng tiêu đề, là một đoạn video.
Video quay không được rõ, cô và Tào Chí Học đang đứng trên bục giảng, cô cũng coi như tạm ổn, Tào Chí Học nắm chặt viên phấn, cúi đầu, mặt mũi đỏ bừng, hiển nhiên là bị mắng.
Trong đoạn video, câu nói đầu tiên là của Lâm Bình Chính: “…tôi không chỉ được tuyển thẳng vào đại học B bằng huy chương vàng của cuộc thi Vật lí, mà tôi còn là người giỏi nhất đấy. Nghe không hiểu thì hãy thừa nhận mình kém thông minh đi…”
Cảm giác ưu việt và ngông cuồng đều thể hiện rõ qua màn hình.
Sau đó góc quay chao đảo, có thể là tay của người cầm máy không ổn định khiến toàn bộ hình ảnh bị nhòe.
Sau đó chính là Trần Tuấn và Lâm Bình Chính trực tiếp cãi nhau, ba tên ngốc của lớp cạnh tranh Vật lí định thu dọn sách vở đi về.
Xét cho cùng, bởi vì là video nên sắc mặt của mỗi người đều được ghi lại rất rõ ràng.
Hóa ra có vài bạn học không tranh cãi với Lâm Bình Chính nhưng cũng vô cùng tức giận thu dọn sách vở, như thể bọn họ đang chờ anh ta bước chân ra khỏi cửa là sẽ lập tức ra về.
Sau đó chính là đạn can khuyên của cô, giọng điệu hòa nhã, nhưng ánh mắt khá chân thành.
Sau đó Lâm Bình Chính mắng cô xối xả: “Hôm nay tôi sẽ nói thẳng luôn, chỉ bằng chỉ số IQ của mấy anh chị thì mau mau rút lui khỏi cuộc thi đi, mấy anh chị đang làm nhục hai chữ ‘Vật lí’ này đấy.”
Và phần sau chính là cao trào của đoạn video.
Cậu thiếu niên lạnh lùng, dưới ánh đèn góc nghiêng của anh xinh đẹp vô ngần, điều kiện trong phòng học bình thường đến không thể bình thường hơn, di động mờ câm nhưng khi ống kính chuyển đến anh, quần chúng luôn có cảm giác phải chăng bản thân đã xuyên đến phòng chụp ảnh rồi không.
Hơn nữa cậu thiếu niên này đâu phải chỉ có mỗi vẻ bề ngoài.
Anh vừa mở miệng chính là nghiền cho ra bả.
Ba câu hỏi tùy tiện khiến Lâm Bình Chính đang chửi bới thô lỗ trên bục giảng im bặt.
Sau đó, dưới sự khiêu khích của Lâm Bình Chính anh đi lên bục giảng, lần lượt viết ra những dòng công thức biện luận vừa dài vừa đẹp.
…
Cả đoạn video dài không đến hai mươi phút, ngoài khúc cãi nhau phía trước và khúc Lâm Bình Chính xóa sạch bảng sau đó xô cửa đi thẳng ra ngoài thì mười phút ở giữa chính là dáng vẻ cậu thiếu niên yên lặng viết công thức.
Trong khoảng thời gian đó, tiếng thảo luận và âm thanh ồn ào luôn xuất hiện trong đoạn video hoàn toàn biến mất, ống kính được phóng to để có thể thấy rõ ngón tay cậu thiếu niên và những công thức trên bảng.
【Đoá hoa của Vinh Hoài】: Từ khi nào ở Nhất Trung xuất hiện một tiểu ca ca thần tiên thế này? Chế con mẹ nó xem ba lần rồi đấy! Đẹp choai muốn xỉu á á á á! Ha ha ha ha chế cười không khép được mồm luôn rồi, mẹ chế còn hỏi chế có bị khùm không nè.
Lầu một không phải học sinh trường Nhất Trung.
Trương Mạn lướt những bình luận bên dưới, thoạt đầu còn cười hí hửng, về sau mặt đen như cái đít nồi.
Mặc dù phần lớn bình luận đều là xuýt xoa nhưng vẫn được xem là có chừng mực.
Cô đã đọc không dưới mười cái bình luận, đa phần những người gọi “chồng” đều là đám học sinh cuồng nhiệt của Vinh Hoài hoặc học sinh trường Trung học số Ba.
Ha ha, chồng?
Trương Mạn tức giận dứt khoát lướt xuống cuối cùng rồi tự bình luận luôn.
“Mấy lầu trên vô ích rồi, chồng tôi đẹp trai nhất!”
Dường như quên mất bình thường cô không dùng tieba nên vừa bình luận xong tên hiển thị trên bài đăng là tên thật của cô.
Trương Mạn.